Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 238: CHƯƠNG 238: HỘI QUỐC SƯ

Nơi này không còn phồn hoa nhộn nhịp như xưa, dù là ban ngày, trên đường vẫn vắng ngắt.

"Lâm huynh, tình hình Hạc thành ngày nay quả thực không thể so được với Ninh thành chúng ta nhỉ." Cố Ngạo cảm thán.

"Tất nhiên rồi, có điều, nếu quân đội Đại Âm không chống đỡ được bước tiến của Đài Càn thì sớm muộn gì Ninh thành cũng sẽ biến thành như Hạc thành ngày nay thôi." Lâm Phàm nói.

"Sơn môn liệu có gặp chuyện gì không?"

"Việc này tương đối khó nói, có lẽ sẽ không việc gì, nhưng cũng có thể sẽ gặp phiền toái, chuyện đó phải xem sơn môn lựa chọn thế nào."

Cố Ngạo nghe chỉ hiểu được bập bõm, hắn ta không hỏi lại, bởi vì đối với hắn ta, có một vài việc không cần thiết phải biết rõ, mọi chuyện hắn ta đều đã có cân nhắc riêng, không cần thiết phải nói ra làm gì.

Ngoài thành.

Ba người đi về phía quân đội đang đóng quân, không biết tình hình nơi đó ra sao rồi.

Lát sau, ba người đã tới trước quân doanh.

"Các ngươi là ai, quân doanh là nơi quan trọng, người không có nhiệm vụ không được phép đi vào." Có hai binh sĩ đứng ra cản đường bọn họ, cảnh giác quát.

Lâm Phàm nói: "Chúng ta từ Đài thành tới, đây là con gái của Trương Hán Dân, tới đây tìm ông ấy."

"Ngươi là con gái Trương lão gia?" Binh sĩ trông cửa nghe nói đến ba từ Trương Hán Dân, sắc mặt lập tức ôn hòa hẳn, không cảnh giác gay gắt như ban đầu.

Xem ra Trương Hán Dân vẫn có chút uy vọng ở đây.

"Đúng vậy, chúng ta từ Đài thành tới đây để tìm cha ta cùng đại ca ta." Trương Yên nói.

"Ta mang các ngươi đi tìm ông ta." Binh sĩ kia bảo.

"Cảm tạ."

Ba người đi theo binh sĩ vào bên trong.

Lâm Phàm quan sát xung quanh, thấy rất nhiều binh sĩ đang huấn luyện, không khí chung không chán chường uể oải như trong tưởng tượng, đám đào binh hắn gặp mấy tháng trước không biết từ đâu tới, trông bề ngoài rất thê thảm, chẳng khác gì một đám người già không đỡ nổi một kích.

Nhưng binh sĩ nơi này thì khác hẳn, trạng thái tinh thần rất tốt.

"Trương lão gia tử đang ở trong này."

Vị binh sĩ kia đưa bọn họ tới trước một lều trại, xung quanh có rất nhiều binh lính bị thương cột vải trắng đang qua lại, vén rèm đi vào, mùi thuốc đậm đặc ập vào mặt.

"Cha." Trương Yên thấy lão giả đang băng bó cho một binh sĩ cách đó không xa, lập tức nhận ra đó chính là cha mình.

Trương Hán Dân làm giàu lên từ vị trí đại phu, sau đó chuyên môn buôn bán dược liệu, tuy đã có một thời gian dài không xem bệnh cho người khác nhưng y thuật của bản thân vẫn rất tốt.

"Yên nhi, sao con lại tới đây?" Trương Hán Dân nhẹ nhàng nói với binh sĩ kia vài câu rồi đặt việc dang dở trong tay xuống, đi tới chỗ Trương Yên, ông ta thực sự kinh ngạc vô cùng khi thấy con gái mình xuất hiện ở đây.

"Hai vị này là sư huynh của con, hộ tống con về nhà, mẹ nói cha tới đây nên chúng con cũng tới tìm cha, ca ca con đâu?"

"Ca ca con đang sắc thuốc, có chuyện gì thì ra ngoài rồi nói, để bọn họ nghỉ ngơi cho khỏe."

Lúc rời đi, Lâm Phàm liếc nhìn những người binh lính này, phần lớn vết thương đều rất nặng, có cụt tay gãy chân, đều là vết đao, chẳng lẽ thời gian trước vừa mới phát sinh xung đột sao?

"Yên nhi, con đưa mẹ con tới Ninh thành trước, vi phụ và ca ca con còn phải ở lại nơi này thêm một thời gian nữa."

Khi Trương Yên nói ra mục đích tới đây, Trương Hán Dân không đồng ý đi theo bọn họ.

"Cha, người đã làm đủ nhiều rồi, việc này không nên bắt cha và ca ca mạo hiểm mới đúng." Trương Yên lo sợ nói, hiển nhiên nàng hoàn toàn không ngờ cha lại không chịu đi.

Trương Hán Dân nói: "Yên nhi, hưng vong của quốc gia chính là trách nhiệm của từng người, Trương gia ở Đài thành kinh doanh làm giàu, không thể kiếm được tiền rồi, thấy chiến tranh bùng nổ liền chạy mất, yên tâm đi, ta với ca ca con không ra tiền tuyến, chỉ ở đây sắc thuốc, trị vết thương cho binh sĩ, không gặp nguy hiểm đâu."

Trương Yên đưa mắt nhìn về phía Lâm Phàm và Cố Ngạo như cầu cứu, mong hai vị sư huynh nói giúp mình.

Cố Ngạo bất đắc dĩ nhìn nàng, hắn ta có thể nói gì đây?

Lâm Phàm cũng không muốn nhiều lời, mỗi người đều có quyền lựa chọn, hắn bội phục vị Trương lão gia tử này.

"Trương bá phụ, tình hình bây giờ thế nào, quân đội Đại Càn đã bắt đầu tấn công Hạc thành rồi sao?" Lâm Phàm hỏi thăm, mặc dù hắn không quá để ý tình hình của Đại Âm nhưng hắn cũng muốn biết liệu Đại Âm có thể chống đỡ được không.

Trương Hán Dân nói: "Phải, thời gian trước, Đại Càn đã phái khá nhiều lính trinh sát tới thám thính tình hình nơi này, sau đều bị phát hiện, hai bên nảy sinh xung đột, Đại Càn còn có khá nhiều cao thủ tham chiến, cũng may nơi này của chúng ta cũng có không ít cao thủ, bằng không, tình hình thật sự sẽ rất tồi tệ."

Khi bọn họ đang nói chuyện, ở một nơi xa xa, có một đôi mắt đang nhìn chằm chằm bọn họ.

Hoa Liên thấy đám người Lâm Phàm thì vô cùng kinh ngạc, hắn ta không ngờ lại có thể thấy bọn họ ở quân doanh lúc này, cân nhắc một chút, cuối cùng hắn ta vẫn không qua đó chào hỏi.

"Hoa huynh…" Một vị nam tử mặc khôi giáp đi tới.

"Triệu tướng quân."

Hoa Liên dời mắt, cùng Triệu Lãng vào trong lều, thảo luận vài chuyện quan trọng.

Lúc Hoa Liên đi vào trong lều, Lâm Phàm đưa mắt liếc qua nơi đó, vừa rồi, có người nhìn trộm hắn.

Nếu là trước đây, hắn nhất định không cảm nhận được, nhưng khi tu vi tăng lên, cảm quan cũng thay đổi rất nhiều, nếu có người cố tình quan sát, hắn sẽ cảm nhận được điều gì đó kì quái.

Lúc này, hắn thấy phía đó không có ai nên cũng không nghĩ nhiều, có lẽ thấy người lạ tới, cho nên ai đó trong quân doanh chú ý một chút thôi.

Trong lều.

"Hoa huynh, những cao thủ do quốc sư Đại Càn phái tới có ảnh hưởng rất lớn tới chúng ta, nếu không nhờ Ngụy quốc công cử cao thủ bảo vệ chúng ta, chỉ e không ít tướng quân đã mất mạng vào tay bọn họ." Triệu Lãng trầm giọng nói.

Hành quân đánh giặc, bày binh bố trận, hắn ta rất am hiểu.

Tuy tự thân hắn ta cũng có thực lực không tầm thương nhưng so sánh với đám cao thủ tu hành chân chính thì vẫn có chênh lệch rất lớn.

"Triệu huynh yên tâm, việc còn lại cứ giao cho ta là được, lần này mang tới cao thủ Yêu đường và Võ đường chính là để đối phó với bọn người kia, ngươi cứ an tâm trấn thủ chỉ huy là đủ, việc khác không cần quan tâm."

Mục đích Hoa Liên tới đây chính là để quyết một trận thắng bại với đám cao thủ do Hội Quốc Sư của Đại Càn phái tới.

Chương 238 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!