Những người khác nghe thấy thế thì đều ngoái đầu tìm kiếm, thấy một nam tử bình thản ung dung cưỡi trên lưng một con sói lớn. Ánh mắt Xám Xám trông cực kì hung ác, lạnh lẽo, khiến đám dân chúng vây xung quanh lạnh hết cả người.
"Xám Xám, hiền lành chút nào, không thấy dân chúng đều sợ ngươi sao?" Lâm Phàm vỗ nhẹ đầu Xám Xám, nói.
Xám Xám gừ nhỏ một tiếng.
Hiền lành?
Xám Xám ta đây đã rất hiền rồi có được không, nếu mà nói ánh mắt thì trời sinh đã vậy rồi, không sửa được đâu.
Quản gia thấy bóng người đang cưỡi trên lưng con sói lớn, bèn vội vàng quay đầu hô to với người trong viện: "Công tử, Lâm gia tới."
Sau đó, ông ta vội vã chạy đến, cung kính nói: "Lâm gia, ngài tới rồi."
Nói xong, quản gia hơi sợ hãi nhìn Xám Xám, ông ta cứ có cảm giác nó há mồm ngoạm một cái là mình mất đầu rồi.
Hơn nữa, Xám Xám lần này trông lớn hơn lần trước gặp rất nhiều.
Sói có thể trưởng thành khổng lồ cỡ này ư?
Thân dài chừng hai mét, cao tầm một mét rưỡi, bộ lông óng mượt, nhất là khi ánh mặt trời chiếu xuống, trông càng không tầm thường.
"Ừm, đã tới." Lâm Phàm cười nói.
Vương Bảo Phong nghe nói Lâm Phàm tới rồi bèn chạy vội ra: "Lâm huynh, cuối cùng huynh cũng tới rồi."
Lâm Phàm nhảy xuống khỏi lưng Xám Xám: "Tới sớm đấy chứ."
"Ha ha, xin mời vào trong."
…
"Ai vừa tới vậy?" Vị đại hán vùng ngoài tới hỏi.
"Đó là bạn tốt của Vương công tử, đệ tử của Chính Đạo tông, có mối quan hệ cực lớn trong sơn môn. Lần trước khi Vương công tử gặp phiền toái đã nhờ người này giúp, ngươi xem, cao thủ của sơn môn quả không hổ danh cao thủ, người ta cưỡi ngựa, hắn cưỡi sói, thật là bá đạo."
"Sao ngươi biết rõ như vậy?"
"Khà khà, ai mà chẳng biết hắn có quan hệ rất tốt với Vương công tử, cứ một thời gian lại sẽ tới Vương gia làm khách, người trong thành đều biết cả."
Chỉ sau một thời gian ngắn ngủi, mấy vị nhân sĩ giang hồ từ bên ngoài tới đều đã biết Vương gia này có lai lịch hơn người, chỗ dựa cũng vững chắc, không phải kẻ dễ chọc vào.
…
"Lâm huynh, ngươi xem con gái ta trông có giống ta không." Vương Bảo Phong chủ động bế con gái tới chỗ Lâm Phàm, các vị khách khác muốn bế một chút, hắn ta còn không cho đâu, con gái của ta không phải muốn là ôm được, Lâm huynh của ta còn chưa có bế đây này.
Lâm Phàm thận trọng ôm đứa trẻ vào lòng: "Dễ coi hơn ngươi đấy, đã lấy được tên chưa?"
"Chưa đâu, chuẩn bị nhờ ngươi lấy giùm, nếu trước đây không phải nhờ có ngươi giúp đỡ thì con bé chưa chắc đã có thể xuất hiện ở nơi này." Vương Bảo Phong nói.
"Ngươi lại đẩy vấn đề nan giải này cho ta, nhỡ đâu lấy tên không hay, sau này bé trưởng thành, trách ta thì làm sao." Lâm Phàm cười cười, nói giỡn.
"Lâm huynh, ta thật lòng đấy."
"Ừm… Để ta nghĩ thử xem."
Lấy tên cho trẻ là một chuyện lớn, không như đặt tên cho vật nuôi, lấy đại một cái là xong.
Vương Bảo Phong đứng yên chờ đời, khách khứa xung quanh cũng không dám giục.
Mọi người đều biết người này là đệ tử của Chính Đạo tông, rất có quyền thế trong sơn môn, công tử của Vương gia nhờ hắn giúp đỡ, hắn bèn đưa luôn sư huynh sư tỷ trong sơn môn tới trấn giúp, lại còn không phải là một người tới.
Cho nên, từ đó về sau, uy vọng của Vương gia ở Ninh thành mới bay lên cao như thế.
Lâm Phàm nói: "Nịnh nguyệt như phong, tri thư đạt lý, vậy gọi là Vương Nịnh Thư đi, con gái vẫn nên đoan trang hiền dịu như tẩu tử mới hay."
"Vương Nịnh Thư…" Vương Bảo Phong gọi nhỏ vài tiếng, sau đó vui vẻ nói, "Hay, tên này hay, vậy gọi là Vương Nịnh Thư đi."
Lúc này, Vương phu nhân cũng được tỳ nữ đỡ đi ra: "Lâm huynh đệ, con bé có thể bình an chào đời đều là nhờ ngươi, chi bằng để nó nhận ngươi làm cha nuôi đi, sau này nó cũng quang minh chính đại hiếu thuận ngươi."
Vương Bảo Phong vỗ đùi nói: "Phu nhân, đề nghị này rất hay, Lâm huynh, ngươi xem…"
"Được, nếu tẩu tử đã nói thế, đương nhiên ta đồng ý, tới vội quá, không có chuẩn bị được quà gì thích hợp, chỉ mua một chiếc khóa trường mệnh, mong hai vị đừng nên ghét bỏ." Lâm Phàm lấy ra một chiếc khóa trường mệnh bằng vàng, đặt vào trong tã lót.
"Lâm huynh, được ngươi nhận là con gái nuôi đã là món quà quý nhất dành cho con bé rồi, ngươi là cha nuôi của nó, sau này lớn lên chỉ e nghĩ tới thôi nó cũng sẽ vụng trộm mà cười, ai còn dám bắt nạt nó chứ." Vương Bảo Phong nói.
Lâm Phàm cười cười: "Vương huynh, ngươi tạo cho ta áp lực lớn như vậy, sau này ta đành phải nỗ lực tu luyện thôi, bằng không sợ rằng không bảo vệ nổi mất."
"Ha ha…"
Hai bên đều vui vẻ cười lớn.
Quan hệ tốt như vậy, mọi người nhìn vào đều phải ao ước.
Bọn họ cũng muốn có được một người bạn như thế.
Không cần phải cực kì lợi hại, chỉ cần là vị đệ tử bình thường cũng đủ rồi.
…
"Vương huynh, lần này tới hơi vội, ít ngày nữa đã phải đi theo trưởng bối trong sơn môn ra ngoài làm nhiệm vụ. Nếu ngươi có việc làm ăn ở những thành trì gần Thanh Nang tông thì phải chú ý, Chính Đạo tông và Thanh Nang tông đang lúc căng thẳng, sắp nảy sinh xung đột, đến khi đó sợ rằng sẽ gây ảnh hưởng tới ngươi."
Lâm Phàm dặn trước Vương Bảo Phong một tiếng.
Vương Bảo Phong nói: "Chuyện làm ăn với bên kia thì ta không có nhiều lắm, nếu quả thực có chuyện gì phát sinh, ta bỏ qua bên đó cũng không sao, có điều Lâm huynh này, lần này ngươi ra ngoài, liệu có nguy hiểm gì chăng?"
"Nguy hiểm thì không, nhưng phiền toái chắc hẳn sẽ có, nhưng Vương huynh yên tâm đi, với thực lực hiện tại của ta, tự vệ không thành vấn đề." Lâm Phàm nói.
"Lâm huynh, xin chờ một lát."
Lâm Phàm không biết Vương Bảo Phong định làm gì, chỉ thấy hắn ta vội vã bước đi, không lâu sau đã quay lại.
Vương Bảo Phong quay về, tay cầm theo một cái hộp.
Hộp này được bảo quản rất tốt, trên mặt có dính chút bụi, như là đã để một chỗ lâu lắm.
"Lâm huynh, đây là thứ mà năm xưa ông nội ta để lại, ông ấy từng nói, thời trẻ có giúp đỡ một vị cao nhân giang hồ, vị cao nhân kia nói hắn ta chính là Tư Đồ Tâm, một đại sư về ám khí, để cảm tạ ông nội ta, hắn đã tặng lại món đồ này."
Vương Bảo Phong lấy từ trong hộp ra một chiếc nhẫn màu đen xỉn, thoạt nhìn giống như một món đồ bỏ đi.
Lâm Phàm thoáng giật mình.
Chẳng lẽ… đây là tu di giới chỉ?
Nhưng ngẫm kĩ thì không có khả năng này.
"Lâm huynh, ngươi xem thử xem."
Chương 209 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]