Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 208: CHƯƠNG 208: MỘT CHIẾC NHẪN (1)

"Chẳng phải trước nay ngươi vẫn luôn muốn có một trai một gái hay sao, sao lại không muốn nữa?"

Vương Bảo Phong đau lòng nói: "Tú Phương, lúc ngươi sinh con, ta đứng bên ngoài chờ, nghe ngươi kêu gào, lòng ta lo lắng muốn chết, chỉ sợ có điều chẳng may xảy đến, nếu ngươi thật sự gặp bất trắc gì, ta dù có một trai một gái thì cũng có vui gì chứ."

"Nói bậy gì đó, dù thực sự có chuyện gì thì cũng chẳng phải đã giúp ngươi được thỏa ý nguyện, lại cho ngươi một cơ hội tìm cô gái khác trẻ trung xinh đẹp hơn hay sao?"

"Tú Phương, tấm lòng ta đối với ngươi có trời đất chứng giám, tuyệt không một chút giả dối nào, nếu ngươi cho rằng ta có ý này, ta sẽ lập tức cho ngươi thấy quyết tâm của ta, ta sẽ cắt luôn chỗ đó của ta đi." Vương Bảo Phong thề thốt sắt son.

Sau đó, hắn ta nhận ra Tú Phương đang nhìn chằm chằm mình, ánh mắt đặt vào bộ phận nhạy cảm nào đó, lập tức run lên một cái.

Vương Bảo Phong rùng mình, vội vàng chạy đi bế con gái đến trước mặt Tú Phương: "Phu nhân, ta nói thật lòng mà, ngươi đừng cho là ta không dám, ta chỉ lo lắng cho hạnh phúc sau này của ngươi mà thôi."

Nói đoạn, hắn ta cười cười đầy xấu xa, đến độ Tú Phương cũng muốn cho hắn ta một trận.

"Nói linh tinh gì thế, trước mặt con nhỏ đừng có bậy bạ."

"Đâu có sao, con còn nhỏ, không hiểu đâu."

Vương phu nhân biết ngay phu quân nhà mình lại không cư xử đứng đắn: "Không nói những chuyện này với ngươi nữa, lần này ngươi mời bao nhiêu người?"

"Nhiều lắm, quen biết đều mời hết, còn có vài người sau này không qua lại nhiều lắm, chỉ cần trước đây ta từng tặng lễ thì lần này đều mời hết."

"Không thân quen ngươi cũng mời, không biết phải nói ngươi thế nào nữa."

"Phu nhân, không thân quen là một chuyện, nhưng mà ta đã tặng lễ cho người ta, không thể không nhớ, hiện tại chúng ta có con gái nhỏ, sau này còn đủ thứ chi tiêu, chuyện gì có thể tiết kiệm được thì nên tiết kiệm."

"Ngươi đó… Bên phía Lâm huynh đệ đã thông báo chưa?"

"Đã thông báo từ sớm rồi, quên ai cũng được, chỉ có Lâm huynh đệ của ta là không được quên."

"Phải đó."

Tô Tú Phương cũng có ấn tượng rất tốt với Lâm Phàm, cho rằng trong đám bạn bè của phu quân nhà mình, người này mới là người đáng tin nhất, hơn nữa, Lâm Phàm còn có ơn với Vương gia, không thể không nói, vị phu quân thoạt nhìn rất dễ bị lừa này cũng có lúc làm được chuyện đáng tin cậy.

Trưa hôm sau.

Quản gia đứng trước cửa, nghênh đón khách khứa, thu nhận quà tặng, viết vào trong danh mục, sau đó…

"Trần lão gia của thương hào Cửu Cửu tặng một đôi ngọc như ý."

Mọi người nghe nói thì đều kinh hãi giật mình.

Vừa bắt đầu đã có người tặng lễ nặng như thế rồi.

Sau đó, họ ngẫm lại thì cũng hiểu.

Thương hào Cửu Cửu có hợp tác mật thiết với Vương gia, rất nhiều mối làm ăn đều dựa vào Vương gia mà có, tặng một phần lễ nặng cũng là hợp lí.

"Lý chưởng quỹ của tiệm ăn Tụ Hòa tặng một cây trâm vàng."

Dân chúng vây quanh đó xem đều xôn xao.

Đối với họ mà nói, mấy thứ này có lẽ là những vật trân quý mà cả đời họ cũng không mua nổi.

Trong đám đông, mấy hán tử thoạt nhìn như người từ bên ngoài tới cũng ngây người trước sự hào phóng này.

"Đây là Vương gia, thủ phủ Ninh thành sao?"

Một vị đại hán hỏi thăm.

Người dân đứng bên bèn bình thản đáp: "Đúng vậy, Vương gia chính là thủ phủ của Ninh thành, mấy hôm trước Vương công tử vừa có con gái, hôm nay mở tiệc chiêu đãi khách, hơn nữa, hôm qua Vương gia còn tặng vải vóc và lương thực cho dân trong vùng nữa."

"Hào phóng như thế không sợ dẫn đến phiền phức hay sao?"

"Phiền gì? Có thể có phiền toái gì chứ, Vương công tử của Vương gia có qua lại với Chính Đạo tông, trước đây Vương gia suýt thì gặp đại họa, sau đó, ngươi đoán xem đã có chuyện gì xảy ra?"

"Có chuyện gì?"

Nhưng, đúng vào lúc này, quản gia đọc tới một mục quà tặng:

"Đồ bang chủ của Tứ Phương hội ở Hợp thành tặng một bụi san hô ngàn năm."

Thông báo đến đó, chính quản gia cũng phải bối rối.

San hô ngàn năm, may mắn vạn năm.

Một thứ nổi bật trong số những kì trân dị bảo.

Ngảy cả Vương Bảo Phong đang ở trong phòng chiêu đãi khách cũng phải vội vã đi ra khi nghe được thông báo đó, lòng hắn ta cũng đầy nghi ngờ.

Dĩ nhiên hắn ta có biết Tứ Phương hội.

Đó chính là thế lực đã tiêu diệt Tô gia, sau đó Lâm huynh có mời sư huynh sư tỷ mình tới tọa trấn, giải quyết chuyện này.

Trước hắn ta đã nghĩ, chuyện đó đến đây là kết thúc rồi.

Nhưng hiện tại Tứ Phương hội tới đây chúc mừng, lễ nặng như vậy là có ý gì?

"Xin hỏi các hạ là?" Vương Bảo Phong thấy người tới tặng lễ không phải là Đồ Thiên, người quen của mình, mà là một nam tử trung niên lạ mặt, bèn hỏi.

Nam tử kia chắp tay nói: "Tại hạ là Lôi Thái, đường chủ của Tứ Phương hội, phụng mệnh bang chủ tới tặng sao hô ngàn năm, chúc mừng Vương công tử mới có thiên kim."

"Cảm tạ Đồ bang chủ, xin mời Lôi đường chủ vào bên trong." Vương Bảo Phong mời, người ta đã tới tặng lễ, coi như cực kì nể mặt Vương gia rồi, hắn ta là chủ nhà, tất nhiên không thể quá hẹp hòi.

Lôi Thái nói: "Tấm lòng của Vương công tử ta xin nhận, nhưng trong bang còn có chuyện quan trọng cần giải quyết, không tiện quấy rầy lâu, xin được cáo từ."

"Vậy Lôi đường chủ đi thong thả."

Vương Bảo Phong cũng chắp tay chào.

Đám người đang vây xem cũng xôn xao.

"Thấy chưa thấy chưa, chính là bang hội này tới kiếm chuyện với Vương gia, sau đó lão đại của bang hội này đã mang theo hơn chục đầu người tới nhận lỗi, ngươi nói xem, người ta có năng lực cỡ này, chỉ cần có đầu óc thì ai dám chọc vào."

Người đang nói hăng say kia có vẻ hết sức hâm mộ.

Mấy vị đại hán ban đầu còn có thể bình thản, nhưng lúc này đã chấn kinh bởi cảnh tượng trước mặt.

Tứ Phương hội của Hợp thành.

Danh tiếng như sấm bên tai.

Trong đó, bang chủ Đồ Thiên là lão bang chủ, thực lực cực mạnh, coi là cao thủ số một Hợp thành.

Đồng thời, bọn họ cũng nghĩ tới một việc.

Đúng là trước đây từng nghe đồn, lão bang chủ Đồ Thiên của Tứ Phương hội tự mình ra tay, chém đầu nghĩa tử cùng hơn chục bang chúng, tới nơi khác tạ tội, không ngờ lại chính là nơi này.

Bấy giờ, toàn bộ dân chúng đều đang tách ra, thành một lối đi chính giữa, có người kinh ngạc hô lên: "Con sói lớn quá."

Chương 208 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!