Đoàn Vũ Minh thoáng biến sắc, thi triển khinh công, nhón mũi chân, thân mình nhẹ như chim én nhanh chóng lao về phía sau.
Lâm Phàm đuổi theo sát nút.
Nắm đấm của hắn chỉ còn cách buồng tim của Đoàn Vũ Minh một quyền mà thôi.
Nhưng đúng vào lúc này, Lâm Phàm chợt đổi quyền thành chỉ, ngón tay vươn ra, lập tức bị một thứ vật liệu đen tuyền bao trùm, chọc thẳng về phía Đoàn Vũ Minh.
Đoàn Vũ Minh lập tức kinh hãi, cưỡng ép bản thân nhanh chóng chuyển đổi phương hướng.
Phụt một tiếng, kình đạo vẫn đâm thủng lớp kình đạo hộ thể trước ngực Đoàn Vũ Minh, gây ra một vết thương không nhỏ.
"Võ giả Đại Âm các ngươi ai cũng đê tiện thế này sao?" Đoàn Vũ Minh giận tím mặt, gầm thét, nếu vừa rồi hắn ta không né lẹ thì cái thứ vừa đâm thủng kình đạo hộ thể của hắn kia đã xuyên qua buồng tim hắn ta rồi.
Lâm Phàm không thèm để ý, tiếp tục thay đổi thế tiến công, liên tục đâm về phía họng hắn ta, tốc độ cực nhanh, đến nỗi chỉ còn thấy được từng tàn ảnh.
"Chết tiệt!"
Đoàn Vũ Minh không ngừng lùi lại phía sau, hắn ta nổi giận, lập tức thi triển Tam Ti Ma Thần Pháp, một thứ kình đạo đen đặc phát ra từ trên người hắn ta, lao tới tấn công Lâm Phàm.
Ầm ầm! Ầm ầm!
Kình đạo của hai người đã phá hủy toàn bộ những thứ xung quanh, cây cối, đá tảng đều bị nghiền nát.
"Lợi hại thật." Hoa Liên chứng kiến cảnh tượng này, sắc mặt lộ vẻ sợ hãi, đúng là vẫn xem thường Lâm Phàm quá rồi, vốn tưởng đối phương còn trẻ, dù có thực lực thì chưa chắc mạnh được đến đâu, nhưng hiện tại xem ra, người này đã mạnh đến độ chính hắn ta cũng không tưởng tượng nổi.
Lâm Phàm phát hiện kình đạo của Đoàn Vũ Minh đã hùng hậu hơn hẳn trước đó, hắn bèn dốc ra kình đạo thực sự của bản thân, thi triển Diệu Nhật Thể, kình đạo cực nóng bùng nổ ra ngoài.
Sắc mặt Đoàn Vũ Minh trở nên nặng nề hẳn, sau một hồi giao chiến, hắn ta cảm thấy gân mạch của mình như đang bị một luồng lửa cực nóng liên tục thiêu đốt, tuy dốc sức cũng có thể ngăn cản nhưng cảm giác này vẫn không thể loại bỏ hoàn toàn.
Đấu được chừng hơn chục chiêu, Đoàn Vũ Minh đang chuẩn bị bứt ra, chợt một mũi ám khí xé gió bay đến, khiến hắn ta kinh hãi, vội vàng vận chuyển kình đạo, vỗ mạnh một chưởng về phía ám khí kia. Ngay nửa khắc này, Lâm Phàm đã nắm lấy cơ hội, vỗ mạnh một chưởng vào lồng ngực hắn ta.
Uỳnh!
Đoàn Vũ Minh hộc máu bay ngược ra sau: "Các ngươi thật hèn hạ…"
Hắn ta không ngờ Hoa Liên lại đánh lén mình.
"Lâm huynh, chúng ta liên hợp giải quyết hắn ta đi." Hoa Liên vội chạy tới, tranh thủ lúc đối phương trọng thương xin luôn cái mạng hắn ta, nếu liên thủ với Lâm Phàm, bọn họ nhất định có thể đánh chết Đoàn Vũ Minh.
"Để ta."
Lâm Phàm thấy Đoàn Vũ Minh đã bay ngược ra ngoài, không hề nghĩ nhiều, lập tức đuổi theo.
Hắn vung tay, năm ngón xòe ra, túm lấy cổ chân Đoàn Vũ Minh, vận sức, rắc một tiếng, bóp nát cổ chân hắn ta.
Đoàn Vũ Minh cố nhịn cơn đau xuyên tim, tay chống đất, nắm một vốc bùn, ném về phía mặt Lâm Phàm, bụi đất tràn ngập, kình đạo của Lâm Phàm tản ra, hình thành một cơn lốc đẩy sạch chúng đi.
Hắn vung một quyền đánh vào bàn chân Đoàn Vũ Minh, kình đạo xuyên lên trên, cái chân ban đầu còn nguyên vẹn đã bị nổ tung, máu nhuộm mặt đất, thê thảm cực kì.
Tuy tu vi của Lâm Phàm chỉ mới Tẩy Tủy tầng ba nhưng trong thời gian tu hành tại tầng ba này, hắn đã rèn Long Cốt tới màu đỏ, thực lực có thể nói là vượt xa những người cùng cảnh giới.
"Chờ chút."
Đoàn Vũ Minh tựa vào thân cây, giơ tay về phía hai người.
"Hoa Liên huynh, chúng ta coi như chỗ quen biết cũ, không cần phải đuổi tận giết tuyệt như thế chứ."
Hắn ta biết nói vậy rất có vấn đề, cũng biết nói hay không nói chẳng khác nhau là bao, nhưng không biết vì sao, hắn ta vẫn muốn nói ra, có lẽ đáy lòng hắn ta đang hi vọng có kỳ tích nào đó xuất hiện.
Lâm Phàm nhìn Đoàn Vũ Minh bằng ánh mắt quái dị, không biết gã này nghĩ gì trong đầu nữa, đã đánh nhau đến tình trạng này rồi còn hi vọng dựa vào chỗ quen biết để xin tha, mấy lời ngu xuẩn thế cũng nói ra được.
Hoa Liên không nói gì.
Lâm Phàm không muốn để Đoàn Vũ Minh tiếp tục sống, đám cao thủ này sống thêm một chút thời gian là sẽ nảy sinh rất nhiều nhân tố không xác định.
Hắn không do dự, giơ tay lên, hạ một chưởng xuống.
Đoàn Vũ Minh kinh hãi vung chưởng đối kháng, Lâm Phàm túm cổ tay hắn ta, sau đó vỗ một chưởng vào ngực hắn ta, kình đạo hùng hậu xuyên qua thân thể Đoàn Vũ Minh, gốc đại thụ sau lưng hắn ta nổ tung.
Đoàn Vũ Minh trợn to mắt, máu tươi òng ọc tuôn ra khỏi miệng.
"Vẫn yếu quá."
Hoa Liên nghe Lâm Phàm lẩm bẩm thế bèn lộ vẻ kinh ngạc nhìn hắn, bản thân hắn ta so với Đoàn Vũ Minh vẫn còn chênh lệch không nhỏ nên nghe Lâm Phàm bình phẩm thực lực Đoàn Vũ Minh như vậy, hắn ta thật không biết nên nói gì.
Ba từ nhận xét kia của Lâm Phàm nghe như một kiểu châm chọc khiêm tốn.
Trước đó, Hoa Liên cũng đã dốc ra thực lực chân chính để đấu với Đoàn Vũ Minh rồi mà vẫn không nắm được phần thắng.
"Lâm huynh đệ, cảm tạ ơn tương trợ của ngươi hôm nay, nếu không nhờ ngươi hỗ trợ, ta đấu với Đoàn Vũ Minh chưa biết được ai chết vào tay ai." Hoa Liên chắp tay nói.
Lâm Phàm cười bảo: "Không có gì, gặp được cũng không thể mặc kệ mà, trước khi tới đây ta có gặp một số người đang đấu với nhau, trong đó có một tên lùn nhỏ, mặt mày dữ tợn, hẳn là người của Yêu đường hả?"
"Đúng thế, đó chính là người của Yêu đường, một trong hai tổ chức lớn nhất trong tay Ngụy công, dùng để đối phó với đám cao thủ Đại Càn này. Tên Đoàn Vũ Minh kia là cao thủ do hội Quốc Sư Đại Càn phái tới, hắn ta bị giết rồi thì chuyện này coi như có thể kết thúc tốt đẹp."
Lâm Phàm bảo: "Ta đã nói mà, lúc trước gặp một vị trong Yêu đường, giúp hắn ta giết cao thủ Đại Càn xong, hắn ta lại đi đánh lén ta, suýt thì hủy luôn dòng giống nhà ta, đám người Yêu đường này nên quản lại một chút đi."
"Hả?" Hoa Liên nghe hắn nói vậy, lập tức biến sắc, thậm chí còn nổi giận, "Lâm huynh đệ, ngươi nói xem hắn ta là ai, dám trơ trẽn không biết xấu hổ như thế."
Chương 242 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]