Lâm Phàm nhận chiếc nhẫn, tỉ mỉ quan sát hồi lâu nhưng vẫn không phát hiện bất cứ điểm khác thường nào, cũng không có bất kì nguy hiểm nào phát sinh, nó chỉ như một chiếc nhẫn cũ bình thường.
Sau đó, hắn chợt nghe thấy Vương Bảo Phong nói tiếp.
"Lúc đó ông nội ta cũng không hiểu rốt cuộc nó là cái gì, có một lần đeo lên tay liền phát hiện chiếc nhẫn này có thể hấp thu kình lực, suýt thì ông ấy đã bị nó hút khô, nếu không phải ông nội ta nhanh tay gỡ xuống đúng lúc thì chỉ e đã gặp chuyện chẳng lành. Vốn muốn đợi đến khi nào Vương gia ta có môt vị cao thủ có tu vi cao thâm thì sẽ để người đó nghiên cứu kĩ càng thứ này, ai ngờ, đến thế hệ ta rồi, nó vẫn chỉ như thứ đồ bỏ đi thế này, hoàn toàn không có tiến triển gì."
Vương Bảo Phong nhún vai, bất đắc dĩ nói.
Không phải bọn họ không muốn nghiên cứu rõ ràng tác dụng của nhẫn này mà là không có thực lực làm được việc đó.
Giống như ngươi là một kẻ mù, lại cho ngươi một chiếc cung thần tuyệt thế, thì bình thường ngươi cũng chẳng dám đem ra thử, chỉ có thể đặt một chỗ trưng bày.
"Có thể hấp thu kình lực à?"
Lâm Phàm nhíu mày, hắn chưa từng nghe nói đến thứ nào có tác dụng như vậy, chẳng lẽ đây chính là thứ đồ hiếm có gì đó. Hắn vốn định từ từ nghiên cứu sau, nhưng lại thấy Vương Bảo Phong có vẻ tò mò dữ lắm, hẳn là hắn ta cũng muốn biết thứ đồ này rốt cuộc có tác dụng gì.
Trầm tư một lát, Lâm Phàm quyết định thử xem sao.
Dù thực sự có chuyện, chỉ cần nhanh tay gỡ xuống là được rồi.
"Vương huynh không cần tò mò, để ta thử một chút là biết liền."
Lâm Phàm cũng hơi căng thẳng, hắn không biết mình có thể chịu đựng được không, đây là lần đầu nghe nói đến nhẫn có thể hấp thu kình lực đấy.
"Hẳn là không vấn đề gì chứ?"
"Mạnh dạn bỏ hai chữ ‘hẳn là’ đi thì hay hơn."
"Được, không thành vấn đề, chú ý an toàn đấy."
Lâm Phàm bất đắc dĩ, nói mấy thứ này có ích gì sao, tuy ta tương đối tò mò nhưng chắc chắn sự tò mò trong lòng ngươi còn lớn hơn ta, sợ là không thể chờ đợi được nữa rồi đi.
Còn về an toàn, để thỏa mãn lòng hiếu kì, an toàn đã sớm bị đẩy xuống hàng thứ hai rồi.
"Vương huynh, tránh xa ta một chút."
"Vì sao?"
"Ta sợ lúc chiếc nhẫn này hấp thu kình lực, ngươi mà đứng quá gần sẽ bị ngộ thương đấy."
"…"
Vương Bảo Phong có hơi nghi hoặc, hắn ta cảm thấy hình như Lâm huynh ngộ nhận rằng hắn ta rất yếu ớt, nói sao thì nói, hắn cũng có chút thực lực mà, nhẫn hấp thu kình lực của ngươi nhưng có hấp thu của ta đâu, có liên quan gì đến ta chứ.
Nhưng để Lâm huynh an tâm, hắn ta vẫn rất hợp tác, lùi lại vài bước.
"Lâm huynh yên tâm, ta có thể bảo vệ bản thân." Vương Bảo Phong thực sự đã rất hiếu kì, hắn ta bức thiết muốn biết chiếc nhẫn này rốt cuộc có tác dụng gì.
Lâm Phàm hít sâu một hơi, chậm rãi đeo nhẫn vào ngón tay.
Chỉ cần cảm thấy tình hình bất ổn, hắn sẽ tháo ngay ra.
Thấy Lâm Phàm đã đeo nhẫn lên, Vương Bảo Phong nín thở, hai mắt nhìn chăm chăm, không dám nháy một cái.
Ngay lập tức, hắn ta nhíu mày, cảm thấy có gì đó không ổn, hẳn đã có chuyện gì xảy ra.
Ngay vừa rồi, Lâm Phàm phát hiện trong chiếc nhẫn này có một gai nhọn đâm rách da tay hắn, khi cảm thấy da mình bị đâm, kình đạo hộ thể lập tức dựng lên, nhưng lớp kình đạo này cũng bị đâm thủng, điều này làm hắn bất chợt cảm thấy sợ hãi.
Không đợi hắn kịp phản ứng, luồng kình đạo cuồn cuộn trong cơ thể liền lao về phía chiếc nhẫn liên tục không ngừng.
Chết mẹ, tình huống này là sao?
Chẳng lẽ trong cái nhẫn này thực sự có linh hồn của một ông già nào đó? Nếu quả đúng như vậy, hắn nhất định phải đấm chết người trong này.
Một luồng dao động kình đạo lấy Lâm Phàm làm tâm đang khuếch tán ra xung quanh.
Dao động này bình lặng, dán sát mặt đất mà lan đi, như thể những đường gợn sóng trên mặt nước khi ta ném một viên đá xuống mặt hồ.
"Còn ổn."
Lúc này, tốc độ hấp thu kình đạo còn đang nằm trong phạm vi khống chế của Lâm Phàm, tần suất hấp thu cũng rất ổn định, không đột nhiên chậm lại hay tăng nhanh, trước sau vẫn ổn ở một tốc độ cố định.
Chẳng lẽ là kiểu cuộc chiến trường kì?
Hắn cảm thấy rất có khả năng này, bèn kích hoạt Long Cốt, chuẩn bị bắt đầu một trận đánh lâu dài.
Vương Bảo Phong khiếp sợ nhìn Lâm Phàm.
Đột nhiên hắn ta phát hiện, hình như mình đã coi thường vị Lâm huynh này rồi.
Kình đạo thật hùng hậu.
Tuy cách mấy bước nhưng loại cảm giác kình đạo chấn động này vẫn khiến hắn ta cảm thấy áp lực khó nói.
Thời gian cứ thế trôi đi, một hồi lâu sau, Vương phu nhân đến xem tình hình ra sao, trước đó Vương Bảo Phong đã nhắc nàng rời khỏi nơi này, hắn ta muốn trao đổi một chuyện quan trọng với Lâm huynh, không thể bị quấy rầy.
Lúc này, Lâm Phàm đang chửi thầm trong lòng, đến giờ còn chưa chịu kết thúc à, chiếc nhẫn này rốt cuộc là thứ gì, lượng kình đạo nó hấp thu cho tới hiện tại đâu phải Tẩy Tủy tầng ba bình thường có thể chịu nổi.
Sao hắn cứ có cảm giác nó như cái động không đáy vậy.
"Vương huynh, lùi lại sau đi." Lâm Phàm trầm giọng bảo.
"À được…"
Vương Bảo Phong lập tức lùi lại đằng sau.
"Diệu Nhật thể!"
Lâm Phàm thúc đẩy kình đạo của Diệu Nhật Tam Tuyệt, nháy mắt, một luồng hơi nóng phủ khắp căn phòng, thân thể Lâm Phàm cũng từ từ có thay đổi, làn da bắt đầu có những gân mạch màu đỏ hiện lên.
Sau khi hình thành Diệu Nhật thể, trong Long Cốt có một kình đạo cực kì hùng hậu bộc phát ra.
Nếu này cả cái này cũng đỡ không nổi nó thì hắn hết cách rồi.
Vương Bảo Phong kinh hãi nhìn cảnh tượng trước mắt, lúc này hắn ta đã lùi tới sát góc tường nhưng vẫn cảm thấy Lâm huynh hệt như một lò lửa cực lớn, luồng hơi nóng liên tục phả ra xung quanh như thiêu đốt không khí.
"Trời đất ạ, Lâm huynh đã tu luyện tới cảnh giới gì rồi mà sao cảm giác khủng bố thế nhỉ?"
Hiện tại hắn ta chỉ như một kẻ vô dụng, chẳng biết làm gì, chỉ có thể khiếp sợ nhìn Lâm huynh phát huy thực lực khủng bố của mình.
Hồi tưởng mấy năm trước, khi lần đầu gặp mặt Lâm Phàm, hắn ta không cảm thấy Lâm huynh này bá đạo nhiều lắm, thậm chí hắn còn có thể cảm giác khả năng mình cũng chống đỡ được chục chiêu nếu so đấu với Lâm huynh đấy.
Chương 210 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]