Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 225: CHƯƠNG 225: CHỈ CÓ THỂ LÀM CÀN VỚI SƯ TỶ (2)

“Đại sư huynh, bây giờ Chính Đạo tông có Hồ Đỗ Sơn luyện chế đan dược cho bọn họ, chắc chắn bọn họ có thể luyện chế ra đại dược, chỉ là vấn đề thời gian mà thôi. Đến lúc đó, Địa Uyên lại mở ra lần nữa, Chính Đạo tông chắc chắn sẽ cướp đoạt với chúng ta, nước cờ này thật sự đúng sao?” Chu Vũ rất có nghi vấn, cắt đứt nguồn cung cấp đại dược cho Chính Đạo tông chính là chuyện đại sư huynh nói ra.

Vốn dĩ hai bên đang cân bằng nhau, nhưng bây giờ kể từ khi Thanh Nang tông phá hủy cán cân này, đã có vấn đề xuất hiện.

Khuôn mặt của Trần Hầu bình thản: “Sư đệ, việc này không đơn giản như ngươi nghĩ. Theo ta được biết, Đại Càn phá vỡ biên phòng Giang Châu, chiếm ngay ba thành, khoảng thời gian trước lại chiếm thêm hai thành nữa. Giang Châu có tổng cộng mười ba thành thì bây giờ đã bị chiếm mất năm thành. Dựa theo tốc độ như vậy, sớm, muộn gì cũng sẽ chiếm lĩnh Hoài Châu. Đường biển của Hoài Châu thông suốt tứ phương, tất nhiên chính là mục đích cuối của Đại Càn.”

“Đại sư huynh, theo ý của sư huynh, tất cả những hành động của Thanh Nang tông ta bây giờ đều là để tích trữ đại dược sao? Chúng ta có thể phải dời tông sao?”

“Đúng, đây chính là một trong các nguyên nhân mấu chốt.”

Chu Vũ nói: “Lương Chí của bộ Binh là người của Ngụy Trung. Ngụy Trung chắc chắn sẽ bảo Lương Chí phái binh ngăn trở. Huống hồ trong tay lão còn có hai cơ cấu hơn, trong đó cao thủ nhiều như mây, hẳn là có thể chống đỡ được cao thủ của Đại Càn, chắc không có khả năng người Đại Càn có thể chiếm lĩnh được Hoài Châu.”

“Ngân lượng, lương thảo các thứ đều nằm trong tay phái Bảo Hoàng. Ngụy Trung lão vừa tham ô vừa tàn nhẫn cũng không chịu được tiêu hao như thế.” Trần Hầu trầm giọng.

Nghe sư huynh nói như vậy, Chu Vũ cũng gật đầu, cho rằng sư huynh nói có đạo lý.

Cũng chính xác là như vậy.

“Nhưng mà sư huynh, kể cả có như vậy cũng không phải hoàn toàn trở mặt với Chính Đạo tông. Chúng ta có thể hạn chế số lượng đại dược bán ra, giảm bớt số lượng, hơn nữa chỉ bán mỗi đại dược rèn luyện Đệ Nhất Cốt và Đệ Nhị Cốt cũng được.”

“Thời gian lúc trước, Bách Cương tông có bí mật gặp mặt với ta, yêu cầu Thanh Nang tông ta cung cấp mười ngàn viên Hóa Ma Đan, mấy cái này cũng cần phải có nguyên liệu.”

“Hóa Ma Đan? Trong lòng Ngụy Trung lão có vấn đề không vậy? Hóa Ma Đan chính là loại đan dược được luyện chế từ độc tính tàn lưu và mấy loại nguyên liệu đặc biệt. Sau khi dùng sẽ phát sinh tình trạng đáng sợ, nhẹ thì trở thành người không ra người, quỷ không ra quỷ. Nặng thì sẽ mất mạng.”

Trần Hầu nói: “Sư đệ, những việc này không phải là việc chúng ta nên xen vào. Chỉ cần luyện chế Hóa Ma Đan giao cho Bách Cương tông là được, nếu như không hoàn thành, ngươi tự biết kết quả.”

“Không lẽ Ngụy Trung lại tự mình dẫn người tiêu diệt Thanh Nang tông chúng ta?”

“Không sai.”

Chu Vũ á khẩu không trả lời được. Nếu nói như vậy thì đúng là không thể phản bác được, chỉ có thể nghe theo phân phó.

Xem ra đại sư huynh đã tính toán đến tình huống tệ nhất. Vào lúc không còn biện pháp nào nữa, sẽ mang theo Thanh Nang tông rời đi, mà Địa Uyên không mang đi được, chỉ có thể để lại tại nơi này.

Cuối cùng thời gian này là bao lâu?

Có thể là hai ba năm.

Cũng có thể là sáu bảy năm.

Tóm lại, thời gian cho bọn họ không còn nhiều.

Nếu như đúng như lời của đại sư huynh, vậy có còn cần phải cướp đoạt Địa Uyên sao? Cứ mỗi tông một nửa là được rồi. Nhưng đại sư huynh vẫn muốn không cho Chính Đạo Tông chiếm được nguyên liệu đại dược.

Đây lại là vì nguyên nhân gì nữa?

Hay là đại sư huynh vẫn còn chuyện gì chưa thể nói rõ với lão ta, hay là đại sư huynh lại giấu một ít bí mật nhỏ với lão ta?

“Nghĩ cái gì vậy?” Trần Hầu hỏi.

Chu Vũ nói: “Đã có chuyện như vậy xảy ra, sao chúng ta phải cướp đoạt với Chính Đạo tông trên Địa Uyên chứ? Cứ chia hai ra mà ngắt lấy nguyên liệu không phải là càng tốt sao?”

Trần Hầu cười nói: “Lỡ như không dời thì sao?”

“À… Cũng đúng.” Chu Vũ tưởng tượng, đúng là cái lý này, làm từng bước từng bước một. Chỉ có cắn chặt vào, không có tiền lệ mới có thể ổn định chiếm Địa Uyên.

Khoảng thời gian này.

Tình huống nội bộ ở Chính Đạo tông có chút không thích hợp.

Quần áo của một vài nữ đồng môn bị trộm nên bọn họ đều đang tìm tên ăn trộm. Chỉ khổ một đám nam đồng môn, bọn họ phát hiện lúc đi lại bình thường ở sơn môn đều bị các sư tỷ và sư muội dùng ánh mắt quái dị đánh giá.

Mới đầu bọn họ còn không biết chuyện là như thế nào.

Nhưng sau này mới biết được, hóa ra là nội y của một đám sư tỷ sư muội không biết là bị tên nào trộm mất.

Bọn họ nghĩ tới chuyện này thì giận tím mặt.

Cuối cùng là ai mà lại đáng khinh như vậy, khiến cho thanh danh đường đường chính chính của nam đệ tử Chính Đạo tông đều bị phá hủy.

Bởi vậy, nhằm chứng minh sự trong sạch của bản thân, bọn họ cũng gia nhập vào trong hàng ngũ tìm kiếm tên trộm. Bộ dáng hùng hổ kia tựa như nếu bọn họ phát hiện đối phương là ai thì chắc chắn sẽ dùng thủ đoạn lôi đình hung hung trấn áp.

Vách núi.

“Xám Xám, khoảng thời gian này ngươi đang làm cái gì mà lén lút như vậy?”

Lâm Phàm kết thúc tu luyện, hắn đứng dậy đi tới cạnh Xám Xám. Hắn phát hiện Xám Xám luôn ngậm đồ vật về đặt ở cách đó không xa, sau đó cứ ghé vào nơi đó mà mân mê.

Lúc hắn đi tới trước mặt Xám Xám, cúi đầu nhìn xuống, thoạt nhìn hắn chưa nhìn ra là gì.

Đột nhiên, mắt hắn trừng lớn, hắn nắm lấy đồ vật Xám Xám đang chơi đùa, bày ra trước mặt, hình như có chút quen mắt. Nếu như hắn đoán không sai, đây chắc hẳn là đồ của phái nữ.

Yếm…

“Xám Xám, ngươi…”

Ngay vào lúc hắn đang chuẩn bị chất vấn Xám Xám lấy thứ này từ chỗ nào, xui xẻo làm sao, sư tỷ vậy mà lại tới từ phương xa.

“Sư đệ…”

Lâm Phàm cả kinh, nếu như bị sư tỷ nhìn thấy cái này, thật đúng là có nhảy vào sông Hoàng Hà cũng không thể tẩy sạch. Nghĩ tới viễn cảnh như vậy, hắn vội vàng ném cái yếm kia xuống vực sâu.

Xám Xám nhìn thấy bảo bối âu yếm bị ném xuống thì vội vàng chạy tới, phát hiện là vực sâu vạn trượng nó bị dọa cho lui về sau.

Chương 225 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!