Phụt!
Hách Liên Thành hộc một ngụm máu tươi, sợ hãi nhìn Lâm Phàm.
Một chiêu thôi, hắn ta đã bị thương nặng.
Người này, là ai? Vì sao lại có thực lực mạnh cỡ này?
"Ta là đệ tử Thiết Kiếm tông, ngươi thật sự muốn đắc tội với Thiết Kiếm tông ư?"
Hách Liên Thành vội lấy sơn môn ra hù dọa, hi vọng có thể mượn uy danh của sơn môn để dọa lui đối phương, bởi nếu bị một sơn môn ghim thù, kết quả sẽ rất bi thảm.
Nhưng ngay khi hắn ta đang nói, Lâm Phàm đã xuất hiện trước mặt hắn ta, giơ tay hạ xuống một chưởng vào giữa lồng ngực hắn ta, kình đạo hung mãnh chẳng khác nào mãnh hổ xuống núi, thế mạnh không thể đỡ.
"Chớ có lấy sơn môn đe dọa ta, ngươi có thể sống sót về mách lẻo rồi hẵng nói tiếp."
Uỳnh!
Một chưởng nện ngay giữa ngực Hách Liên Thành, vang lên một tiếng động nặng nề, xương ngực Hách Liên Thành đã bị nghiền nát, bàn tay Lâm Phàm lún sâu vào lồng ngực đối phương, kình đạo xuyên qua ngực ra sau lưng.
Nháy mắt, Hách Liên Thành đã mất đi sức chiến đấu, toàn thân kiệt lực, loạng choạng đổ xuống.
Lâm Phàm lấy ống trúc từ tay hắn ta, rút nút đổ đồ bên trong ra, mở nhìn, thì ra đó là sơ đồ bố trí phòng vệ của quân đội Đại Âm.
"Ngươi đánh cắp sơ đồ bố trí phòng vệ này cho Đại Càn đúng không?"
Hắn cúi đầu nhìn gã Hách Liên Thành đã gần như triệt hơi thở.
Hách Liên Thành đã bị thương cực nặng, hoảng sợ phát hiện kình đạo của đối phương cực kì khủng bố, thậm chí có cảm giác nó đã phá hỏng gân mạch hắn ta rồi, dù hắn ta có vận kình đạo chống đỡ cũng không đỡ nổi.
Kình đạo của người này hùng hậu hơn hắn ta quá nhiều.
"Hầy, xem ra đúng như ta nghĩ rồi, ngươi nói xem, đang yên đang lành làm người Đại Âm không tốt sao mà phải làm loại chuyện bán nước này?"
Bàn tay Lâm Phàm rơi xuống đỉnh đầu Hách Liên Thành, nhẹ nhàng vuốt.
Ngay khi Hách Liên Thành cho rằng đối phương nói thế là mình đã tránh được một kiếp rồi, thì đột nhiên bàn tay kia vỗ xuống ngay trúng Thiên Linh Cái của hắn ta.
Rắc một tiếng, xương sọ Hách Liên Thành chấn động, nứt tản ra như một bộ mô hình bị đẩy vỡ.
Thấy hắn ta đã không còn động tĩnh, Lâm Phàm xé nát sơ đồ, cấp tốc rời khỏi đó.
Mà ngay thời điểm này, trong thành đã rung chuyển.
Một đám người đang chạy trên đường, ngó nghiêng khắp nơi như đang tìm thứ gì, không bao lâu sau, có ai đó hô lên.
"Ở đây, bên này này."
Một đám người xuất hiện, bên hông đều đeo đao, vây quanh thi thể Hách Liên Thành, chứng kiến cảnh tượng thảm thiết trước mặt, tất cả đều sợ ngây người.
Thật là quá thảm!
Bộ dạng tử vong của Hách Liên Thành không tính là khủng khiếp lắm nhưng thoạt nhìn trông như bị người ta đánh thành một đống bùn lầy.
Đồng thời, bức tường sau lưng hắn ta chằng chịt vết rạn, hệt như mạng nhện.
"Tránh ra."
Một nữ tử đi tới, đám người vừa thấy vị nữ tử này thì đều cung kính tránh đường.
"Vừa rồi phát hiện, sơ đồ bố trí đã bị xé vụn, hẳn có người thấy hắn ta nên đã chặn giết." Một nam tử trong đám người xuất hiện tại hiện trường trước tiên tiến đến báo cáo.
Nữ tử ừ một tiếng, ngồi xổm xuống, bàn tay sờ lên thân thể Hách Liên Thành, trầm giọng: "Các khớp xương đã bị kình đạo chấn vỡ, một kích trí mạng hẳn ở lồng ngực, một chưởng đánh nát xương ngực hắn, chiêu lấy mạng cuối cùng hẳn là đánh vào Thiên Linh Cái, kình đạo xuyên qua sọ não, ừm… Thanh kiếm này gãy vụn rồi."
Nàng ta cầm một mảnh vụn lên, sắc mặt từ từ nghiêm nghị lại.
Nàng đã biết thi thể này có lai lịch ra sao, đây là kiếm đúc riêng cho đệ tử của Thiết Kiếm tông. Kiếm của đệ tử Thiết Kiếm tông chia làm nhuyễn kiếm, cương kiếm, nhưng bất kể loại nào thì đều được rèn bằng kĩ thuật cực cao.
Tuyệt đối không dễ dàng bị đánh gãy vụn thế này.
Trước mắt nàng ta lại là một thanh nhuyễn kiếm bị chấn vỡ vụn.
"Vị cao thủ này thực đáng sợ, thực lực cao đến khó có thể tưởng tượng, chẳng lẽ nơi này đã có một trưởng lão của sơn môn nào xuất hiện sao?"
Nữ tử trầm tư, nghĩ không ra được bèn phất tay: "Mang hết về."
"Vâng!"
Tại khách điếm Tụ Duyên.
Lâm Phàm đứng trước cửa sổ, nhìn động tĩnh bên ngoài, hắn biết đối phương phát hiện sơ đồ bố trí phòng vệ biến mất, nhất định sẽ lùng tìm khắp thành, có điều, phản ứng hơi chậm quá đấy.
Năng lực trông coi cỡ này quả thật là đáng lo.
Thôi, không nghĩ nhiều nữa, tiếp tục tu luyện đi.
Hắn chỉ tò mò, Thiết Kiếm tông sẽ thế nào?
Biết đệ tử của Thiết Kiếm tông câu kết với Đại Càn, liệu bên trên kia có diệt luôn sơn môn này không?
Nhưng ngẫm kĩ thì hẳn sẽ không làm thế.
Sáng sớm hôm sau, Lâm Phàm xuống lầu một ăn sáng, sau đó cũng thấy Cố Ngạo và Trương Yên từ trên lầu thong thả đi xuống.
"Dậy rồi à."
Hắn liếc nhìn Trương Yên một cái, ánh mắt rơi xuống nửa người dưới, tuy quan sát và phân tích từ nơi này không chuẩn lắm nhưng xem tình hình này thì hẳn Cố Ngạo vẫn chưa lừa tới tay.
"Chào buổi sáng, sư huynh." Trương Yên mỉm cười chào hỏi.
Cố Ngạo nói: "Lâm huynh, ngươi dậy sớm thế."
"Quen rồi, lại đây ăn sáng đi." Lâm Phàm đã sớm gọi đồ điểm tâm cho họ, hắn ta có thói quen dậy sớm, trước đây, mỗi ngày cơ bản chỉ được ngủ có ba tiếng thôi.
Nếu tu luyện hăng say quá, có khi quên cả ăn ngủ cũng là chuyện thường.
"Tối qua ta nghe thấy bên ngoài có động tĩnh khác thường, xem ra Hạc thành cũng không được yên bình nhỉ." Cố Ngạo nói, tối qua hắn ta cũng nghe thấy bên ngoài có chuyện xảy ra, đám người kia đi lùng kiếm Hách Liên Thành hoàn toàn không che giấu gì.
Nếu ngay cả chuyện ồn ào thế mà còn không nghe thấy thì đúng là thứ bỏ đi rồi.
Lâm Phàm bảo: "Ừ, ta có xem qua, có chuyện lớn, hẳn là có người Đại Càn lẩn vào bên này trộm thứ gì quan trọng, sau lại bị phát hiện, chạy trốn tới gần đây thì bị bắt được."
"Ài!" Cố Ngạo thở dài, lắc đầu, lộ vẻ bất đắc dĩ, trước đây Đại Âm từng rất mạnh, ai có thể ngờ chẳng mấy chốc đã rơi vào tình trạng này.
Thật đúng là chuyện ngoài ý muốn.
"Nhanh chóng ăn xong còn lên đường đi." Lâm Phàm nói.
"Vâng."
Cố Ngạo và Trương Yên đều gật đầu, tăng tốc dùng cơm, nhất là Trương Yên, nàng hết sức nóng lòng muốn tìm được cha anh mình để nhanh chóng dẫn bọn họ rời khỏi Hạc thành đầy thị phi này.
Nay ở Hạc thành này chỉ còn lại một vài gia đình có sản nghiệp cố định ở đây cùng một số người không cách nào rời đi được, số lượng dân chúng trong thành rất ít.
Chương 237 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]