Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 222: CHƯƠNG 222: TẠI SAO LẠI NHƯ VẬY? (1)

Đột nhiên.

Hắn cảm giác được có động tĩnh truyền tới từ nơi xa, trong nháy mắt hắn đã nấp vào một chỗ. Lâm Phàm nhìn thấy một đám đệ tử Thanh Nang tông xuất hiện, người dẫn đầu chính là Vạn Hoa Hoa hắn đã từng gặp ở Hải thành.

Xem ra là bị phát hiện rồi.

Bọn họ muốn tập hợp đệ tử cùng nhau để tìm kiếm hắn, nên hắn không thể hành động đơn lẻ nữa. Bây giờ hắn đang giết trong tối, Thanh Nang tông đến giờ vẫn chưa biết là ai làm.

Nếu như hắn lộ mặt có thể sẽ mang tới một ít phiền toái.

“Đến chậm rồi.” Khuôn mặt Vạn Hoa Hoa rất nghiêm túc, nàng ta kiểm tra thi thể thấy nhiệt độ cơ thể của sư đệ còn chưa lạnh, chứng tỏ thời gian chết cũng chưa bao lâu. Sau đó, nàng ta trầm giọng: “Đối phương mới rời khỏi đây chưa lâu, phải tìm được hắn, bắt hắn phải trả một cái giá lớn.”

Lâm Phàm lặng lẽ rời khỏi, không hề phát ra một chút động tĩnh.

Lâm Phàm rời đi chưa bao lâu, mấy người Vạn Hoa Hoa cũng bắt đầu hành động. Bọn họ cần phải tìm đồng môn khác, cũng đồng thời tìm ra cuối cùng là ai đang giết hại các đệ tử của Thanh Nang tông.

Vách núi.

Mấy người Ngô Thanh Thu rất bất an, cảm giác ngồi yên chờ đợi ở một chỗ tựa như là một loại tra tấn, ai cũng không biết tình huống như thế nào.

Xám Xám quỳ rạp trên đất tựa như ngửi thấy mùi gì, nó nhanh chóng đứng lên, kêu to vài tiếng về phía trước.

Mọi người bị kinh động.

Tất cả đều nghi hoặc, cảnh giác nhìn về phía trước.

Một bóng hình xuất hiện.

“Sư đệ…” Khi Ngô Thanh Thu nhìn thấy Lâm Phàm, mặt nàng lộ rõ sự vui mừng, nàng chạy chậm về phía hắn: “Không có việc gì chứ?”

Xám Xám quay chung quanh người Lâm Phàm, tỏ vẻ nó rất vui vẻ.

Chung Lương nhìn thấy Lâm sư đệ trở về, trái tim đang lo lắng cũng từ từ bình ổn lại.

Trở về là tốt rồi.

Nhưng khi hắn ta nhìn thấy túi bên hông Lâm Phàm, khuôn mặt hắn ta lộ ra vẻ kinh ngạc. Chỉ trong nháy mắt, trong đầu hắn ta đã nảy ra nhiều ý tưởng. Túi nhiều như vậy, không lẽ là sư đệ đến Thanh Nang tông để đại khai sát giới?

Lâm Phàm ném túi xuống đất, tổng cộng có tám cái, cái nào cũng tràn đầy, căng chặt.

“Sư đệ, cái này là…” Ngô Thanh Thu vội vàng mở túi ra, phát hiện bên trong đều là nguyên liệu. Nàng không ngờ sư đệ lại có cách để đem về nhiều nguyên liệu như vậy.

“Khương sư huynh có thể nhắm mắt rồi.” Lâm Phàm nói từ tốn: “Một túi một người, tám túi tám người.”

Nói đến mức này, cho dù là Ngô Thanh Thu, Chung Lương hay Tiền Đào cũng biết có nghĩa gì.

“Không sai, Khương sư huynh có thể nhắm mắt rồi.” Tiền Đào thật sự rất cảm tạ Lâm sư đệ đã làm những chuyện như vậy.

Ngô Thanh Thu nói: “Hai vị sư huynh, việc này chỉ chúng ta biết là tốt rồi. Nhiều người biết không phải là chuyện tốt với Lâm sư đệ.”

“Sư muội yên tâm, bọn ta biết.” Chung Lương và Tiền Đào đều biết sư muội đang lo lắng cái gì.

Sau khi bọn họ đã chia xong những đồ trong túi.

“Lâm sư đệ, ngươi đang nghĩ chuyện gì vậy?” Ngô Thanh Thu thấy Lâm Phàm hình như đang ngẩn người, nàng nhẹ nhàng chạm vào bờ vai của hắn.

“Không có gì, lúc Khương sư huynh tới, mọi chuyện vẫn còn rất tốt, không ngờ lại biến thành như vậy. Cũng không biết mấy sư huynh khác như thế nào rồi.”

Hắn đã suy nghĩ cẩn thận rồi, sau khi trở về hắn phải tu luyện cho thật tốt.

Mâu thuẫn giữa Chính Đạo tông và Thanh Nang tông đã hoàn toàn xác định rồi.

Tuy rằng trong thời gian ngắn có thể sẽ không có chuyện gì, nhưng về lâu dài ai cũng không chắc sẽ có chuyện gì xảy ra. Cho nên, trong lúc chờ như thế này, tăng thực lực là quan trọng nhất.

Nói về Khương sư huynh, biểu cảm của ai nấy cũng đều thương cảm và bất lực.

Chuyện đã xảy ra rồi.

Trừ khi có thể quay ngược thời gian, không thì không thể làm được gì nữa.

Một lúc sau, lại có người xuất hiện.

Theo ý của Phạm trưởng lão, chỉ có thể cướp đoạt trong vòng ba ngày, mà hôm nay chính là ngày thứ ba. Cho dù có gặp phải bất kỳ khó khăn gì cũng phải tiếp tục kiên trì.

Dần dần, người trở về càng lúc càng nhiều.

Lâm Phàm phát hiện có vài vị sư huynh đồng môn không trở về, hắn biết rằng bọn họ chắc hẳn đã gặp phải tập kích của đệ tử Thanh Nang tông.

Bọn họ thấy sư huynh đệ bị Thanh Nang tông ám sát, ai cũng có tâm trạng ảm đạm. Nhưng kể cả như vậy, bọn họ vẫn kiên trì cướp đoạt nguyên liệu, vì đây chính là nguyên liệu mang về sơn môn để có thể luyện chế đại dược.

Trong các đồng môn đã tử vong lúc này, Khương Hán là người có tu vi cao nhất.

Sau khi mọi người biết chuyện Khương sư huynh bị đánh lén tới chết, ai cũng lộ ra vẻ mặt không dám tin, sau đó lại nắm chặt tay, nói vài câu nói phẫn nộ.

Tất cả mọi người đều biết, vốn dĩ tới Địa Uyên chính là một chuyện nguy hiểm, lúc mọi người tới đây cũng đã biết sẽ gặp phải nguy hiểm.

Phạm trưởng lão đã quay lại.

Lâm Phàm phát hiện Phạm trưởng lão có chút mỏi mệt, rõ ràng bà ta đã trải qua một trận tranh đấu kịch liệt. Lúc Phạm Tĩnh biết được có một ít đệ tử chết ở Địa Uyên do bị Thanh Nang tông ám sát, bà ta cũng rất bất đắc dĩ.

Bà thậm chí không ngờ được Thanh Nang tông lại khiến đám dị thú xuất hiện ngay từ đầu.

Đây là việc mà bà không ngờ tới.

Trong suy nghĩ của Phạm Tĩnh, cùng lắm cũng chỉ là Thanh Nang tông sắp xếp đệ tử ngăn trở, phát sinh tranh đấu. Nhưng bà tin vào thực lực của đệ tử sơn môn, hơn nữa những đệ tử được chọn lựa ra đều là cao thủ, cho dù Thanh Nang tông có thật sự đánh tới cũng không sợ hãi một chút nào.

Nhưng mà ai có thể ngờ được, Thanh Nang Tông vậy mà lại đánh thức dị thú trước, lại còn nhân dịp đệ tử đối phó dị thú rồi sắp xếp người ở nơi tối tăm đánh lén, bắn tên.

“Tổng cộng có bao nhiêu người chết ở Địa Uyên?” Phạm Tĩnh hỏi.

Lý Đạo Đoan trầm giọng: “Thưa trưởng lão, tổng cộng có sáu vị sư đệ chịu khổ dưới độc thủ của Thanh Nang Tông, có tám vị sư đệ khác gặp phải đánh lén của Thanh Nang tông nhưng bọn họ kịp thời phát hiện. Sau khi tranh đấu một hồi, đối phương đã chạy trốn.”

“Tất cả thi thể đều mang về sao?” Bà ta hỏi tiếp.

“Chỉ có thi thể của hai vị sư đệ là ở đây, còn những vị sư đệ khác không thấy đâu.”

Chương 222 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!