Buổi tối, quân doanh hết sức tĩnh lặng, nhưng thỉnh thoảng cũng có thể nghe thấy tiếng bước chân của binh lính đi tuần hoặc tiếng rên rỉ đau đớn trong cơn mơ của những binh sĩ bị thương.
"Sư muội, bá phụ và ca ca ngươi hẳn sẽ không chịu rời khỏi nơi này đâu, ngươi hãy suy nghĩ cho kĩ, sớm có quyết định đi." Lâm Phàm nói.
"Ta…"
Trương Yên chẳng biết nên làm thế nào bây giờ, nàng vốn đang muốn tìm cách mang người nhà dời đến nơi an toàn hơn, nhưng cha và ca ca không chịu đi, lại muốn ở lại quân doanh giúp đỡ quân đội, điều này làm cho nàng nhất thời bối rối, không biết nên xử lí thế nào mới đúng.
"Sư muội, ta nghe theo ngươi, nếu ngươi muốn ở lại quân doanh bảo vệ phụ thân ngươi, ta cũng nguyện ở lại cùng ngươi, hãy để Lâm huynh đưa người nhà ngươi về Ninh thành trước đi cũng được." Cố Ngạo đã chuẩn bị tinh thần, hắn ta khẳng định muốn ở bên cạnh Trương Yên, những chuyện khác đều không quan trọng.
Trương Yên cảm động lắm, định ôm Cố Ngạo một cái.
"Cố huynh, sư muội, các ngươi ở lại nơi này, chỉ e sẽ có nguy hiểm."
Không phải Lâm Phàm không tin được bọn họ mà vì thực lực của họ còn chưa đạt tới cảnh giới đó, rất dễ gặp nguy hiểm.
Trương lão gia tử là đại phu, lại làm nhiệm vụ vận chuyển vật tư, tuy cũng gặp nguy hiểm nhưng không cần đối mặt trực tiếp với chiến trường, được bảo vệ thỏa đáng thì cũng tương đối an toàn.
Cố Ngạo nói: "Lâm huynh, ngươi nói nay Đại Càn muốn công phá Đại Âm, ta thấy tình trạng đám lính ngoài kia rất thảm, thương thế nặng như vậy đều là vì bảo vệ quốc gia, ngươi nói có phải chúng ta đã quá thành kiến, hoặc là nói, chúng ta chỉ biết một ít tình huống bên ngoài mà thôi."
Những điều trước mắt không giống như những gì hắn ta từng nghe nói.
Bên ngoài đồn rằng, Đại Âm đã hủ bại đến tận xương, quân đội bị huy động đối kháng với Đại Càn đều hết sức yếu ớt và tản mạn, đụng vào là tan ngay, nhưng trước mắt hắn ta lúc này, chỉ thấy đám binh lính kia đều hết sức anh dũng, nghe bá phụ nói, nếu không nhờ bọn họ không sợ cái chết liều mình xông lên, chỉ e Hạc thành đã sớm bị công phá.
"Có lẽ ngươi nói đúng." Lâm Phàm bình thản nói.
Những điều Cố Ngạo vừa nói có lẽ cũng đúng, nhưng đối với Lâm Phàm, chúng đều không gây ra nhiều ảnh hưởng lớn cho hắn, hắn chỉ muốn nỗ lực tu luyện, không muốn quản những chuyện khác làm gì.
Nếu không phải lần này Cố Ngạo năn nỉ hắn tới đây, hắn tuyệt đối sẽ không xuất hiện ở nơi này.
"Lâm huynh, bất kể nguy hiểm thế nào, ta cũng đã quyết định ở lại đây cùng sư muội." Cố Ngạo trầm giọng nói, hắn ta cũng có tính toán riêng, cha vợ và anh vợ đều đang ở đây, nếu hắn ta đã kết đôi với sư muội thì cũng nên gánh một vài trách nhiệm của người nam nhân.
"Sư huynh…"
"Sư muội…"
Hai người nắm chặt tay nhau, nhìn nhau đầy tình tứ.
Lâm Phàm chớp chớp mắt. Biết thế thì mình đã đưa sư tỷ đi cùng, đỡ phải làm bóng đèn đứng ngó hai người này thể hiện tình cảm.
"Khụ khụ."
Lâm Phàm làm bộ ho khan.
Cố Ngạo và Trương Yên ngượng ngùng nhìn nhau, sắc mặt ửng đỏ, tình cảm trào dâng không kiềm chế được, quên béng mất Lâm huynh còn đang ở đây, thật là xấu hổ quá.
"Nếu các ngươi đã có lựa chọn của mình, ta cũng không tiện nói gì thêm."
Lâm Phàm không khuyên bảo gì nhiều, dù sao đây cũng là lựa chọn của người ta, hắn khuyên một câu là được rồi, mọi người đều đã trưởng thành, một khi đã đưa ra lựa chọn của bản thân thì dù kết quả thế nào thì cũng phải chấp nhận.
"Sư huynh, vậy xin nhờ sư huynh bảo vệ người nhà của ta." Trương Yên thành khẩn nói.
Lâm Phàm cười cười: "Sư muội yên tâm, chút chuyện nhỏ này không thành vấn đề với ta."
Hôm sau, trong thung lũng bên ngoài Hạc thành.
Binh lính bình thường không thể đi thẳng qua nơi này, chỉ có thể tiến vào trong từ một con đường bên cạnh, nhưng đối với người học võ, băng núi vượt đèo là một chuyện đơn giản, không có vấn đề gì khó.
Lâm Phàm muốn đi xem thử tình hình các thành trì bị Đại Càn công chiếm hiện ra sao.
Hắn chỉ đơn giản muốn biết, Đại Càn công chiếm thành trì rồi sẽ làm ra chuyện gì mà thôi, không có mục đích khác.
Cam thành là một thành trì đã bị Đại Càn chiếm lĩnh trước khi tấn công Hạc thành.
Từ xa nhìn lại, tường thành nơi này đổ nát, dày đặc dấu vết đốt cháy, rõ ràng cho thấy nơi này từng bị tấn công cực kì thảm thiết, giờ thoạt trông chẳng còn sức sống.
Thỉnh thoảng cũng có vài ba tốp lính qua lại, nhưng không nhìn thấy bóng dáng người dân thường.
Lâm Phàm đi đến gần Cam thành, hắn phát hiện, đám binh sĩ đứng kia hình như đang vây xung quanh một cái hố lớn, thấy vậy, hắn càng thêm tò mò, bèn lướt nhanh tới.
Một thứ mùi gay mũi ập tới, Lâm Phàm choáng váng cả đầu.
Đám binh sĩ phát hiện Lâm Phàm tới gần, lập tức kinh hãi, rút vũ khí ra.
"Ai, ngươi là ai?"
"Đứng lại."
Đám lính hung ác quát lớn, như thể muốn xông tới chém chết Lâm Phàm ngay lập tức.
Lâm Phàm không thèm nhìn đám lính này, dù bọn chúng vọt tới, hắn cũng có thể đánh tan chỉ bằng một kích. Hắn nhanh chóng tới bên hố kia, vừa đưa mắt nhìn xuống, tình cảnh bên trong khiến con ngươi hắn co rút lại, khiếp sợ tột cùng.
Vô số thi thể chồng chất lên nhau, có người già, có trẻ nhỏ, có phụ nữ.
Nhìn tình cảnh này, tim hắn thình thịnh giã mạnh, toàn thân lạnh toát. Trong hố này đều là đám dân chúng tay không tấc sắt, không biết có bao nhiêu người, nhưng liếc sơ cũng có thể đoán được đây thực sự là một con số cực lớn, thi thể đã sắp chất đầy đến miệng hố.
"Đại Càn các ngươi chiếm lĩnh thành trì đều tàn sát dân trong thành như thế này sao?" Lâm Phàm trầm giọng hỏi.
Hắn không biết đám người kia có thể để ý đến lời hắn không, nhưng những điều này đã không còn quan trọng.
Tuy hắn không có bất cứ lòng trung nào với Đại Âm nhưng vẫn không đành lòng nhìn tình cảnh thảm thiết như vậy phát sinh trước mắt.
"Hắn là người Đại Âm, giết hắn đi."
Đám lính vung binh khí dính máu, xông về phía Lâm Phàm.
Lâm Phàm híp mắt, sắc mặt âm trầm cực điểm, một giây sau, chân thoáng di động, những tiếng loảng xoảng vang lên như chuỗi tiếng chuông, đám binh sĩ ngây người tại chỗ, sau đó ầm ầm ngã xuống đất.
"Chiến tranh nổ ra, khổ nhất vẫn là đám dân thường này."
Chương 239 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]