Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 235: CHƯƠNG 235: ĐỨNG RA NGĂN CẢN (1)

Hắn biết ngay chuyện không đơn giản mà.

Có điều, hành vi của phụ thân Trương sư muội thật đáng khen ngợi.

Lúc mới vào thành, hắn đã nghe thấy rất nhiều người dân oán trách rằng gần đây giá củi gạo dầu muối tăng lên quá nhiều.

Đối với người dân bình thường mà nói, đây cũng là một tai họa.

Áp lực sinh tồn nặng nề bao phủ khắp nơi.

Rất nhiều gian thương đều cố tình tăng giá, vào thời điểm này rất dễ phát tài trên xương máu người khác như vậy, chỉ nguy hiểm hơn bình thường đôi chút mà thôi.

Trương Yên nói cho người nhà, lần này mình về là để dẫn bọn họ tới Ninh thành sinh sống, Đài thành đã quá nguy hiểm, chẳng biết khi nào sẽ bị gót sắt của Đại Càn san bằng.

"Cố huynh, đi chuẩn bị một chút, trạm tiếp theo của chúng ta hẳn sẽ là Hạc thành." Lâm Phàm dặn Cố Ngạo.

Cố Ngạo đáp: "Phải đấy, chúng ta đành phải đích thân tới Hạc thành đón người nhà sư muội về thôi."

Lâm Phàm thoáng trầm tư một lát, Đài thành cách Hạc thành không xa lắm.

Nhưng phụ thân Trương Yên đã đi lâu như vậy, hẳn không phải bị hại rồi, bởi nếu bị hãi thì đã sớm có tin tức truyền về, theo như tình hình hiện tại thì chắc là đang mắc chuyện ở nơi nào rồi.

"Sư muội, lại đây."

Lâm Phàm vẫy tay gọi Trương Yên, sau đó nói rõ với nàng chuyện tiếp theo cần làm là tiếp tục tới Hạc thành đón người.

Trương Yên cũng biết đây là biện pháp duy nhất.

Vừa về tới nhà, chưa được nghỉ ngơi đã phải tiếp tục lên đường.

Trương thị thấy bọn họ tính đi Hạc thành bèn khuyên họ ở lại nghỉ một đêm, không cần lên đường quá gấp, tĩnh dưỡng cho tốt, ngày mai xuất phát cũng được, có điều, Trương Yên lo cho phụ thân và ca ca, bèn lắc đầu từ chối.

Ra khỏi thành, Trương Yên ngại ngùng nói: "Lâm sư huynh, Cố sư huynh, lần này làm phiền các ngươi quá."

Cố Ngạo không cảm thấy vất vả gì, ngươi là vợ tương lai của ta, ta không giúp ngươi thì giúp ai.

Lâm Phàm chỉ cười nói: "Không sao, chỉ là việc nhỏ, sư muội không cần quá để tâm, chỉ có điều, tới Hạc thành cần phải chú ý, đừng để đụng độ với quân đội Đại Càn."

Trên đường tới Hạc thành, bọn họ cũng gặp rất nhiền nạn dân chạy nạn, tuy Hạc thành chưa bị chiếm lĩnh nhưng quân đội Đại Âm đang đóng quân ở đó.

Quân đội Đại Càn muốn tấn công Hạc thành thì buộc phải vượt qua một thung lũng, nơi này là trọng địa phòng thủ, nếu không thể bảo vệ được nơi này, Hạc thành coi như xong đời.

Mỗi ngày đều phải nhìn thấy nạn dân thất thểu lũ lượt kéo nhau đi, lòng Lâm Phàm đã sớm trơ trơ không cảm xúc, hắn nhìn nhiều thành quen rồi.

Sau một hồi, khi mặt trời xuống núi, bọn họ đã tới Hạc thành.

Đường xá hoang vắng, rất nhiều nhà đã không có ai ở, hẳn là thời gian qua, nhiều gia đình đã khăn gói chuyển đi nơi khác tị nạn.

"Tối rồi, có lẽ không tiện tìm người, chúng ta tìm khách điếm nào nghỉ tạm đã, đợi khi trời sáng rồi đi tìm." Lâm Phàm nói.

Cố Ngạo và Trương Yên không phản đối, đều nghe theo sắp đặt của Lâm Phàm.

Khách điếm Tụ Duyên.

Bên trong sảnh vẫn còn sáng đèn, cẩn thận nghe ngóng còn có thể loáng thoáng nghe thấy tiếng trò chuyện.

Ba người xuống ngựa, buộc dây thừng.

Lâm Phàm gõ cửa khách điếm.

Cốc cốc!

"Ai?"

Bên trong có tiếng người hỏi vọng ra, nghe giọng điệu có vẻ thận trọng e dè, như là rất cảnh giác.

"Vừa tới Hạc thành, muốn nghỉ qua đêm."

Kẹt!

Tiểu nhị từ từ mở cửa, nhòm qua khe cửa đánh giá tình hình bên ngoài, thấy chỉ có ba người, hơn nữa, thoạt trông còn có vẻ mệt mỏi phong sương, bèn nhiệt tình mở rộng cửa đón khách.

"Xin mời quý khách vào trong."

Lâm Phàm hỏi: "Hạc thành đâu đã rơi vào tay giặc mà phải đóng cửa nửa đêm?"

"Quý khách có điều không biết, gần đây Hạc thành không an toàn lắm đâu, một thời gian trước, Đại Càn phái người tới thành này lén lút điều tra, bị người phát hiện, sau đó dẫn tới đánh nhau kịch liệt, rất nhiều dân chúng bị vạ lây, cho nên hiện tại mọi nhà đều đóng cửa cài then khi trời vừa rối, không dám mở cửa nữa." Tiểu nhị bất đắc dĩ nói.

Thực ra gã cũng muốn chạy khỏi đây lắm, bầu không khí nơi này căng thẳng như vậy, ai nấy đều sống trong hãi hùng lo lắng, nhưng chưởng quỹ trả lương khá cao, đành phải vừa thấp thỏm lo sợ vừa ở lại làm việc thôi.

Khi bọn Lâm Phàm vào khách điếm, thấy trong này có kha khá khách đang uống rượu trò chuyện, thấy có người vào, bọn họ đều quay ra quan sát ba vị khách mới, xác định đám người mới tới đều không có dấu hiệu nguy hiểm thì lại quay sang trò chuyện tiếp.

"Cho hai gian phòng, sau đó chuẩn bị một bàn đồ ăn ngon." Lâm Phàm dặn.

"Được ạ." Tiểu nhị nhanh nhẹn đi làm việc, gã chỉ nhìn một cái là có thể nhận ra ngay, ba người này tuyệt đối không phải người thường, cái khác chưa bàn, chỉ riêng khí thế đã vượt xa dân thường rồi.

Cố Ngạo tưởng hắn ta và Lâm Phàm sẽ ở cùng một gian, nào ngờ Lâm Phàm lại nói với hắn ta rằng muốn về phòng trước, lát nữa gặp nhau dưới lầu, bấy giờ Cố Ngạo mới hay, Lâm huynh không có ý định ở cùng mình mà muốn mình cùng sư muội ở một phòng.

Đối với đề nghị này, Cố Ngạo tán thành cả hai tay hai chân, lòng thì reo hò rất to "Chỉ có Lâm huynh hiểu ta" nhưng lại không dám lộ ra, quay sang đã thấy sư muội đỏ bừng mặt mũi.

"Sư muội, hai ta chịu khó ở chung một tối vậy." Cố Ngạo ra vẻ lạnh nhạt nói, nhưng thực ra trái tim đang đập thùng thùng trong lồng ngực, tuy đã qua lại bấy lâu nhưng hai người bọn họ còn chưa vượt qua ranh giới kia đâu.

Trong khách điếm, bọn họ chọn một góc bên trong, nghe thực khách xung quanh bàn luận về thế cục ngày nay.

Lâm Phàm phát hiện, có rất nhiều thực khách không giống dân chúng phổ thông mà có vẻ giống nhân sĩ giang hồ.

"Ài, các vị nói coi, bao giờ Đại Càn sẽ tấn công Hạc thành?"

"Cũng khó nói lắm, cái này còn phải xem xem tướng sĩ Đại Âm ta chống đỡ nổi không, nếu bọn họ ngăn không nổi thì nơi này thực sự xong đời rồi."

"Các vị huynh đài, ta thấy các vị đều có khí thế hơn người, giống như người trong giang hồ, chẳng lẽ đều tới đây để đối kháng với quân Đại Càn xâm lược sao?"

"Đúng vậy, ta cùng các vị huynh đệ đây đều là kết bạn giữa đường, có chung mục đích, đợi trời sáng sẽ qua bên kia xem tình hình thế nào."

"Bội phục, bội phục."

Chương 235 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!