Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 236: CHƯƠNG 236: ĐỨNG RA NGĂN CẢN (2)

Lâm Phàm vừa ăn uống vừa thong thả lắng nghe, xem ra đúng như hắn nghĩ, Đại Càn xâm lấn tới nơi này, rất nhiều nhân sĩ giang hồ đều đứng lên, tuy tu vi của họ không cao nhưng bầu nhiệt huyết này cũng thật đáng nể.

Chỉ tiếc, nếu những kẻ trên kia không ủng hộ, chỉ e sẽ có một hồi ác chiến thảm thiết đây.

Có lẽ những người này, kết cục cuối cùng đều sẽ là chết trên chiến trường, trở thành những quân tốt thí chẳng ai đoái hoài, nhưng hắn vẫn hết sức kính nể bọn họ.

Với bọn họ, có lẽ trong lòng vẫn còn giữ đôi chút tín niệm với quốc gia.

Không giống như đám người trong sơn môn, tín niệm của bọn họ là sơn môn, bọn họ không có quá nhiều cảm giác trung thành với quốc gia.

"Sư muội, phụ thân ngươi tên gì?" Lâm Phàm hỏi.

"Trương Hán Dân."

"Các vị hảo hán, xin hỏi có ai biết Trương Hán Dân, người đưa lương thực từ Đài thành tới đây hỗ trợ quân đội không?" Lâm Phàm đứng lên, chắp tay hỏi thăm.

Một người đàn ông trung niên nói: "Biết, ông ta mang theo rất nhiều lương thực tới đây, hôm nay lại thu mua không ít lương thực cung cấp cho đại quân đó."

"Ồ, cảm tạ huynh đài đã báo cho hay." Lâm Phàm nói.

Trương Yên nghe được tin tức về phụ thân rồi mới dám thở ra một hơi nhẹ nhõm, không có việc gì là tốt rồi.

"Sư muội, nếu đã biết tin tức về cha ngươi thì ngày mai chúng ta qua bên đó xem thế nào." Lâm Phàm nói.

"Được."

Đêm đến, Lâm Phàm không ngủ mà ngồi khoanh chân tu luyện, sự ảo diệu của Huyền Vũ bí pháp thật sự quá kinh người.

Hắn rất sốt ruột muốn tu luyện Huyền Vũ bí pháp tới cảnh giới cao nhất.

Có điều, quá trình này hơi mất thời gian.

Bất chợt, lỗ tai hắn chợt run lên, loáng thoáng nghe thấy một âm thanh nhỏ truyền đến, sau đó, âm thanh lớn dần, đó là tiếng động do người thi triển khinh công chạy trên mái nhà gây ra.

Lâm Phàm đẩy cửa sổ, chống tay nhảy ra, chân rơi xuống mái nhà.

Một bóng người đang lén lút di chuyển về phía trước, trông như muốn làm chuyện gì mờ ám.

Lúc bình thường, gặp phải tình huống như vậy, Lâm Phàm sẽ không có ý định xen vào, nhưng ngẫm kĩ lại, hắn thấy, nếu đã tới Hạc thành, chẳng may gặp phải chuyện gì chưa rõ, vẫn nên đi xem thử thế nào thì hơn.

Phía xa, Hách Liên Thành di chuyển cực nhanh, hắn ta không ngờ lần này lại thành công dễ dàng như vậy, chẳng khó khăn gì đã trộm được sơ đồ bố trí phòng vệ của binh sĩ Đại Âm rồi.

Thứ này cung cấp vị trí phân bố của quân đội Đại Âm ở đây, có tác dụng cực lớn đối với việc tấn công Hạc thành của đại quân Đại Càn.

"Lập công to rồi, lập công to rồi!"

Hách Liên Thành nắm chặt ống trúc trong tay, mặt mày tươi cười, hắn ta đã tưởng tượng ra vinh hoa phú quý đang chắp cánh bay về phía mình.

Bất chợt, bằng vào tu vi cao thâm, Hách Liên Thành cảm thấy không khí xung quanh có gì đó không ổn.

Hình như có ai đó đang theo dõi hắn ta.

Hách Liên Thành dừng bước, thận trọng nhìn khắp nơi, đột nhiên hắn ta thấy phía trước có một bóng người mờ ảo, sau đó, cái bóng kia chậm rãi đi về phía hắn ta.

Hách Liên Thành run bắn cả người.

Bị phát hiện rồi ư?

Không thể nào!

Nếu đã bị phát hiện thì hắn ta chắc chắn không thể chạy tới tận đây được.

Phải bình tĩnh lại.

Hách Liên Thành làm bộ không biết đối phương, không tiếp tục đâm thẳng về phía trước mà cúi đầu lách người rẽ ngang, thái độ biểu lộ rất rõ, ta không biết ngươi nha, ngươi tìm nhầm người rồi.

"Ê, đi đâu đấy?"

Lâm Phàm thong thả hỏi.

Hắn suýt thì phì cười trước thái độ của tên kia, giỡn mặt nhau à, hay tưởng ta là người mù, IQ một chữ số, thấy bị cản lối liền đổi đường khác, cho rằng có thể tránh thoát được chắc?

"Xin hỏi các hạ là ai?" Hách Liên Thành cảnh giác hỏi, hắn ta đánh giá Lâm Phàm, người này trông còn rất trẻ, nhưng đột nhiên xuất hiện ở đây, nửa đêm chặn đường hắn ta, điều này đủ chứng tỏ đối phương đã theo dõi hắn ta khá lâu.

"Tay ngươi cầm cái gì đấy?"

Lâm Phàm thấy Hách Liên Thành cầm một ống trúc trong tay, bên trong hẳn có thứ gì quan trọng. Nếu là ban ngày, hắn sẽ không nghi ngờ gì, nhưng nửa đêm nửa hôm có đường không đi lại trèo mái mà đi, rõ ràng không bình thường.

Bảo không có gì thì có mà quỷ cũng không tin được.

Nghe Lâm Phàm hỏi, Hách Liên Thành vội giấu ống trúc sau lưng, ánh mắt từ từ trở nên tàn nhẫn: "Tiểu tử, khuyên ngươi một câu chớ có xen vào việc của người khác, việc riêng của Thiết Kiếm tông không phải việc ngươi có thể quản nổi."

"Ồ, thì ra ngươi là người của Thiết Kiếm tông, còn tưởng ngươi là cao thủ Đại Càn cơ đấy." Lâm Phàm thoáng lộ vẻ kinh ngạc, thật không nghĩ cái tên nửa đêm lén lút như ăn trộm ấy lại là người của sơn môn nơi này.

Trầm tư một lát, hắn chợt nghĩ, kẻ này, rất có thể đã bị Đại Càn thu mua rồi.

"Đưa ta xem trong ống trúc có gì." Lâm Phàm lạnh nhạt ra lệnh, hắn cực kì tò mò với chiếc ống trúc kia.

"Ngươi chán sống rồi à!"

Hách Liên Thành giận tím mặt, không nhiều lời mà trực tiếp vọt tới tấn công.

Chợt, kình đạo của hắn ta bùng phát, kình khí chấn động lan tỏa. Nương ánh trăng, Lâm Phàm thấy Hách Liên Thành vung tay áo, từ trong đó lóe lên một tia sáng lạnh của kim loại, keng một tiếng, một thanh trường kiếm xuất hiện, mũi kiếm mềm dẻo tự nhiên, đó là một thanh nhuyễn kiếm.

Soạt một tiếng, trường kiếm lướt sát mặt Lâm Phàm, kình đạo vận chuyển, mũi kiếm được bao trùm một tầng kình khí sắc bén, dù không đâm trúng thì cũng có thể gây thương tổn cho kẻ bị nó xáp lại gần.

Hách Liên Thành thấy đối phương không trốn, lòng mừng thầm, với khả năng nắm giữ thanh kiếm này của hắn ta, chỉ cần vung nhẹ cổ tay là có thể thay đổi phương hướng, một kiếm xuyên thủng cổ đối phương.

Nhưng đúng vào lúc này đã phát sinh một cảnh tượng khiến hắn ta sững sờ.

Lâm Phàm giơ tay, một loại chất liệu đen thùi bao trùm bàn tay, hắn duỗi ngón tay, tóm lấy thanh nhuyễn kiếm của Hách Liên Thành, quấn vào vòng, sau đó vận lực, kình đạo chấn lên, rắc một tiếng, thanh nhuyễn kiếm bị bóp nát.

"Sao có thể thế được?"

Hách Liên Thành trợn mắt há hốc miệng, khiếp sợ đứng hình, động tác khựng lại, khi hắn ta kịp phản ứng lại thì một quyền của Lâm Phàm đã bay tới.

Hắn ta giơ tay đỡ, kình đạo xuyên qua quyền này, đẩy hắn ta bắn ra sau, lưng nện mạnh vào vách tường.

Chương 236 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!