Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 212: CHƯƠNG 212: LÂM PHÀM TA… THỰC SỰ RẤT… (1)

Lâm Phàm bảo: "Vương huynh, cảm tạ ngươi đã tặng ta thứ này, đây đúng là một bảo vật hiếm có trên thế gian, đợi sau này Nịnh Thư lớn lên, ta sẽ truyền lại nó cho con bé."

Hắn cực kì tin tưởng bản thân mình.

Hai chục năm sau, với tốc độ tu hành của hắn, chỉ e không cần dùng tới vật này nữa, không phải là vật này không tốt mà là lấy thực lực của hắn thì nó chỉ là đồ thừa, không cần phải chiếm lấy.

Yến tiệc kết thúc, Lâm Phàm không nán lại lâu, cưỡi Xám Xám trở về sơn môn.

"Sư đệ, quyển sách này ngươi cần học thuộc, những tài liệu sơn môn cần đều đã vẽ tỉ mỉ trong này, đợi khi đến đó, chỉ cần hái những thứ này là đủ rồi." Ngô Thanh Thu đưa một quyển tranh cho Lâm Phàm.

Chuyện này, sơn môn hết sức coi trọng.

Đây cũng là một quyết định trọng yếu nhất của sơn môn.

Muốn tới Địa Uyên tranh đoạt dược liệu với Thanh Nang tông đồng nghĩa với việc hoàn toàn trở mặt với Thanh Nang tông, một khi đã đi lên con đường này là không có bất kì cơ hội nào để quay đầu nữa.

Tiễn sư tỷ ra về, Lâm Phàm lật xem tập tranh, trên đó đã vẽ lại rất tỉ mỉ nhiều loại thực vật, hắn lật từng trang xem kĩ, mãi đến khi trời tối mới xem đến trang cuối.

Lâm Phàm nhắm mắt, ôn lại nội dung trong tập tranh vừa xem, xác định đã ghi nhớ hoàn toàn trong đầu, hắn mới đặt tập tranh xuống.

Bên ngoài đã tối đen, gió gào thét thổi, bình thường vào thời điểm này, các đồng môn hầu như đều đã chìm vào mộng đẹp.

Nhưng đối với Lâm Phàm, thời điểm này không phải lúc ngủ.

Như thường ngày, hắn lại ngồi xếp bằng rèn luyện Long Cốt, hiện tại đệ tam cốt đã đạt tới màu vàng kim, chỉ cần rèn tới màu đỏ là có thể tu hành Huyền Vũ Chân Công rồi.

Môn tuyệt học này hắn đã nhớ thương rất lâu.

Thời gian trôi rất nhanh, ngày phải xuất phát đã đến, các đệ tử tham gia đều tập hợp ở dưới núi.

Lúc gặp phải chuyện liên quan đến sinh tử của sơn môn, rất nhiều đệ tử chủ động báo danh, ai nấy đều sẵn lòng cống hiến cho sơn môn.

Nhưng Địa Uyên rất nguy hiểm, bọn họ không những phải đối phó với Thanh Nang tông, mà còn cần phải đối phó với các loại dị thú sinh sống bên trong Địa Uyên, những dị thú này được khí tức đặc thù của Địa Uyên nuôi dưỡng, đều có thực lực không tầm thường.

Lâm Phàm nhìn các đồng môn, phát hiện không ít bóng người quen thuộc, ngoài Triệu Học Khải, Trịnh Hiền Siêu, Lý Đạo Đoan ra, còn có những sư huynh đã từng giúp hắn áp trận ở Vương gia.

Đệ tử nội môn, ngoại môn đến không ít, tu vi cũng không kém.

"Lâm sư đệ, con thú cưng này của ngươi đúng là càng lớn càng to, càng ngày càng hung hãn đó." Thôi Chân nhìn thấy Lâm Phàm, chủ động đến bắt chuyện, hắn ta là một trong số ít những đồng môn biết được thực lực khủng bố của Lâm Phàm.

"Thôi sư huynh, sao ta không thấy Lương sư tỷ và Khang sư huynh?"

"Bọn họ không tới, lần hành động này rất nguy hiểm, với tu vi của bọn họ thì sợ sẽ gặp chút vấn đề." Thôi Chân nói.

Trong lúc bọn họ trò chuyện, một bóng người đi tới.

"Phạm trưởng lão."

"Phạm trưởng lão."

Âm thanh cung kính của các đồng môn vang lên.

Lâm Phàm nhìn về hướng người đó, thì ra là Phạm trưởng lão Phạm Tĩnh của sơn môn, cũng là vị nữ trưởng lão duy nhấtPhạm Tĩnh, bà ta thật là trẻ.

Lần đầu tiên hắn nhìn thấy đối phương, có chút kinh ngạc, trẻ một cách vô lý, chân dài, eo nhỏ, phong cảnh hùng vĩ.

Tuổi tác của đối phương không nhỏ, không ngờ lại giữ được sự trẻ trung như vậy, xem ra tu luyện tốt thì sẽ có được những lợi ích cực kỳ lớn, chí ít có thể bảo đảm dung nhan không bị tuổi già hủy hoại.

"Đã chuẩn bị xong chưa?"

Ánh mắt của Phạm Tĩnh bình tĩnh nhìn từng vị đệ tử một, vì Xám Xám quá nổi bật, nên bà ta nhìn lại mấy lần, cái nhìn này đối với Lâm Phàm mà nói cũng không có vấn đề gì.

Thế nhưng đối với Xám Xám, cảm giác cúc hoa thít chặt, nó cúi đầu cuph đuôi, cảm giác như là có người muốn hại nó.

Gầm gừ vài tiếng, như là đang nói… Chủ nhân ánh mắt bà ta nhìn ta không tốt lành gì, chủ nhân có thể giúp ta đánh bà ta không.

May là Lâm Phàm nghe không hiểu, nếu không khẳng định sẽ đánh Xám Xám một trận ra trò.

"Trưởng lão, các sư đệ, sư muội đã chuẩn bị sẵn sàng." Lý Đạo Đoan tiến lên cung kính nói.

Phạm Tĩnh trầm giọng: "Việc này liên quan đến tương lai của sơn môn, Địa Uyên từng do Thanh Nang tông trông giữ, nhưng bây giờ, các ngươi đều đã biết việc đại dược của sơn môn, nếu như lần hành động này không thể đạt được mục đích, thì sau này, đại dược của sơn môn sẽ cạn kiệt."

Các đồng môn chăm chú lắng nghe, trong lòng kinh ngạc, bọn họ hiểu mức độ nghiêm trọng của việc lần này, nếu như không thành công, Chính Đạo tông có thể sẽ không thể gánh chịu được hậu quả.

Sắc mặt Lâm Phàm nghiêm nghị, cảm quan của hắn về Chính Đạo tông quả là không sai, chủ yếu là quan hệ giữa sư huynh sư đệ đều rất hài hòa, tất cả đều hoà thuận, hắn có lẽ không đóng góp được gì nhiều.

Nhưng nếu không thuận lợi, hắn nhất định sẽ dùng toàn bộ thực lực, chiếm lấy ưu thế cho sơn môn, không vì lý do gì khác, mà chính là vì sự ổn định của sơn môn, để hắn có thể tiếp tục ở lại tu luyện.

Phạm Tĩnh thấy vẻ mặt của các sư đệ rất nghiêm túc, chậm rãi nói: "Có điều các ngươi cũng không cần quá lo lắng, Địa Uyên rất lớn, Thanh Nang tông không quản được nhiều như vậy, phần trăm lấy được dược liệu là rất lớn."

"Trời không còn sớm, lên đường thôi."

Đoàn người cuồn cuộn rời khỏi sơn môn.

Đây là lần điều động đầu tiên của Chính Đạo tông có quy mô lớn đến như vậy.

"Sư đệ, ngươi có căng thẳng không?" Ngô Thanh Thu hỏi.

"Có sư tỷ ở bên cạnh, ta rất an tâm." Lâm Phàm cưỡi trên người Xám Xám, quay đầu qua, mặt mỉm cười, lời này khiến sắc mặt của Ngô Thanh Thu khẽ đỏ, nàng cảm giác sư đệ càng ngày càng biết nói những câu trêu chọc nàng.

Nhưng… nàng thích nghe.

Nếu đổi lại là người khác nói, thì thật buồn nôn.

Bọn họ hướng về phía đông để đi đường thủy, sau đó dùng đường thủy đi đến Yến thành ở phương Bắc, sau đó sẽ xuất phát từ hướng tây bắc của Yến thành, đến một vực sâu ở bình nguyên, chính là Địa Uyên.

Đi bộ cũng là một cách, nhưng đi đường sông là thuận tiện nhất, cũng có thể tránh được rất nhiều phiền phức.

Chương 212 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!