Trong lòng Lý Đạo Đoan lửa giận ngùn ngụt. Hắn ta thân là đại sư huynh không thể chịu nổi nhất là chuyện phát sinh như vậy, cho dù có chết cũng phải mang thi thể của các vị sư đệ về.
Nhưng bây giờ thân thể không có, sao hắn ta có thể không sốt ruột được.
Phạm Tĩnh không nhiều lời nữa, bà ta phất tay mang các đệ tử rời khỏi. Chuyện này cũng đã phát sinh rồi, nghĩ nhiều như vậy cũng không có tác dụng gì.
Bà ta bị Chu Vũ ngăn trở, sau một hồi tranh đấu, bà ta nghĩ tới còn chưa tìm được nguyên liệu chế tạo Vạn Huyết Đan nên không có đánh nhau với Chu Vũ nữa, nên tiến hành lôi kéo chiến đấu.
Ngươi truy ta đuổi.
Việc lấy nguyên liệu là việc của bà ta, còn lão thì đuổi giết ở sau.
Bà ta không cứng đối cứng với Chu Vũ, nếu không, lần hành động này của bà đã thật sự thất bại.
Tuy rằng bà ta tìm được nguyên liệu chế tạo Vạn Huyết Đan, nhưng còn một gốc cây để làm nguyên liệu bà chưa kịp bắt được đã bị Chu Vũ thẳng tay hủy diệt.
Chu Vũ nhìn đệ tử sơn môn trước mặt, suýt nữa tức đến mức phun ra máu, mắt lão tựa như sắp phun lửa ra vậy.
Nếu như so sánh số lượng dược liệu đệ tử sơn môn hái được của năm nay với năm ngoái, thật sự là quá ít.
“Trưởng lão, có đệ tử của Chính Đạo tông lẻn tới phía sau, giết không ít sư đệ sư muội, cướp đoạt tài nguyên. Đệ tử tập hợp đồng môn để phòng ngừa việc bị đối phương đánh bại từng người một, đồng thời cũng tìm kiếm đối phương. Vì vậy thời gian ngắt nguyên liệu mới bị chậm trễ.” Vạn Hoa Hoa báo cáo, nàng ta tự nhận hành động của bản thân không hề sai.
Nếu như tiếp tục để mặc đồng môn bị sát hại, vậy kết quả không dám tưởng tượng.
Đối phương xuất quỷ nhập thần, bọn họ ở trong sáng, địch ở trong tối, tựa như thợ săn ẩn nấp trong bóng đêm vậy. Có hể nhân lúc mọi người không chú ý mà lấy mạng của đệ tử Thanh Nang tông dễ như trở bàn tay.
“Biết là ai không?” Chu Vũ dò hỏi.
Lão ta đã dây dưa Phạm Tĩnh, không muốn để đối phương lấy được bất kỳ một gốc cây nguyên liệu nào. Nhưng thật ra lão ta đã xem thường Phạm Tĩnh, dưới sự dây dưa của lão, bà ta còn có thể tìm được một phần lớn nguyên liệu.
Nếu như không phải đến cuối cùng lão hạ thủ tàn nhẫn, phá hủy một gốc cây nguyên liệu kia, thì chỉ sợ bà ta đã gom đủ.
“Không biết, về sau đối phương không hề lộ mặt nữa.” Vạn Hoa Hoa lắc đầu.
Nàng ta không ngờ đối phương lại cảnh giác đến vậy. Rõ ràng đã giấu trong góc tối quan sát các nàng, vậy mà khi biết nàng tập hợp đệ tử thì lại không thò đầu ra tiếp nữa.
Có thể tránh né cảm giác của nàng chứng tỏ người đó tu vi cũng rất cao, không yếu hơn nàng.
“Dị thú đã bắt đầu hoạt động, nguyên liệu năm nay xem như không chiếm được, về tông thôi.” Chu Vũ vẫy tay, để ngăn trở Chính Đạo tông lấy nguyên liệu, bọn họ đã chuẩn bị rất nhiều.
Đầu tiên là đánh thức dị thú trước, còn để cho một vài đệ tử có tu vi không tệ núp trong tối ám sát. Nếu như những việc này còn không thể cho Chính Đạo tông bị thương nặng, vậy thì không tránh khỏi cái danh quá thất bại rồi.
Nhưng mà ai có thể ngờ được, thật sự xuất hiện vấn đề lớn.
Chính Đạo tông tổn thất thảm trọng, mà Thanh Nang tông bọn họ tổn thất càng nặng nề hơn.
Tuy rằng đệ tử đi ngắt lấy nguyên liệu không phải là đệ tử mạnh nhất, nhưng bọn họ cũng không phải quả hồng mềm mặc người nắn bóp.
Vạn Hoa Hoa có chút bất đắc dĩ, tâm tình nàng ta không được tốt lắm. Nếu như đại dược do sơn môn luyện chế ít đi, số lượng đại dược mà nàng ta buôn bán được cũng sẽ giảm mạnh. Trong lòng nàng ta cũng rất buồn khổ.
…
Chính Đạo tông.
Lâm Phàm quay về sơn môn, sau khi mai táng Khương Hán sư huynh xong, hắn báo cho sư tỷ một tiếng rồi quay về, tiếp tục tu luyện.
Long Cốt thứ ba đã được rèn luyện tới màu vàng.
Bây giờ đang dần chuyển thành màu đỏ.
Sự hy sinh của Khương Hán sư huynh vô tình cho hắn biết, Tẩy Tủy tầng bốn nhìn như không yếu, nhưng đến khi thật sự gặp phải phiền toán hay ám toán cũng cần phải quỳ xuống.
Chỉ có nhanh chóng tăng thực lực hắn mới có thể đứng vững bước chân tại thế giới này.
Lần này, số lượng nguyên liệu đại dược được mang về nhiều hơn rất nhiều so với tưởng tượng, chỉ có nguyên liệu tạo nên Vạn Huyết Đan của Hồ Đỗ Sơn còn thiếu một gốc cây.
Hồ Đỗ Sơn muốn hộc máu, chỉ còn thiếu một chút nữa thôi.
Nhưng chỉ vì một chút này thôi lại khiến lão suýt phát điên.
Đối với các đệ tử của Chính Đạo tông, khi biết được các vị sư huynh chết ở Địa Uyên, tâm tình bọn họ thật sự không tốt, ai nấy cũng tràn ngập phẫn nộ.
Có đệ tử biết những vị sư huynh chết đi, khi nhắm mắt lại, trong đầu họ có thể ngay lập tức hiện lên khuôn mặt tươi cười của các vị sư huynh đó. Nhưng những nụ cười đó vĩnh viễn chỉ có thể xuất hiện trong trí nhớ mà thôi.
Nhưng mà chuyện cũng đã xảy ra, dù có nghĩ mấy thì kết quả vẫn là như vậy, sẽ không có bất cứ thay đổi gì.
Nửa tháng sau.
Kể từ sau khi trở về từ Địa Uyên, Lâm Phàm vẫn luôn chú tâm vào tu luyện. Hắn không đi bất kỳ nơi nào, mỗi ngày đều cần cù chăm chỉ tu luyện, không dám có chút lơi lỏng. Đối với hắn, chỉ có tăng thực lực của bản thân, hắn mới có thể tồn tại thật tốt.
Từ phía xa, Ngô Thanh Thu xách hộp cơm đi tới, nàng vẫn giống như trước, chờ đợi sư đệ kết thúc tu luyện.
“Sư tỷ, ngươi đến rồi.” Lâm Phàm mở mắt nhìn thấy Ngô Thanh Thu đã tới, trên mặt hắn lộ ra tươi cười. Hắn đã sớm quen với cách sống như vậy, hắn tu luyện, sư tỷ mỗi ngày đều chuẩn bị cho hắn vài món ngon.
“Hôm nay tu luyện thế nào?” Ngô Thanh Thu chuẩn bị lấy đồ ăn từ trong hộp cơm ra. Xám Xám vẫy đuôi nhìn đầy chờ mong.
“Cũng được, giống như bình thường vậy. Có chút tiến bộ nhưng không quá lớn.” Lâm Phàm rất khiêm tốc. Tốc độ tu hành của hắn nếu như so với bất kỳ kẻ nào thì cũng thật sự quá đáng sợ, bởi vậy, kể cả có tu luyện thành công hắn cũng sẽ không chủ động nói cho người khác.
Ngô Thanh Thu nói: “Ngày hôm qua có người của Thanh Nang tông tới sơn môn.”
“Bọn họ tới làm gì vậy?”
“Đàm phán.”
“Kết quả thế nào?”
Chương 223 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]