Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 234: CHƯƠNG 234: BIỂU HIỆN ĐỘT XUẤT

"Lâm sư huynh chịu khó nỗ lực ghê!"

Trương Yên thấy Lâm Phàm nhắm mắt tu luyện, một dao động kình khí khuếch tán ra ngoài, nàng ta rất ngạc nhiên khi thấy Lâm Phàm ra ngoài vẫn không quên tu luyện, lòng vô cùng bội phục.

Cố Ngạo nói: "Ừm, thường ngày rất hiếm khi thấy Lâm huynh đi lại trong sơn môn, bởi vì lúc nào huynh ấy cũng cố gắng tu luyện."

Hắn ta rất muốn hỏi Lâm Phàm một câu, thực lực của ngươi đã đạt tới trình độ nào rồi, nhưng ngẫm lại vẫn không nên hỏi thì hơn, trái tim mong manh của hắn ta không chịu nổi đả kích quá lớn.

Trước đây hắn ta còn tin rằng chênh lệch giữa mình với Lâm huynh tuyệt đối không quá lớn, nhưng bây giờ, hắn ta biết được Lâm huynh luôn nỗ lực rèn luyện cỡ nào, lại cộng thêm sự trợ giúp của sư tỷ, tốc độ tiến bộ của Lâm huynh chắc chắn phải cực kì lớn.

Trời hửng sáng.

Sau khi kết thúc tu luyện, đoàn người Lâm Phàm tiếp tục xuất phát.

Càng tới gần Đài thành thì gặp càng nhiều nạn dân, mỗi lần nhìn thấy tình cảnh người dân chạy nạn, lòng Lâm Phàm đều nặng trĩu, lại nghĩ tới cuộc trò chuyện cùng Hoa Liên.

Ai đúng, ai sai?

Hoàng Thành ty là tổ chức thuộc phái Bảo Hoàng.

Hắn gặp Cổ Đại Toàn, Cổ Đại Toàn từng nói với hắn về tổ chức đó, cũng tỏ ý rất rõ, quốc gia chúng ta trở nên như vậy chính là bởi Ngụy Trung.

Sau đó, lại gặp Hoa Liên.

Hoa Liên lại nói cho hắn hay, phái Bảo Hoàng quá mềm yếu, cho nên mới dẫn đến tình trạng ngày nay.

Muốn phân biệt đúng hay sai, cần phải đứng ở các góc độ khác nhau để quan sát.

Hắn không tham dự sâu vào thời cuộc, rất khó nhận ra được điều mấu chốt trong đó.

Từ Chi Chí tìm kiếm Xuân Thu Lão Đạo để hỏi về vị trí long mạch, mà Ngụy Trung cũng muốn lấy bằng được vị trí long mạch, điều này đã nói lên những gì?

Thật đúng là một việc khó xử.

Mấy ngày sau, bọn họ đã tới Đài thành. Ngoài cổng thành, nạn dân từ các thành trì khác tập trung ngày càng nhiều, tất cả đều quanh quẩn ngoài thành, không được phép vào.

Lâm Phàm nhìn tình hình trước mắt, khắp nơi đều có những đứa trẻ mờ mịt đứng chờ, từ ánh mắt bọn nhỏ có thể thấy được chúng đang tuyệt vọng, bất lực, sợ hãi biết bao.

Còn nhỏ như vậy, nhưng đều đã phải trải qua khổ cực.

"Đứng lại."

Ngay khi bọn Lâm Phàm chuẩn bị vào thành, một đám binh sĩ của quan phủ ngăn đường bọn họ lại.

"Vào thành cần giao nộp phí."

"Bao nhiêu?"

Gã lính kia nhìn đám Lâm Phàm, thấy quần áo của họ trông rất ổn, con ngươi đảo quanh, tham lam nói: "Ba người, ba con ngựa, thu của các ngươi một lượng bạc đi."

"Vào thành còn phải nộp phí ư?"

Lâm Phàm không ngờ đã đến tình trạng này rồi mà còn phải nộp phí mới được vào thành, thật sự hắn chưa từng gặp chuyện này bao giờ.

Lại nghĩ tới đám nạn dân quanh quẩn ngoài kia, hắn như đã hiểu ra điều gì.

Không có bạc cho nên không vào được thành sao?

Gã binh sĩ kia hất đầu kiêu ngạo: "Đương nhiên rồi, các ngươi không giao tiền thì ai mất công bảo vệ các ngươi?"

Ngay khi Lâm Phàm chuẩn bị ra tay giã cho đám binh sĩ này một trận thì Cố Ngạo đã đi tới bên cạnh, nói nhỏ vào tai hắn: "Lâm huynh, lần này chúng ta tới đây, nhiệm vụ quan trọng là đón người, vẫn nên bớt gây chuyện với người khác thì hơn."

Nghe Cố Ngạo nói thế, Lâm Phàm cân nhắc một chút rồi gật đầu, không nói gì thêm.

Sau đó, Cố Ngạo lấy ra một lượng bạc, giao cho đối phương.

Gã binh sĩ nhận được bạc liền vui vẻ ra mặt, hớn hở cất vào túi.

Lâm Phàm lắc đầu.

Binh sĩ như thế, lấy gì mà chống lại quân đội Đại Càn, một khi quân đội Đại Càn kéo tới Đài thành, đám người này nhất định sẽ là đám chạy nhanh nhất.

"Trương sư muội, hãy dẫn đường đi." Lâm Phàm nói.

Trương Yên nhìn quanh quang cảnh quen thuộc trong Đài thành, trong đầu hiện lên rất nhiều hình ảnh, nàng đã rời khỏi nơi đây một thời gian dài, hôm nay trở về, nhìn lại đường phố cùng những khung cảnh quen thuộc, có cảm giác như một người khách tha phương về lại quê nhà.

"Sư huynh, các ngươi đi theo ta."

Gia cảnh của Trương Yên ở nơi này khá tốt, thuộc về hàng phú thương, tuy không phải thủ phủ của Đài thành nhưng cũng có chút địa vị.

Nay Giang Châu đã loạn như vậy, có một số việc kinh doanh của gia tộc cũng đến lúc phải bỏ rồi.

Một khi quân đội Đại Càn tấn công đến nơi này, chớ nói tiền bạc, ngay cả tính mạng cũng khó lòng giữ nổi nữa.

Đi không lâu lắm, ba người đã tới nơi.

"Sư muội, nhà ngươi ở Đài thành này thuộc hàng phú tộc rồi nhỉ." Lâm Phàm cười nói.

Trương Yên ngại ngùng bảo: "Sư huynh chớ nói đùa, chỉ là người làm ăn tầm thường thôi, không tính là phú thương."

Cô nàng này thật là khiêm tốn.

Lúc này, quản gia đã từ trong phủ đi ra, thấy Trương Yên, ông ta chớp mắt nhìn cẩn thận, sau đó kêu lên kinh ngạc.

"Tiểu thư về rồi."

"Tiểu thư đã về rồi."

Chẳng mấy chốc đã có mấy bóng người từ trong phủ nhanh nhẹn đi ra đón.

Cầm đầu đoàn người là một người phụ nữ lớn tuổi, vừa thấy Trương Yên, bà ấy lộ vẻ kích động: "Yên nhi, Yên nhi của ta đã về rồi."

"Mẫu thân, con đã về rồi." Trương Yên nhìn thấy mẫu thân, lòng cũng xúc động vạn phần, nhìn bà một lượt, lâu chưa về nhà, nàng nhận ra mẫu thân đã gầy đi rất nhiều.

"Mẫu thân, con giới thiệu cho người một chút, hai vị này là sư huynh của ta, Lâm Phàm Lâm sư huynh, Cố Ngạo Cố sư huynh."

Trương Yên giới thiệu.

Lâm Phàm mỉm cười, sắc mặt bình thản.

Nhưng Cố Ngạo không cách nào trấn định được, người này chính là nhạc mẫu tương lai của hắn ta, nhất định phải lấy lòng cho bằng được.

"Chào bá mẫu, ta là Cố Ngạo, là sư huynh của Trương Yên, nhà ở thành Đoạt Ấn, gia nhập Chính Đạo tông được ba năm."

Hắn ta lưu loát giới thiệu một lượt, suýt thì xổ hết cả tổ tông gốc gác ra.

Trương Yên kinh ngạc hỏi: "Mẫu thân, cha và ca của con đâu, bọn họ không ở nhà sao?"

"Cha ngươi và ca ca con tới Hạc thành rồi." Trương thị thở dài.

"Hạc thành? Cha với ca ca tới đó làm gì? Nay quân đội Đại Càn đang ở ngay ngoài Hạc thành, nguy hiểm lắm."

Trương Yên hốt hoảng.

Trương thị nói: "Cha con nói bên Hạc thành, quân đội đóng giữ ở đó thiếu lương thiếu dược, cho nên chuẩn bị rất nhiều lương thực, vận chuyển sang đó, cũng đã đi nửa tháng rồi, chẳng rõ tình hình ra sao."

Lâm Phàm bất đắc dĩ thở dài.

Chương 234 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!