"? ? ?"
Rất thắc mắc.
Đây là đang nhìn cái gì.
Nhưng rất nhanh, trong lòng hắn ta đột nhiên nhận ra, cặp mắt kia giống như đang nhìn mình.
Kỳ lạ, chẳng lẽ là phát hiện ra rồi sao?
Một cảm giác bất thường chiếm lấy hắn ta.
Kỳ lạ…
Hắn trực tiếp quay người bỏ chạy, bất kể tình hình như nào, hắn ta cũng không muốn đối mặt với bất kỳ nguy hiểm nào.
Hắn quay đầu nhìn lại, phát hiện bóng người kia đã biến mất.
Trong lòng sợ hãi, đi đâu rồi.
Lúc này, hắn ta cảm thấy, càng ngày càng quỷ dị, cảm giác bất an trực trào trong lòng hắn.
Cẩu Thành Tân thân là cường giả của Thanh Nang tông, được Chu Vũ bồi dưỡng, sự cảm nhận với nguy hiểm rất mạnh. Khi lần đầu nhìn thấy Lâm Phàm, hắn ta đã nghĩ là chờ người kia ngắt vật liệu bị dị thú vây quanh, sau đó hắn ta sẽ đánh lén từ một nơi bí mật gần đó.
Nhưng ai có thể ngờ người kia lại trực tiếp phát hiện hắn ta, hơn nữa còn nhìn về phía hắn ta.
Loại cảm giác này rất kỳ dị.
Hắn ta hoảng sợ không dám động thủ, nhất cử nhất động đều ở dưới sự kiểm soát của đối phương.
Lúc này.
Hắn ta nhanh chóng chạy trốn, luôn luôn nhìn bốn phía, tìm kiếm bóng dáng của Lâm Phàm.
Đột nhiên.
Dường như cảm nhận được gì đó.
Hình như có cái bóng đen chợt lóe lên bên cạnh hắn ta, hắn ta hoảng sợ vỗ một chưởng vào bên cạnh, chỉ là vỗ vào khoảng không.
Ngay khi hắn ta đang bồn chồn lo sợ thì lại có một bóng đen xuất hiện ở một hướng khác.
Trong lòng Cẩu Thành Tân thấp thỏm lo âu, tinh thần căng cứng.
“Ra đây, ra đây cho ta.”
Hắn ta dừng bước chân lại, liên tục quay các hướng , ánh mắt quét bốn phía, trời đất quay cuồng, luôn cảm thấy xung quanh đều rất nguy hiểm, tên kia có thể xuất hiện ở mọi nơi.
“Ta ở đây.”
Một tiếng nói vang lên.
Cẩu Thành Tân vô cùng kinh sợ nhìn về phía trước, phát hiện có một bóng người đang đứng cách đó không xa, hắn ta hít sâu một hơi, tự trấn tĩnh lại.
“Ngươi thân là đệ tử của Chính Đạo tông mà lại tới Địa Uyên của Nang Thanh tông phụ trách ngắt hái những nguyên liệu này, đây là các ngươi đang gây hấn với Thanh Nang tông.”
Hắn ta không ngu đến mức nói rằng muốn nhân lúc ngươi đang ngắt vật liệu thì ám toán ngươi.
Tuy người kia thoạt nhìn rất trẻ tuổi, nhưng vừa rồi đã khiến hắn ta có loại cảm giác không rét mà run.
Cho dù có chút vấn đề, hắn ta cũng không muốn mạo hiểm.
“Đã thấy rõ dáng vẻ của ta chưa?” Lâm Phàm chậm rãi nói.
“Hử?” Mặt Cẩu Thành Tân lộ vẻ nghi hoặc, không hiểu rõ lắm rốt cuộc lời này của người kia là ý gì: “Thấy rõ rồi, thì làm sao.”
Vừa dứt lời.
Đột nhiên.
Hắn ta lại phát hiện đối phương đang đánh về phía mình với tốc độ cực nhanh, hắn ta kinh hãi vận chuyển kình đạo, vỗ một chưởng đến chỗ đối phương,
Song chưởng đụng nhau.
Tức khắc.
Truyền đến một tràng tiếng kêu thảm thiết.
Cẩu Thành Tân lập tức cảm thấy cơ thể tựa như sắp nổ tung, cả người bay ngược ra ngoài, miệng và mũi đều có máu tươi tràn ra, rất thê thảm. Hắn ta hoảng hốt sợ hãi nhìn Lâm Phàm.
Hoàn toàn không ngờ người kia lại đáng sợ như vậy.
Chỉ là đụng nhau, thế nhưng đỡ cũng không đỡ được, kình đạo kia thật sự quá mạnh, mạnh đến mức hắn ta cũng không dám tưởng tượng.
Cẩu Thành Tân muốn đứng dậy, nhưng vừa đứng dậy cả người lại mềm nhũn ngã nhào trên đất, hắn ta phát hiện vấn đề còn nghiêm trọng hơn rất nhiều so với trong tưởng tượng của hắn ta, kình đạo của đối phương rất cổ quái.
Không nên nói là cổ quái.
Nhưng gân mạch trong cơ thể có loại cảm giác bị bỏng, khi vận chuyển kình đạo thì gân mạch đau nhức khó nhịn.
Lúc này, Lâm Phàm đi đến trước mặt Cẩu Thành Tân đã trọng thương ngã xuống đất, lạnh nhạt nhìn đối phương.
Cẩu Thành Tân sợ hãi nói: “Ngươi muốn làm gì? Thanh Nang tông và Chính Đạo tông nước sông không phạm nước giếng, là Chính Đạo tông các ngươi đến Địa Uyên cướp nguyên liệu, ta chỉ đứng ra ngăn cản mà thôi.”
“Ừ, ta biết.”
“Ngươi yên tâm, việc này là vấn đề của chính ta, tuyệt đối sẽ không trách ngươi.”
“Cảm tạ.”
“Hả?”
Cẩu Thành Tân khó hiểu, những lời này của người kia khiến đầu hắn ta mơ hồ, hoàn toàn không hiểu được rốt cuộc ý của Lâm Phàm là gì.
Nhưng rất nhanh.
Hắn ta chỉ thấy đối phương nhấc chân đạp mạnh vào hắn ta. Hắn ta hoảng sợ chịu đựng cảm giác gân mạch bị bỏng, cưỡng ép vận lên kình đạo đưa hai tay ngăn cản.
Ầm ầm!
Một cước đá này của Lâm Phàm rất dùng sức, ẩn chứa lực đạo kinh người, chỉ thấy Cẩu Thành Tân còn chẳng kịp thét lên, cơ thể hắn ta đã bay ngược, máu tươi bắn tung ra từ trong cơ thể, thậm chí nếu nhìn kỹ thì cũng có thể thấy xương trắng.
Tử trạng của đối phương lúc này cũng không làm cho Lâm Phàm có cảm giác hành vi của mình có chút tàn nhẫn, sau khi thực lực mạnh lên chính là như thế, một quyền một cước đánh nổ cơ thể của ngươi là chuyện bình thường.
Sau đó hắn biến mất tại chỗ, như thợ săn ẩn núp ở trong bóng tối, chỉ xuống tay với người của Thanh Nang tông.
Hắn không biết tình hình các sư huynh khác thế nào.
Trong lòng nghĩ, với thực lực của các sư huynh hẳn có thể đối phó, mà bây giờ hắn cần phải giết chết những người đánh lén của Thanh Nang tông phái ra, sau đó đến chỗ đệ tử của Thanh Nang tông hái dược liệu để tiếp tục đánh lén.
Nếu Khương sư huynh biết hành động của hắn, thì nhất định sẽ rất vui mừng.
Chỗ vách núi.
Đám người Ngô Thanh Thu chờ đợi, luôn luôn nhìn về phía Địa Uyên, không biết tình hình thế nào.
Rất nhanh một bóng người xuất hiện.
Với nàng mà nói, tưởng rằng Lâm sư đệ đi ra nhưng nhìn kĩ lại là Chung sư huynh, trên lưng hắn ta còn cõng một người, Ngô Thanh Thu lập tức cảm thấy không ổn.
Khi thấy rõ bóng dáng người Chung sư huynh cõng trên lưng kia là Khương Hán, khuôn mặt Ngô Thanh Thu lộ vẻ khiếp sợ.
“Khương sư huynh, huynh ấy…” Ngô Thanh Thu rất ngạc nhiên, không dám tin, cũng có chút không nói nên lời.
“Khương sư huynh đã chết.” Giọng nói Chung Lượng vô cùng trầm thấp, bao trùm sự bi thương.
“Làm sao lại thế.”
Ngô Thanh Thu thật sự không thể tin được, nàng biết tu vi của Khương sư huynh, lấy tình huống bình thường để nói, cho dù không địch lại thì cũng có thể chạy trốn, nhưng sao lại xảy ra chuyện như vậy.
Vừa đến Địa Uyên không bao lâu thì đã xảy ra chuyện này, tạo thành đả kích rất lớn đối với Ngô Thanh Thu.
Chương 219 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]