Nhưng nay…
Đừng nói chục chiêu, nửa chiêu chưa chắc đã chịu nổi.
Lại sau một thời gian, kình đạo trong cơ thể Lâm Phàm không bị hấp thu nữa.
Thoáng chốc, Lâm Phàm cảm thấy mình và chiếc nhẫn này dường như có một mối liên hệ nào đó rất khó hiểu, như thể nó đã biến thành một phần thân thể hắn.
"Lâm huynh…" Vương Bảo Phong thấy sắc mặt Lâm Phàm vẫn như thường, luồng nhiệt xung quanh dần tan biến đi, liền biết Lâm Phàm đã thành công rồi, bèn muốn bước tới hỏi thăm tình hình, lại thấy Lâm Phàm giơ tay, ra hiệu hắn ta đừng tới vội.
Vương Bảo Phong lộ vẻ nghi hoặc.
Ngay sau đó, hắn ta lại há hốc miệng, mặt đầy khiếp sợ.
Lâm Phàm vung một quyền đánh về phía trước, không dùng bất cứ kình đạo gì, lại phát hiện mặt ngoài chiếc nhẫn kia lóe lên, sau đó nắm tay đã bị một vật bằng chất liệu đặc thù bao kín, thứ chất liệu này màu đen sáng bóng.
Những vật liệu này hình như xuất hiện từ trong chiếc nhẫn, được tạo thành từ từng sợi tơ mảnh đến mức mắt thường khó có thể phát hiện.
Lâm Phàm rút tay về.
Thứ vật liệu màu đen nháy mắt biến mất, tốc độ cực nhanh, gần như đồng bộ với hành vi rút tay về.
Vươn một ngón tay, Lâm Phàm phát hiện ngón tay lập tức bị vật liệu kia bao trùm.
Hắn nhìn chiếc nhẫn trên tay mình, trong đầu có một tá dấu hỏi phóng vù vù qua.
Thứ này rốt cuộc hoạt động như thế nào ấy nhỉ?
Thật là quá thần kì.
"Lâm huynh, rốt cuộc đây là cái gì?" Vương Bảo Phong hỏi.
Lâm Phàm lắc đầu, tạm thời hắn không tiện giải thích mà cất bước tới trước cột nhà, giơ tay lên, vươn một ngón tay, lòng bàn tay khẽ động, ngón tay chọc về phía cây cột, không có bất kì kình lực nào gia cố sức mạnh.
Dưới tình huống bình thường thì khi ngón tay chạm tới cột thì đó chỉ đơn thuần là sự tiếp xúc giữa ngón tay với cột mà thôi, nhưng khi ngón tay Lâm Phàm chạm tới cột, nó được vật liệu màu đen kia bao trùm kín mít, đầu ngón tay chọc thẳng vào trong cột.
Tuy cây cột này chỉ là cột gỗ nhưng trong tình huống không vận dụng bất cứ khí lực, kình đạo nào còn có thể chọc thủng như vậy, thật là…
Lâm Phàm vội bước ra khỏi phòng, trong nhà này có đồ trưng bày bằng đá, hắn điều động kình đạo, khống chế ở mức Đoán Khí tầng một, vỗ một chưởng lên.
Vật bằng đá kia lập tức bị đánh lõm xuống một vết hình bàn tay.
Đoán Khí tầng một có kình đạo rất yếu, cùng lắm chỉ đủ đối phó với bốn, năm vị đại hán tầm thường mà thôi, hơn nữa, kình đạo có thể nói là có cũng như không.
Nhưng mức kình đạo ấy hiện tại lại có thế tạo nên tác dụng cỡ này.
Vậy có nghĩa là, loại vật liệu đặc thù này cực kì cứng rắn, hơn nữa còn có tác dụng tăng mạnh kình đạo, khi bộc phát ra ngoài, nó có thể giúp uy lực tăng vọt, hình thành uy thế kinh người.
Ám khí đại sư Tư Đồ Tâm.
Người này - rốt cuộc là ai mà lại có năng lực nghiên cứu ra thứ lợi hại cỡ này?
Vật này có khả năng đề cao năng lực thực chiến cực lớn, thậm chí còn có công hiệu đánh lén, chỉ không biết chiếc nhẫn này có thể bao trùm cả cánh tay hoặc toàn thân hay chăng?
Hơn nữa, loại chất liệu này rốt cuộc làm thế nào mà có thể giấu kín trong một chiếc nhẫn nho nhỏ?
Những điều này đều rất huyền diệu.
"Lâm huynh, tình huống thế nào?" Vương Bảo Phong tò mò hỏi thăm.
Hắn ta thật sự không đợi nổi nữa.
Thực ra hắn ta chỉ muốn biết chiếc nhẫn này liệu có đúng là một thứ bảo vật gì hay không thôi.
"Đây là một thứ tốt đấy." Lâm Phàm đáp, hắn cảm thấy vị ám khí đại sư Tư Đồ Tâm này tuyệt đối không phải người tầm thường, loại đồ vật thế này, dù trong kiếp trước, khi khoa học kĩ thuật phát triển cực mạnh cũng không làm ra nổi.
"Tốt cỡ nào?"
"Tốt lắm, nếu ngươi tiếc thì có thể trả lại ngươi, sau này có thể coi như một món bảo vật gia truyền đấy."
"Lâm huynh, ngươi làm thế là sỉ nhục ta đấy, Vương Bảo Phong ta đây đã tặng huynh đệ mình cái gì thì sao có thể lấy lại, nhưng ta có một yêu cầu nho nhỏ, có thể cho ta xem thử chút không, ta tò mò quá đi."
Vương Bảo Phong "cục cưng tò mò" lúc này đã online.
Bất kì nam nhân nào, không cần biết là già hay trẻ, lòng hiếu kì luôn hừng hực trong tim, không bao giờ tắt.
Lâm Phàm nhìn ánh mắt sáng lên vì tò mò của Vương Bảo Phong, đành chìa ra cho hắn ta nhìn kĩ, chớp mắt, bàn tay Lâm Phàm đã bị một lớp chất liệu màu đen bao phủ.
Vương Bảo Phong trợn to mắt, tò mò quan sát.
"Thật là thần kì, đen thùi như sắt, lại trơn tuột như nước, còn óng ánh sáng lên, thật đúng là tinh xảo như một tác phẩm của người trời, rốt cuộc nó được hình thành thế nào nhỉ, làm sao mà ra được như thế, thật muốn kiểm tra quá."
Nói đến đây, hắn ta vươn tay, muốn sờ lên bề mặt chất liệu một cái.
Ngay khoảnh khắc chạm tay vào, Vương Bảo Phong lại vội rút phắt về.
"Nó chọc tay ta đau quá, trên này có kim." Vương Bảo Phong kêu lên kinh ngạc.
Lâm Phàm bảo: "Nhìn không thôi thì có gì hay, để ta cho ngươi xem thứ này mới vui."
Ngày thường, Vương Bảo Phong cũng có tu luyện, hay chơi đùa các kiểu kĩ năng, hắn ta còn có sân luyện công chuyên chúc.
Sau đó, một cảnh tượng đau lòng đã diễn ra thế này.
Lâm huynh nhà hắn ta một tay bóp nát binh khí của hắn ta, còn lấy lưỡi dao sắc bén chém vào bàn tay, nhưng hình ảnh máu tươi văng tung tóe không hiện ra mà binh khí nháy mắt đã văng xa, như thể được làm bằng đậu phụ vậy.
Binh khí của ta!
Những thứ này đều là những binh khí ta bỏ ra cái giá lớn vỡ vét khắp nơi đó.
Ai biết nó lại bị hủy hoại kiểu này.
Đau lòng chết mất.
Nhưng ngay sau đó, Vương Bảo Phong đã bị khiếp hãi tột cùng bởi hành vi trước mắt của Lâm Phàm.
"Lâm huynh, vừa rồi ngươi không hề sử dụng chút kình đạo nào luôn à?"
"Đúng vậy, không hề dùng chút kình đạo nào."
Vương Bảo Phong đã sợ đến không nói lên lời, không sử dụng kình đạo mà hắn đã đánh nát bấy cả đám binh khí, những binh khí này đều được danh gia chế tạo, tất cả đều là những món đồ tốt hiếm có.
Nhưng bây giờ, trước mặt Lâm huynh, dưới tình huống không sử dụng chút kình đạo nào, chúng nó đều bị nghiền nát, thật chẳng khác nào… hàng bỏ đi.
"Lâm huynh, ngươi mang theo thứ ấy, đi xa ta cũng yên lòng hơn." Vương Bảo Phong nói.
Chương 211 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]