Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 224: CHƯƠNG 224: CHỈ CÓ THỂ LÀM CÀN VỚI SƯ TỶ (1)

“Không đàm phán được. Thanh Nang tông nguyện ý tiếp tục cung cấp đại dược, nhưng yêu cầu duy nhất của bọn họ chính là chúng ta giao Hồ Đỗ Sơn ra. Mà ý của sơn môn chúng ta chính là hai tông mỗi năm đều đi Địa Uyên ngắt nguyên liệu, không quấy rầy lẫn nhau.”

Lâm Phàm cười, nghe thấy yêu cầu của Thanh Nang tông hắn đã biết sao có thể đàm phá được. Đều là công phu sư tử ngoạm, đưa ra yêu cầu quá đáng.

“Loại yêu cầu như vậy không ai lại đồng ý cả.”

“Ừm, người Thanh Nang tông còn muốn biết cuối cùng ai là người giết đệ tử của bọn họ, nhưng mà mấy vị sư huynh biết chuyện cũng chưa nói, bọn họ cũng hỏi không ra.”

“Thanh Nang tông biết mọi chuyền dần dần không nằm dưới sự khống chế của bọn họ. Luyện dược sư Hồ Đỗ Sơn của sơn môn ta có năng lực. Bọn họ biết dưới tình huống nguyên liệu đầy đủ, ông ấy có thể luyện chế ra đại dược, do đó sẽ thoát khỏi sự ỷ lại vào bọn họ. Chỉ có việc thu hoạch nguyên liệu là quan trọng nhất, ta nghĩ lần tiếp theo ngắt đại dược liệu cũng không dễ như vậy. Chỉ sợ sẽ phát sinh xung đột khó có thể tưởng tượng.”

Sắc mặt Lâm Phàm rất nghiêm trọng, hắn cũng lo lắng tình huống khác sẽ phát sinh. Nếu như Bách Cương tông liên thủ với Thanh Nang tông, với Chính Đạo Tông mà nói, chuyện này sẽ vô cùng khó khăn.

“Sư đệ…” Lúc này, Ngô Thanh Thu nắm lấy tay của Lâm Phàm, thần sắc nàng nghiêm túc, tựa như nàng đang muốn nói điều gì.

“Hửm?” Lâm Phàm nghi hoặc nhìn sư tỷ, không biết sư tỷ muốn nói chuyện gì với hắn.

“Đồng ý với ta, năm tới ngươi đừng đi.”

“Sư tỷ có đi không?”

“Ta…”

Ngô Thanh Thu cúi đầu, do dự. Nàng thà bản thân đi nhưng không hy vọng sư đệ đi. Đối với bất kỳ ai mà nói, đối mặt với người trong lòng tự nhận là quan trọng, ai cũng muốn để nguy hiểm lại cho bản thân. Nàng tình nguyện để bản thân gặp nguy hiểm cũng không muốn để người quan trọng gặp nguy hiểm.

Lâm Phàm cười nói: “Sư tỷ, nếu thân là người sơn môn, sao chỉ có thể biết hưởng thụ yên lặng do sơn môn mang đến, đến khi sơn môn cần trợ giúp lại có thể khoanh tay đứng nhìn chứ?”

“Đúng là cái đạo lý này, nhưng…”

“Được rồi sư tỷ, nói chuyện này còn quá sớm. Bây giờ lo lắng cho chuyện năm sau là quá sớm, huống hồ, nếu sư tỷ đi để lại một mình ta ở sơn môn, sư tỷ cho rằng ta có thể yên tâm chờ đợi sao?”

Câu nói đầy tình sâu ý đậm khiến lòng Ngô Thanh Thu tràn đầy vui mừng, trái tim nhảy loạn nhịp.

Đã quen thuộc với sư tỷ đến như thế, nói chút câu biểu lộ chân tình hình như cũng không tính là quá phận.

Xám Xám đang hưởng thụ mỹ thực ngẩng đầu, quái dị nhìn người trước mắt kỳ kỳ quái quái, toàn nói gì đâu. Mặc kệ, cứ tiếp tục ăn mỹ thực là tốt rồi.

Ngô Thanh Thu dọn dẹp chén bát.

“Sư đệ, ngươi tu luyện cho thật tốt, ta đi về trước.”

“Ừm, sư tỷ đi thong thả.”

Lâm Phàm mỉm cười, nhìn Ngô Thanh Thu rời đi.

Sau đó hắn tiếp tục rèn luyện Long Cốt.

【Hệ thống nhắc nhở: Phát động bạo kích gấp mười hai lần! 】

【Hệ thống nhắc nhở: Độ thông thạo Đệ Tam Cốt +12! 】

Tu luyện là một chuyện rất phí thời gian, không nhẹ nhàng như hắn từng nghĩ. Hắn đã từng cho rằng bản thân có thể tăng thực lực của chính mình lên tới đỉnh cao trong thời gian ngắn nhất, trở thành kẻ vô địch trên đời.

Bây giờ xem ra tất cả đều là hắn đã nghĩ quá nhiều.

Nào có dễ như vậy, chỉ có thể từ từ mà tới.

Xám Xám thấy Lâm Phàm lại bắt đầu tu luyện, nó cảm giác ăn đã no bèn đứng dậy, nhảy dựng lên, đi xuyên qua núi rừng, đi vào trong sơn môn. Đôi khi nó cũng sẽ đi dạo ở sơn môn, chạy loanh quanh một chút xem xem.

Các đệ tử Chính Đạo tông đều biết con sói này là thú cưng của đồng môn.

Lúc nó đi trong sơn môn, có một vài đệ tử khi nhìn thấy Xám Xám sẽ chủ động chào hỏi nó. Nhưng với Xám Xám mà nói, tiếng chào hỏi của mấy người này khó có thể vào mắt nó, chỉ tập trung đi dạo mọi nơi thôi.

Đột nhiên.

Xám Xám ngửi thấy một mùi hương kỳ lạ, nó đong đưa đầu tìm kiếm mùi hương, sau đó nó đi theo mùi hương từ phương xa đó.

Trước cửa phòng của một đệ tử.

Xám Xám quẫy đuôi đứng ở cửa, mùi hương được phát ra từ nơi này. Xám Xám đã có trí tuệ nên nâng thân trước lên, vịn cửa sổ, móng vuốt nó cào cào, không ai đi vào. Nó từ từ đi tới cửa, đẩy nhẹ một chút, cánh cửa gỗ đã mở ra.

Xám Xám thảnh thơi đi vào, phát hiện mùi hương phát ra từ một bên.

Trên giường đã bày ra một chiếc yếm thêu hình con bướm gấp gọn gàng.

Xám Xám nghiêng đầu nhìn lướt qua, sau đó nó tới gần, dụi đầu vào yếm, hung hăng ngửi lấy mùi thơm. Lúc nó ngẩng đầu lên, trên mặt đầy sự hưởng thụ.

Thật là một mùi hương mê người.

Nó cắn lấy chiếm yếm màu hồng phấn, thong thả xoay người rời đi.

Không bao lâu sau khi Xám Xám rời đi, từ cửa truyền tới giọng nói:

“Sư tỷ, sao phòng của sư tỷ lại mở ra, không phải là có người đi vào chứ?”

“Ơ, Đúng thế thật.”

【Hệ thống nhắc nhở: Phát động bạo kích gấp tám lần! 】

【Hệ thống nhắc nhở: Độ thông thạo Đệ Tam Cốt +8! 】

Tăng lên trong thời gian ngắn ngủi cũng không phản ứng quá mạnh. Nhưng nhìn như một tiến bộ nhỏ, chỉ cần không ngừng nỗ lực, kiên trì có thể có thu hoạch thật lớn.

Hắn nghi hoặc nhìn Xám Xám.

Sau khi Xám Xám trở về thì nằm vào một chỗ, duỗi móng vuốt tựa như đang chơi đùa thứ gì. Nghĩ rằng có thể Xám Xám đã tìm được đồ chơi để giải sầu, hắn nở nụ cười.

Làm bạn với chủ nhân chỉ biết tu luyện như hắn thật đúng là nhàm chán.

Muốn rèn luyện Đệ Tam Cốt từ màu vàng kim chuyển sang màu đỏ thì độ thông thạo phải là mười ngàn.

Cần một khoảng thời gian rất dài.

Cuối cùng là cần bao nhiêu lâu hắn cũng khó mà nói. Giờ đây hắn chỉ có thể không lãng phí một phút một giây, mỗi thời mỗi khắc đều dùng cho việc tu luyện. Chỉ cần hắn không ngừng kiên trì, nhất định có thể rèn luyện Đệ Tam Cốt hoàn toàn viên mãn trong thời gian ngắn nhất.

Thanh Nang tông.

Kể từ sau khi không đàm phán thành công với Chính Đạo tông, quan hệ của hai tông có chút căng thẳng. Tuy rằng hai bên đều có đệ tử hy sinh, nhưng kể cả vậy, cũng chưa tới lúc cả hai hoàn toàn trở mặt để khai chiến.

Chương 224 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!