Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 240: CHƯƠNG 240: GIAO CHIẾN (2)

Hắn đã biết tình hình quân đội Đại Càn, bèn quay đầu rời đi. Nếu còn tiếp tục thâm nhập, chỉ sợ sẽ có nguy hiểm, một khi bị quân địch bao vây, bằng vào thực lực hiện tại của hắn, tuy hoàn toàn có thể đào thoát nhưng không dám chắc trong đám quân tướng kia có cao thủ Đại Càn hay không, nếu bị quần ẩu thì cũng hơi nguy hiểm.

Trong một mảnh rừng ngoài thung lũng.

Hoa Liên chắp tay sau lưng, sắc mặt nặng nề nhìn về phía đám cao thủ mặc trang phục quốc sư Đại Càn kia.

"Hoa huynh, đã lâu không gặp nhỉ."

Gã nam tử trung niên có vẻ mặt uy nghiêm vừa lên tiếng chào hỏi Hoa Liên, mỉm cười nói tiếp: "Đã hơn hai mươi năm chưa gặp, chẳng biết gần đây có khỏe không?"

"Đoàn Vũ Minh…" Hoa Liên không ngờ hắn ta lại dẫn đám cao thủ của hội Quốc Sư tới đây.

Hơn hai mươi năm trước, hội Quốc Sư của Đại Càn từng tới Đại Âm truyền đạo.

Trước đây, hai nước cũng từng là bạn bè hợp tác thân thiết với nhau.

Phái Bảo Hoàng rất vui vẻ chào đón hội Quốc Sư tới, chỉ có điều, sau lại vì một số nguyên nhân, cộng thêm sự phản đối của Ngụy công, cuối cùng, hội Quốc Sư đã bị nhổ hoàn toàn khỏi Đại Âm.

"Xem ra Hoa huynh chưa quên ta, trước đây ta từng theo quốc sư tới, Hoa huynh chính là người tâm phúc bên cạnh Ngụy Trung, khi đó ta còn từng đề cập với Hoa huynh về một môn bí pháp của hội Quốc Sư, thứ này có thể giúp Hoa huynh tái sinh chi mới kể cả khi đứt gãy, chỉ đáng tiếc, Hoa huynh đây lại không chịu nhận ơn huệ này của quốc sư."

Hoa Liên đã sớm biết về quỷ kế của hội Quốc Sư này, đám người ấy thuộc về tà giáo: "Khỏi cần lảm nhảm vô ích, ra tay đi."

Hoa Liên không muốn nói nhiều với Đoàn Vũ Minh, bèn dứt khoát kết thúc trò chuyện.

Cao thủ Yêu đường cùng Võ đường ở nơi xa đã giao thủ cùng đám người của hội Quốc Sư, đối thủ của Hoa Liên chính là Đoàn Vũ Minh, chỉ cần hạ tên này, coi như mọi chuyện kết thúc.

Đoàn Vũ Minh nhếch mép cười nhạt một tiếng, mũi chân phát lực xuống mặt đất, uỳnh một tiếng, một kình đạo hùng hậu bùng nổ, hóa thành một tàn ảnh lao về phía Hoa Liên.

"Minh Vương Công, Tam Tí Ma Thần Pháp."

Trong một tích tắc, Hoa Liên nhìn thấy bóng người đang nhào tới chợt biến thành một kẻ có ba cánh tay, mặt mũi hóa thành gương mặt của Ma Thần, quanh thân là những luồng sương đen phủ kín, một thứ khí tức âm trầm lạnh lẽo đến kinh người ập vào mặt hắn ta.

"Ủa?"

Lâm Phàm từ Cam thành trở về, khi ngang qua thung lũng, chợt nghe thấy có tiếng đánh nhau, hắn bèn đi chậm lại, rơi xuống đất không một tiếng động, phóng về phía đó như một cái bóng quỷ mị.

Tới nơi, hắn trốn sau một gốc cổ thụ, quan sát tình hình.

Phía trước có hai bóng người đang quấn lấy nhau so đấu, một vị có hình thể cường tráng, hai tay ôm một thân cây lớn, quơ mạnh một cái hình thành cơn lốc kình đạo, khiến người khác không thể tới gần.

Một vị khác, thân hình không quá cao lớn, thậm chí thoạt nhìn còn hơi thấp bé, Lâm Phàm trông quen quen, cứ có cảm giác đã gặp ở đâu rồi.

Ầm ầm!

Một loạt tiếng động lớn truyền đến.

"Người Đại Âm các ngươi giỏi trốn thế?" Đại hán kia nện mạnh thân cây xuống đất, kình đạo khủng bố bùng nổ, mặt đất bị đập lõm xuống một hố sâu.

Người thấp nhỏ kia thì am hiểu độn thổ, tốc độ rất nhanh, khiến cho đối thủ khó có thể phản ứng lại.

Nghe cách người kia nói chuyện, Lâm Phàm liền biết tráng hán là cao thủ Đại Càn, còn vị thấp bé hơn là cao thủ Đại Âm.

Cả hai người này đều có tu vi khá cao.

Quan sát tình hình chiến đấu của hai người, Lâm Phàm đoán chừng bọn họ hẳn là đạt tới cảnh giới Tẩy Tủy tầng một, tầng hai gì đó.

Lâm Phàm trầm tư một lát, nghĩ đến những cảnh tượng lúc trước, hắn cảm thấy, những người dám dũng cảm đứng ra chống lại cao thủ Đại Càn đều có thể coi là hảo hán rồi, tuy tay lùn nhỏ kia trông xấu đau xấu đớn nhưng ngoại hình xấu không có nghĩa là bản chất xấu.

Nghĩ đến đó, Lâm Phàm bèn đứng ra, vận chuyển kình đạo, đánh lén một chưởng về phía đại hán kia.

Đại hán đang vung thân cây to bự nghe thấy đằng sau có động tĩnh bèn rống lên: "Kẻ nào dám đánh lén ta?"

Ngay sau đó, hắn ta nổi giận phản kích, đánh ra uy thế mạnh vô song, khí tức hung hãn làm người ta có cảm giác mình mà dám trực tiếp đối chưởng thì quả là một hành vi ngu xuẩn.

Lâm Phàm vẫn bình thản như không, bàn tay ẩn chứa kình đạo hùng hậu, dù đối phương đang vung đại thụ, hắn cũng không hề sợ hãi, lấy cứng đối cứng.

Ầm ầm!

Những tiếng động nặng nề vang lên liên tiếp.

Lâm Phàm vỗ một chưởng đánh cho thân cây kia xẻ toạc thành nhiều mảnh, cuối cùng, chưởng đánh thẳng vào ngực đối phương.

Rắc!

Xương lồng ngực đại hán bị đánh nát.

Đại hán trợn to mắt, nhìn chằm chằm vào Lâm Phàm, không thể tin nổi, như là không ngờ được kình đạo của đối phương lại hùng hậu cỡ này, sau đó, cổ họng ọc ọc mấy tiếng, miệng trào máu tươi.

"Ngươi… Ngươi…"

Lời còn chưa dứt, thân thể hắn ta đã đổ về sau, ngã ầm xuống đất.

Cao thủ Yêu đường của phía Đại Âm đang xuyên dưới lòng đất nghe thấy động tĩnh bên này bèn phóng tới, tuy không biết tình huống cụ thể thế nào, nhưng đối với hắn ta, chỉ cần là người xuất hiện tại khu vực quanh đây, bất kể là ai đều thành kẻ địch.

Lâm Phàm nhìn xuống mặt đất.

Tên lùn kia định làm gì thế?

Bất chợt, Lâm Phàm biến sắc, mặt đất dưới hai chân nổ tung, một bàn tay thò ra chộp tới.

"Bóp nát trứng của ngươi luôn!"

Khí tức của cao thủ Yêu đường kia cực kì sắc bén và tàn nhẫn, năm ngón tay lóe u quang, tấn công thẳng tới vị trí yếu ớt nhất của đối phương, không cần biết đối phương là cao thủ đẳng cấp nào.

Chỉ cần đánh lén thành công, bảo đảm kẻ thù "lên trời" luôn.

Lâm Phàm nhìn thấy loại sát chiêu nham hiểm này, lập tức bay lên, hai tay rũ xuống, túm lấy bàn tay vừa đánh lén kia, vận chuyển kình đạo, thân thể chợt xoay tròn, rút luôn cao thủ Yêu đường kia từ dưới lòng đất lên.

"Mẹ kiếp nhà ngươi chứ…"

Lâm Phàm giận tím mặt, thấy ngươi chiến đấu chống lại cao thủ Đại Càn, tưởng ngươi là tay hảo hán nên mới ra tay trợ giúp một phen, ai mà ngờ gã này lại đi đánh lén, lại còn chụp thẳng vào đũng quần hắn.

Chương 240 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!