Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 207: CHƯƠNG 207: CŨNG LÀ MỘT NAM NHÂN THÍCH LÃNG MẠN

Ngô Thanh Thu nói: "Sư đệ, ngươi không biết đâu, Lý sư huynh đã giao Huyền Vũ Chân Công cho sơn môn rồi, bất kể đệ tử nào có đủ điểm cống hiến đều có thể đổi lấy, khi đó ta thấy hình như sư đệ có hứng thú với Huyền Vũ Chân Công này, cho nên đổi cho ngươi một bản."

Lâm Phàm lập tức hiểu ra.

Thảo nào có một thời gian không thấy sư tỷ ở sơn môn, thì ra là đi tích lũy điểm cống hiến để đổi Huyền Vũ Chân Công này.

"Sư tỷ, ngươi thật tốt với ta quá, đời này ta…"

"Nếu ngươi cảm thấy băn khoăn thì ngươi đi theo sư tỷ đi?"

"…"

"Giỡn ngươi thôi, xem ngươi kìa, sợ không nói được gì luôn rồi." Ngô Thanh Thu cười nói.

Lâm Phàm cũng mỉm cười.

Hắn hiểu ý sư tỷ.

Đối với hắn, đời này, trừ tu luyện sẽ không có chuyện gì khác nữa, con người của sư tỷ, hắn cũng biết, nàng ấy đúng là một người thích hợp.

Không phải hắn cố ý làm cao, không chịu tiếp nhận tấm lòng sư tỷ, mà vì hắn…

Cũng là một nam nhân thích lãng mạn.

Hắn hi vọng có thể tiếp nhận tình cảm của sư tỷ dưới một bầu không khí lãng mạn đẹp đẽ nào đó.

"Sư tỷ…"

"Hử?"

Ngô Thanh Thu nghi hoặc, lại thoáng chút chờ mong, như thể đang ngóng trông muốn biết tiếp đó sư đệ muốn nói gì.

"Không có gì, cảm ơn món quà của sư tỷ, môn Huyền Vũ Chân Công này quả thực rất trọng yếu với ta."

Ngô Thanh Thu nở nụ cười rực rỡ: "Ngươi thích là được rồi."

"Chuẩn bị lúc nào đi Địa Uyên?"

"Bảy ngày sau xuất phát."

"Ta ở trong sơn môn cũng đã khá lâu, đến giờ vẫn chưa từng cống hiến chút gì cho sơn môn, chuyện đại dược này có liên quan đến căn cơ của sơn môn, đến khi đó ta cũng sẽ đi."

"Được."

Ngoài miệng hắn chỉ nói là muốn cống hiến sức lực cho sơn môn nhưng thực tế trong lòng hắn lo cho sư tỷ nên mới đi.

Đây không phải việc nhỏ.

Tranh đấu giữa các sơn môn luôn là rất thảm thiết.

Không phải hắn chê sư tỷ yếu mà nhỡ đâu sư tỷ gặp phải cường địch, sợ là khó có thể đối phó.

Hắn rất muốn nói cho mọi người, sư tỷ đã là người được Lâm Phàm ta bảo vệ, ai dám động đến…

Chỉ có điều, hiện tại hắn còn chưa có tư cách nói ra những lời như vậy, thiên hạ rộng lớn, núi cao còn có núi cao hơn, khó mà bảo đảm nói ra những lời như vậy sẽ không khiến các cao thủ khác bất mãn, tới dằn mặt hắn.

Cần phải khiêm tốn!

Trước tiên cần có địa vị chắc chắn trong phạm vi nhỏ đã!

Nhìn nụ cười rạng ngời trên mặt sư tỷ, hắn biết, sư tỷ đã hiểu ý hắn.

Nhìn theo bóng sư tỷ xa dần đến khi nàng biến mất, Lâm Phàm mới ngó xuống bản Huyền Vũ Chân Công trong tay, trọng lượng tuy nhẹ nhưng tình ý trong đó nặng tựa ngàn quân.

"Ài, sư tỷ à, nếu ta đây phụ sư tỷ, liệu có phải ta không bằng cầm thú không?"

Hắn cũng đã thay đổi rất nhiều vì sư tỷ.

Trước đây hắn còn ham thích tới thanh lâu "chơi" miễn phí, nhưng bây giờ, dù những nơi đó có tổ chức dịp được "chơi" miễn phí thì hắn cũng không còn bước qua ngạch cửa nửa bước.

Cùng lắm cũng chỉ nhìn một chút, thỏa thuê con mắt, cho bên dưới có cảm giác sung túc rồi liền cất bước vội vã đi ngay.

Trước đó luôn là tu luyện, tu luyện tới khi tinh thần quá căng thẳng thì sẽ lượn qua thanh lâu nhìn xem có tổ chức khuyến mãi gì hay không, nếu có, hắn cũng sẽ ghé qua nếm thử, rồi tặng cho người ta đôi ba món quà chỉ hắn có.

"Lâm sư huynh."

Đúng lúc này, một giọng nói thánh thót vang lên, cắt đứt suy tư của Lâm Phàm.

Tào Chân Sương đang từ nơi xa đi nhanh tới, vị sư muội này tuổi cũng không nhỏ nhưng vóc dáng khá ổn, đây cũng là ưu điểm của tu luyện, eo nhỏ, vòng ba căng đầy, tu luyện quả thật có tác dụng tốt hơn bất kì thể loại tập thể hình nào.

"Tào sư muội, có việc gì thế?"

"Sư huynh, vừa rồi ta trở lại sơn môn, thấy có người truyền tin tới thì bị chặn ở ngoài kia, ta thấy là gửi thư cho sư huynh nên lấy thay sư huynh." Tào Chân Sương nhiệt tình nói.

Nàng chỉ là đồng môn của Lâm Phàm, đồng thời nàng cũng biết vị Lâm sư huynh này là một chỗ dựa đáng tin cậy, thực lực đều đã được chứng minh, hắn có thể đối kháng ngang tay với đại sư huynh của Quyền Tông.

Nàng ta cũng muốn chủ động bám lấy Lâm sư huynh làm chỗ dựa nên cố gắng kiếm cớ xuất hiện trước mặt hắn càng nhiều càng tốt.

Nhưng nàng ta cũng biết, Ngô sư tỷ yêu Lâm sư huynh.

Nam nữ có khác, chủ động xuất hiện rất dễ gây nên những hiểu lầm không cần thiết, dẫn đến Ngô sư tỷ không có ấn tượng tốt với nàng ta.

Bởi vậy, xuất hiện vào những thời cơ thích hợp, cân nhắc nặng nhẹ rõ ràng mới cho hiệu quả tốt.

"Cảm tạ sư muội."

"Sư huynh cứ tiếp tục việc của mình đi, ta xin phép."

Tào Chân Sương mỉm cười bước đi, lại một lần thành công xuất hiện trước mặt Lâm sư huynh, tâm trạng lên vù vù.

Lâm Phàm mở thư, ra là thư của Vương Bảo Phong gửi tới.

Vương Bảo Phong báo với hắn, con hắn ta vừa chào đời, là một bé gái đúng như hắn ta mong muốn.

Vương Bảo Phong muốn mời Lâm Phàm tới Vương phủ dự tiệc.

"Trong mong bao lâu, cuối cùng ngươi cũng có con rồi." Lâm Phàm cười, sau đó lại bắt đầu phiền não, bé gái thì nên tặng món gì đây?

Đương nhiên, dù hắn tới tay không thì Vương Bảo Phong vẫn sẽ nhiệt tình như trước, tuyệt đối không có bất cứ ý kiến gì đâu, nhưng hắn không thể chấp nhận chuyện mình tới dự tiệc mà đi tay không được.

Phải đi chuẩn bị quà tặng mới được.

Ninh thành.

Bá tính đều đáng ồn ào hướng về phía phủ đệ của Vương gia, ai nấy đều tươi cười hơn hở, Vương phủ đang chúc mừng có được một thiên kim tiểu thư, Vương công tử vui sướng, phái người phát lương thực và vải vóc cho người dân trong thành, muốn mọi người cùng vui.

Trong Vương phủ.

"Phu nhân, vất vả cho ngươi rồi, ngươi sinh cho ta một khuê nữ đáng yêu như vậy, vi phu yêu chết mất thôi." Sắc mặt Vương phu nhân sau khi sinh vốn rất tiều tụy, nhưng được bồi bổ các loại nguyên liệu trân quý, huyết khí rất sung túc.

Vương phu nhân thoáng nở nụ cười: "Có con gái, sau lại có thêm một thằng con trai, một trai một gái vừa đủ đẹp, cũng làm thỏa mãn kỳ vọng của ngươi, chỉ có điều sinh con đau lắm, phải đợi con bé lớn thêm một chút nữa mới được."

"Không, có con gái là tốt rồi, còn lại gì cũng không cần nữa." Vương Bảo Phong vội vàng lắc đầu.

Chương 207 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!