Tiền Đào ngây người nhìn Khương sư huynh đã không còn hơi thở.
Ngực rất nặng nề, không thở nổi một hơi.
Quan hệ của hắn ta và Khương sư huynh vô cùng tốt, trước kia Khương sư huynh giúp đỡ hắn ta rất nhiều, bây giờ gặp lại mà Khương sư huynh đã biến thành một cỗ thi thể không thể nói chuyện, hắn ta thật sự khó mà tiếp nhận.
“Lâm sư đệ của ta đâu?” Ngô Thanh Thu hỏi.
“Lâm sư đệ bảo ta đưa Khương sư huynh quay lại, đệ ấy nói có việc phải làm.” Chung Lượng nói.
Không cần nghĩ nàng cũng biết Lâm sư đệ muốn đi báo thù cho Khương sư huynh, thực lực của sư đệ rất mạnh, theo lý thuyết không cần quá lo lắng. Thế nhưng trong đầu nàng đều nghĩ đến an nguy của Lâm sư đệ, chỉ hy vọng Lâm sư đệ có thể an toàn trở về.
“Tiền sư đệ, ngươi sao vậy?” Chung Lượng phát hiện sắc mặt Tiền Đào có chút không đúng, sau khi để Khương sư huynh xuống thì đi đến trước mặt Tiền Đào: “Tiền sư đệ, cũng không ai muốn xảy ra chyện như vậy, ngươi phải đối mặt với sự thật.”
“Ta phải báo thù cho sư huynh.”
“Báo thù? Tình hình hiện tại của ngươi làm sao báo thù, muốn đi chịu chết sao?”
Chung Lượng biết Tiền Đào rất phẫn nộ, nhưng bất luận thế nào cũng phải đối mặt với thực tế.
Tiền Đào cúi đầu, hắn ta biết bây giờ phẫn nộ chỉ là một loại hò hét đầy bất lực mà thôi. Với tình hình hiện tại của hắn ta, đi báo thù cho Khương sư huynh cũng chính là đi tặng đầu cho người khác.
“Tiền sư đệ, ngươi yên tâm đi, Khương sư huynh sẽ không chết vô ích, Thanh Nang tông sẽ phải trả giá đắt.” Chung Lượng trầm giọng nói.
“Ta biết rồi.”
Trận đấu giữa Chu Vũ và Phạm Tĩnh vẫn chưa kết thúc.
Bọn họ đến tình trạng này rồi, đã không phải đánh nhau vô cùng đơn giản.
Tạm thời không ai làm gì được ai.
“Phạm Tĩnh, ngươi không lấy được gốc cây vật liệu này, cả những đệ tử ngươi mang đến kia cũng không thể lấy được vật liệu, nếu ngươi có tâm thì hay là trở về xem tình hình bọn chúng đi.” Chu Vũ đánh sát chiêu đến, đồng thời dùng ngôn từ nhiễu loạn tâm tình của Phạm Tĩnh.
“Nói nhảm nhiều quá đấy.”
Trong phút chốc.
Hai tàn ảnh đụng vào nhau, kình đạo mạnh mẽ va chạm, tạo thành uy lực dị thường, khủng bố kinh người.
Đương nhiên bà ta biết, Chu Vũ đang nhiễu loạn tâm tình của bà ta.
Nhưng mà trong lòng cũng đang nghĩ, những đệ tử kia hẳn có thể ung dung đối mặt chứ.
“Thanh Nang tông sẽ không bỏ qua cho ngươi.”
Rắc rắc!
Giọng nói lanh lảnh truyền đến.
Lâm Phàm vặn gãy đầu một tên đệ tử Thanh Nang tông. Hắn muốn từ trong miệng đối phương hỏi ra gì đó có ích nhưng đối phương quá cứng miệng, không chịu hé nửa lời.
Với tình huống này, hắn kính nể kẻ này, nhưng đứng ở góc độ của Chính Đạo tông, không nói thì phải chết.
Buông tay ra, hắn nhìn thi thể không còn hơi thở ngã xuống đất, lại dùng một cước ẩn chứa kình đạo đạp bay. Trong nháy mắt, cái xác nổ tan tành, máu tươi nhuộm xung quanh.
“Không phải ta có khuynh hướng hành hạ xác chết đấy chứ?”
Lâm Phàm tự hoài nghi, rõ ràng đã chết, vẫn đánh cho cái xác chia năm xẻ bảy.
Hắn không có bất kỳ ý kiến gì với Thanh Nang tông. Mỗi người đều có lập trường riêng, nếu lập trường khác nhau, vậy thì chiến.
Không làm được chuyện khác, hắn chỉ có thể giết them nhiều người của Thanh Nang tông hơn chút để an ủi Khương sư huynh.
Những đệ tử mà Chu Vũ phái tới cũng không phải đều thành công giống như ám hại Khương sư huynh, có người bị giết ngược lại, trong đó Lý Đạo Đoan ra tay tàn nhẫn nhất.
Bản thân hắn ta có tu vi cao, kình đạo hùng hậu.
Tên đệ tử Thanh Nang tông đánh lén hắn ta kia, cho dù dùng ám khí hay không, ám khí trực tiếp không cách nào phá vỡ kình đạo, mà lúc bị phát hiện tung tích, Lý Đạo Đoan cũng đã biết là Thanh Nang tông ra tay.
Ngày tiếp theo.
Lâm Phàm không ngừng tìm kiếm bóng dáng đệ tử Thanh Nang tông. Sau khi giải quyết mấy người, hắn phát hiện rất khó tìm được người khác. Bọn người này ẩn núp rất kỹ, khả năng tìm được tất cả rất thấp.
Hiện tại, hắn muốn tìm chút nguyên liệu.
Phạm trưởng lão từng nói, đệ tử Thanh Nang tông cũng đang hái nguyên liệu. Hơn nữa, phương hướng hái của bọn họ là một trước một sau.
Nếu người của Thanh Nang tông dẫn dị thú ra đến bên này, vậy liền đoạt lấy từ bên kia của bọn chúng.
Chỉ là hắn khá cẩn thận để phòng ngừa gặp phải cường giả của Thanh Nang tông.
Tuy hắn rất tự tin vào thực lực của bản thân, nhưng rốt cuộc còn chưa tu luyện đến loại cảnh giới cực kỳ cao thâm đó, vẫn có người có thể trấn áp hắn.
Đột nhiên.
Hắn nhìn thấy hai tên đệ tử Thanh Nang tông đang hái nguyên liệu ở phía trước.
“Cuối cùng cũng thấy.”
Khóe miệng Lâm Phàm mang theo ý cười, chậm rãi đi ra từ chỗ tối, sau đó liền nghe thấy hai tên đệ tử Thanh Nang tông này đang trao đổi.
“Cũng không biết đám người Chính Đạo tông kia thế nào rồi.”
“Chắc chắn rất thảm. Dám đến địa bàn của chúng ta hái nguyên liệu, đúng là đâm đầu vào chỗ chết. Phải ta, nếu nhìn thấy người của Chính Đạo tông, ta nhất định băm chúng thành trăm mảnh.”
“Ha ha. Ngươi cứ nói khoác đi. Với thực lực này của ngươi, sợ là bị người ta băm thành trăm mảnh.”
“Vớ vẩn. Coi thường ta mà.”
Lập tức, có tiếng bước chân truyền đến.
“Ai…”
Hai tên đệ tử Thanh Nang tông đều cảnh giác nhìn về phía sau. Sau đó họ phát hiện đối phương rất lạ, nhìn lại trang phục của đối phương, lập tức trong lòng hiểu rõ.
“Ngươi là người của Chính Đạo tông?”
Vừa rồi còn đang thảo luận về Chính Đạo tông, không ngờ liền gặp được người thật.
Đường Ngưu với Chu Thần liếc mắt nhìn nhau.
Trong mắt hai người đều lóe ra ý cười.
Vừa nhắc đến Chính Đạo tông thì có người chủ động đưa đến cửa. Vận may thật không tệ. Họ liếc mắt nhìn, người này còn rất trẻ. Chỉ cần trẻ tuổi, đã nói lên tu vi của đối phương chưa chắc cao.
Lâm Phàm nhìn bọn họ, phát hiện chiếc túi để bên hông họ phình lên, có lẽ đựng không ít vật liệu.
“Ngươi câm à? Có phải đệ tử Chính Đạo tông không?” Đường Ngưu sốt ruột hỏi.
“Phải. Phải chứ.” Lâm Phàm thản nhiên trả lời, sau đó từ từ đi về phía họ.
Đường Ngưu và Chu Thần phát hiện đối phương nhìn thấy bọn họ, chẳng những không bỏ chạy mà còn chậm rãi đi về phía họ, lập tức thầm nghĩ đến một khả năng.
“Ngươi muốn đoạt nguyên liệu trên người bọn ta?” Chu Thần hỏi, mặt lộ vẻ khinh thường, không hề để Lâm Phàm vào trong mắt.
Chương 220 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]