Lâm Phàm không trả lời. Lúc đến gần bọn họ, hắn đạp mạnh bước chân, khí kình quấn quanh thân thể. Trong chớp mắt, hắn đã xuất hiện trước mặt bọn họ, nhanh như chớp đánh một quyền ngay giữa ngực Chu Thần.
Bịch!
Âm thanh nặng nề truyền đến.
Quyền kình xuyên qua lồng ngực đối phương, sau lưng nổ tung, máu giăng đầy trời.
“Chu sư đệ…”
Đường Ngưu thấy bộ dạng thê thảm của sư đệ, lập tức kinh hãi, chưởng thành ngũ chỉ, mạnh mẽ chộp lấy cổ Lâm Phàm.
Không ngờ đối phương ra tay sắc bén như thế, hắn ta kinh hãi không kịp phản ứng.
Muốn chạy cũng chắc chắn không chạy thoát được, chỉ có thể đánh lại.
Lâm Phàm thấy đối phương chộp tới, không tránh né mà cũng mở ra ngũ chỉ chộp lấy ngón tay đối phương. Năm ngón tay bấu chặt chợt dùng sức, một tiếng kêu thảm thiết truyền đến.
Xương ngón tay của Đường Ngưu bị gãy, ngón tay biến dạng, mặt hắn ta dần trở nên vặn vẹo. Ngay khi hắn ta muốn rút tay thoát thân, Lâm Phàm bỗng ra sức, túm lấy cánh tay hắn, để cánh tay kia tự siết cổ hắn.
Đường Ngưu ngạt thở, phát ra âm thanh khàn khàn.
Hắn ta muốn giãy dụa, thế nhưng khí lực của Lâm Phàm thật sự quá lớn, hoàn toàn không giãy ra được.
Chỉ thấy Lâm Phàm giơ tay lên, chụp một chưởng xuống đỉnh đầu Đường Ngưu, kình đạo xuyên qua đầu hắn ta, thất khiếu lập tức chảy máu, dần dần không còn hơi thở, cả người đều mềm nhũn ra.
“Các ngươi đoán đúng rồi, ta đến đoạt đồ của các ngươi.” Lâm Phàm buông đối phương ra, cầm lấy chiếc túi bên hông hắn, mở ra vừa nhìn, đã có rất nhiều nguyên liệu nhưng không phải Khô Mộc thảo mà bọn họ muốn có, mà là một loại nguyên liệu khác.
Lục soát người, không tìm ra vật gì có ích.
Ra ngoài cũng không mang đồ vật theo sao?
Sau khi chửi thề một tiếng, hắn cầm lấy một cái túi khác, cũng có không ít nguyên liệu, xem như thu hoạch ngoài ý muốn. Hắn lại đeo túi bên hông, tiếp tục chạy đi.
Còn hai cỗ thi thể kia, để bọn họ trở thành chất dinh dưỡng của Địa Uyên.
Nếu có dã thú, coi như là cho chúng thỏa mãn một chút ham muốn ăn uống.
Thanh Nang tông phái người đánh lén các sư huynh sư tỷ của hắn, mà hắn đi thẳng đến phía sau, quang minh chính đại đánh chết người của Thanh Nang tông, cướp đoạt dược liệu của bọn họ.
Nơi nào đó.
“Vạn sư tỷ, sư tỷ nói tại sao Thanh Nang tông chúng ta không cung cấp đại dược cho Chính Đạo tông? Thu nhập hằng năm của đại dược có thể làm cho Thanh Nang tông chúng ta càng thêm giàu mạnh. Đây không phải chặn đứng đường tiền tài sao?”
Chiếc túi bên hông Vạn Hoa Hoa phình lên. Nàng ta nghe thấy sư muội hỏi, trầm giọng nói: “Quyết sách của sơn môn không phải thứ chúng ta có thể phỏng đoán. Chúng ta chỉ cần làm tốt chuyện của mình là được.”
Sư muội nói: “Muội biết. Chính là tò mò hỏi một chút, sư tỷ, Huyền Vũ Chân Công của Lý Đạo Đoan thật sự huyền diệu như tin đồn sao?”
Vạn Hoa Hoa bình tĩnh nhìn vị sư muội này, trên mặt mỉm cười: “Sư muội, ta không biết huyền diệu hay không nhưng ta nhìn ra, có phải sư muội cũng muốn xem Huyền Vũ Chân Công không?”
Từ sau khi nàng ta đổi Huyền Vũ Chân Công về, liền có rất nhiều đồng môn muốn xem nhưng nàng ta không đồng ý.
“Sư tỷ, muội không có ý này.” Sư muội vội vàng nói.
Vạn Hoa Hoa cười, không nói thêm gì. Nàng ta cũng sẽ không lấy Huyền Vũ Chân Công ra chia sẻ với người khác. Dựa vào những quan sát trong khoảng thời gian này, nàng ta phát hiện Huyền Vũ Chân Công ảo diệu khác thường.
Tuy rất khó tu luyện nhưng nếu có thể luyện được, đối với bản thân là sự trợ giúp vô cùng to lớn.
Lúc này.
Có mấy vị đồng môn từ xa kéo tới.
“Vạn sư tỷ, đã xảy ra chuyện rồi.”
Vạn Hoa Hoa nhìn mấy vị đồng môn từ xa chạy đến, mặt lộ vẻ nghi ngờ.
Đã xảy ra chuyện?
Hái dược liệu có thể xảy ra chuyện gì, dị thú cũng chưa hề đi ra?
“Xảy ra chuyện gì?” Vạn Hoa Hoa hỏi.
“Sư tỷ, chúng đệ phát hiện thi thể của vài vị sư đệ. Bọn họ đều bị người ta giết chết.”
“Cái gì?”
Vạn Hoa Hoa nghe xong, khuôn mặt xinh đẹp xảy ra sự thay đổi cực lớn: “Dẫn ta đi xem…”
Không lâu sau.
Vạn Hoa Hoa đi tới nơi các sư đệ nói, phát hiện mấy thi thể của đồng môn. Nàng tiến lên kiểm tra thi thể, vẻ mặt dần trở nên nghiêm túc.
“Hung thủ là cao thủ, thủ đoạn tàn nhẫn. Túi đựng dược liệu cũng bị cướp đi. Hẳn là có người của Chính Đạo tông xuất hiện ở nơi này.”
Sau đó, dường như nghĩ đến cái gì đấy.
“Còn người đang ở đâu? Nhanh chóng tập hợp. Với tu vi của đối phương, bọn họ không phải là đối thủ, rất có thể từng người sẽ bị đánh bại.”
Vạn Hoa Hoa thật sự không nghĩ đến tình huống này.
Rốt cuộc là ai?
Chẳng lẽ là Lý Đạo Đoan?
Không thể nào.
Với tính cách của Lý Đạo Đoan, chắc chắn không thèm ra tay với những đệ tử Thanh Nang tông có tu vi nhỏ yếu này. Chỉ là bây giờ không phải lúc suy đoán. Nàng là đại sư tỷ, trước tiên phải đưa ra quyết định.
Đệ tử xung quanh nghe được lời sư tỷ nói.
Nguyên một đám lộ ra vẻ mặt giận dữ.
“Bọn người chết tiệt này.”
Sau đó Vạn Hoa Hoa mang theo đồng môn bắt đầu đi tìm những người khác.
Ngay sau đó.
Bọn họ lại phát hiện một số thi thể đồng môn.
Nhìn thấy mấy thi thể đó, sắc mặt Vạn Hoa Hoa càng trở nên âm trầm. Nàng ta không ngờ được đối phương có thể giết đến tận nơi này. Chính Đạo Tông đáng chết, bọn họ muốn khơi mào tranh chấp giữa hai tông môn sao?
“Tất cả mọi người đều ở đây sao?”
“Sư tỷ, còn có một vài người ở chỗ khác.”
“Đi thôi, tiếp tục đi tìm kiếm rồi tập hợp đồng môn lại, dù sao thì cũng phải bắt tên này cho bằng được.”
…
Lâm Phàm mới vừa giải quyết thêm một tên đệ tử của Thanh Nang tông, cướp đoạt nguyên liệu của đối phương. Vốn dĩ việc cướp đoạt dược liêu của nhau vẫn rất hòa bình, kể cả hắn có đi vào khu vực của đệ tử Thanh Nang tông thì hắn cũng không nghĩ tới việc ra tay tàn nhẫn với mấy người kia.
Nhưng cái chết của Khương Hán sư huynh đã cho hắn một bài học để đời.
Không phải là chuyện ngươi muốn hay không, mà đối phương đã có sát tâm rồi.
Tổng thể mà nói, tu vi của đệ tử Thanh Nang tông không tệ, nhưng mà nếu như so sánh với hắn thì chênh lệch có chút lớn. Giết bọn họ cũng không quá khó với hắn.
Nhìn mấy cái túi đầy ắp bên hông, khóe miệng Lâm Phàm lộ ra ý cười.
Chương 221 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]