Nhưng mà, chiến sự vốn thấy hẳn phải bại lui, lại chẳng biết vì sao, cứ đến thời điểm cho rằng sắp có chuyện lớn xảy ra thì lại sẽ phát sinh những sự kiện thần bí, như là địch nhân đột nhiên chết không rõ nguyên do, hoặc là lui quân không rõ mục đích.
Lâm Phàm cảm thán, đều đã thành như vậy rồi ư? Nội bộ đã thối nát cỡ này, thật đúng là không coi mạng người ra gì.
Nghĩ tới chuyện Cổ Đại Toàn còn muốn mời hắn gia nhập Hoàng Thành ty, hắn cảm thấy mình gia nhập trong đó mới là thần kinh không bình thường.
Lẽ ra, trong tình huống gặp phải kẻ địch bên ngoài thế này, không cần biết hai bên có mâu thuẫn gì, cũng nên nhất trí đối ngoại mới đúng chứ.
Lâm Phàm thấy bọn họ đáng thương, bèn cho chút ngân lượng rồi để bọn họ đi, con sói đen kia cũng đi theo đoàn người này.
"Xám Xám, đồng loại của ngươi có vẻ sống thảm hơn ngươi đó."
Lâm Phàm nói
"Áu ~"
Xám Xám ngửa đầu tru lên đáp lại.
Chẳng hiểu nó đáp lại cái gì luôn.
Lâm Phàm đứng đó trầm tư hồi lâu, hồi tưởng lại tình hình mấy vị lão nhân kia mới mô tả, những thứ vốn không liên quan đến hắn nhưng nay ngẫm lại mới thấy, hình như chúng đều có liên quan tới tương lai.
Tình hình Đại Âm hiện tại đã quá rõ ràng, Hoài Châu là vùng tương đối ổn định rồi, không lộn xộn bất an như bên phía An Châu.
Hắn chưa đi được nhiều nơi, không biết có nơi nào còn loạn hơn An Châu hay chăng, cũng chẳng rõ tình hình khu vực biên giới thế nào rồi, nếu ngày nào đó Đại Âm thực sự đi đời nhà ma, liệu Chính Đạo tông có thể tồn tại được nữa chăng cũng không rõ lắm.
Suy nghĩ một chút, Lâm Phàm thở dài: "Vẫn là vì yếu quá, chỉ có người yếu mới phải lo lắng nhiều như vậy."
Hiểu ra vấn đề, hắn nhìn phong cảnh tươi đẹp xung quanh, tự vấn lòng.
Vì sao ta tới đây?
Vì sao phải rời khỏi sơn môn?
Vì sao lại muốn thả lỏng bản thân?
Ba câu hỏi trí mạng liên tiếp không ngừng bồi hồi trong đầu.
Chỉ trong nửa khắc, hắn đã hiểu ra, mình đã không có tinh thần nỗ lực hết mình như hồi ở thành Thiên Cửu, hơi có chút thực lực liền lười biếng nghĩ muốn nghỉ ngơi, hắn không cho rằng đây là mình không muốn tu luyện mà chỉ là tinh thần lười biếng vô tình làm ảnh hưởng đến hắn thôi.
"Xám Xám, chúng ta về thôi." Lâm Phàm hô.
Xám Xám kinh ngạc ngây người nhìn Lâm Phàm, hai mắt hoang mang không hiểu, như là đang muốn hỏi, chúng ta vừa mới đi ra ngoài tản bộ được một chút xíu, vậy mà đã bắt nhau quay về, làm vậy có phải hơi quá đáng rồi không?
Giờ này khắc này, Lâm Phàm đã hoàn toàn tỉnh ngộ, phát hiện vấn đề của bản thân mình.
Thảo nào nhiều người sau khi công thành danh toại lại quay sang nghiên cứu tư tưởng triết học, thì ra làm thế là để bảo đảm lý trí của bản thân.
So với dĩ vãng, lúc này hắn đúng thật không có lòng kiên trì như trước đây, tuy vẫn rất nỗ lực nhưng sau khi nỗ lực đạt được chút thành quả là đã muốn thả lỏng, đây là một phương thức không đúng đắn, bởi nó sẽ mang đến ảnh hưởng cực lớn cho bản thân.
Trở lại sơn môn, hắn khiêm tốn không cho bất cứ ai chú ý tới, tiếp tục bế quan tu luyện, tấn công bậc thềm Đệ Tam Cốt lên màu đỏ.
…
Phủ Thiên.
Trên đường phố náo nhiệt, một đám người xúm xít vây kín, người của quan phủ cố gắng duy trì trật tự hiện trường, từng thi thể bị người bên trong phủ này khiêng ra, trên đã che vải trắng, không nhìn thấy tình hình cụ thể ra sao.
Dân chúng châu đầu ghé tai thảo luận.
"Tối qua ta nghe trong Dương phủ liên tiếp có tiếng kêu thảm truyền ra, không ngờ lại là diệt môn."
"A, sao ngươi nghe thấy mà không báo quan?"
"Ta say, còn tưởng nghe nhầm."
Lúc này, một vị thư sinh thanh mảnh, mặc áo bào trắng đang tức giận nói: "Đây chắc chắn là do Ngụy Trung gây ra. Ai chẳng biết Dương Quan lão gia tử của Dương phủ này trung quân ái quốc, còn từng làm quan to nhất phẩm, bị Ngụy Trung hãm hại nên đành từ quan quy ẩn, không ngờ đã chịu quy ẩn rồi vẫn còn bị hãm hại, thật là đau lòng thay, đau lòng thay."
Một vị hán tử nói: "Ta nghe nói nay biên quan Giang Châu liên tục có chiến hỏa, mà đám đại quan của triều đình lại đều chủ trương hòa đàm, chỉ có Ngụy Trung ra sức dẹp mọi nghị luận, liên hợp với Lương đại nhân của Binh bộ xuất quân ra biên quan chống địch bảo vệ nước nhà."
Thư sinh cười lạnh một tiếng: "Vậy tình hình hiện giờ ra sao rồi?"
"Ừm." Đại hán bị hỏi nghẹn họng, hắn ta chỉ là tay giết lợn, biết chút tin tức toàn là từ miệng người khác, coi như được bao nhiêu nói bấy nhiêu, thấy đối phương là kẻ có học thức, không dám cãi cọ thêm, để ngừa mất mặt, "Ra sao?"
Dân chúng vây quanh đó cũng đều lắng tai chờ nghe.
Trước nay bọn họ đều tất bật vì cuộc sống hàng ngày, đâu có cơ hội nghe nói đến những việc đại sự này.
Những chuyện biết đến đều là từ một vài thư sinh hoặc từ những nhân sĩ giang hồ mà thôi.
"Thời gian trước biên cảnh Giang Châu bị tấn công đến sụp đổ, quân của Đại Càn liên tiếp phá ba thành trì, sinh linh đồ thán, đây chính là hậu quả của việc Ngụy Trung phái binh đối kháng địch mà ngươi nói. Lão ta mượn chuyện trấn thủ biên cương để tham ô quân lương, quân phí, khiến cho quân tiền tuyến không có sức chiến đấu, liên tục chiến bại." Thư sinh oán giận vô cùng, dõng dạc phê phán hành vi của Ngụy Trung.
"Suỵt, nói nhỏ thôi, cẩn thận nơi này của chúng ta cũng có mật thám của Ngụy Trung đấy."
"Hừ, đến cái chết ta còn chẳng sợ, lẽ nào lại sợ lão ta biết, ta khổ đọc sách thánh hiện, chính là vì đền đáp đất nước, giúp đỡ chính đạo, có thể vì nước mà chết thì ta chết cũng cam tâm tình nguyện."
Thư sinh nói, khiến cho dân chúng liên tục gật gù tán thưởng, không chút nghi ngờ, chỉ có điều, rất nhiều người lộ vẻ lo âu.
"Đã có đến ba thành trì bị chiếm lĩnh, chẳng phải là nơi này của chúng ta cũng sắp gặp nguy hiểm sao?"
"Đúng vậy, nếu quả thật như thế, ta chỉ có thể dịch chuyển về hướng Tây mới an toàn."
"Ài."
Nhắc tới chiến tranh, tuyệt đại đa số dân chúng đều cảm thấy cuộc sống sao mà cực nhọc, lại thêm đạo phỉ hoành hành khắp nơi, nào còn được bao nhiêu cơ hội sống sót.
Thư sinh nói: "Các vị không cần lo lắng, theo ta được biết, hoàng đế thánh minh của chúng ta đã sớm phái người đi hòa đàm, nội các đã đứng ra hòa đàm với Đại Càn rồi."
Chương 205 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]