"Ha ha, thôi quên đi, ta cũng quên mất rồi." Lâm Phàm xua tay, không muốn nhiều lời nữa.
Nhưng đúng vào lúc này, một bóng người từ xa đang nhanh chóng lao tới.
"Hoa đại nhân."
Một tên cao thủ thấp bé của Yêu đường đang lao tới, thấy Hoa Liên liền nhanh nhẹn cung kính chào.
Lâm Phàm nhìn bóng người kia, kinh ngạc nói: "Ủa, hình như chính là hắn ta đó."
Cao thủ Yêu đường kia tới gần.
Hắn ta còn chưa mở miệng, Hoa Liên đã bước thẳng với, giơ tay cho tên cao thủ lùn này mấy cái bạt tai vang dội.
"Thứ không biết điều, Lâm huynh đệ giúp ngươi giết địch, ngươi lại còn dám đánh lén, thật đúng là chán sống rồi."
"Hoa huynh, thôi quên đi, quên đi, không cần làm như vậy đâu." Lâm Phàm làm bộ khuyên can nhưng chỉ đứng đó mấp máy cái miệng, thấy Hoa Liên giận dữ tát tai đối phương, hắn còn vui vẻ trong lòng đứng đó xem.
Đánh tốt thật đấy.
Vị cao thủ Yêu đường kia nghệt mặt ra, nhưng không dám phản kháng, hắn ta chỉ mờ mịt đứng chịu trận, hoang mang nghĩ: Sao lại bị ăn tát nữa rồi?
Hoa Liên trừng mắt với hắn ta một cái, khiến cho vị cao thủ thấp bé kia sợ run cả người.
"Hôm nay nếu không nhờ Lâm huynh đệ nói đỡ cho ngươi, ta nhất định phải phế bỏ ngươi tại chỗ." Hoa Liên tức giận quát.
Vị cao thủ Yêu đường kia lén lút nhìn sang phía Lâm Phàm, lần đầu tiên không có gì, nhưng đến cái nhìn thứ hai thì bắt đầu cảm thấy quen mắt lắm, sau đó hắn ta liền nhận ra, đây chính là cái tay vừa vả mặt mình mà.
Lâm Phàm thực lòng còn muốn xem Hoa Liên vả mặt gã lùn này thêm một lát, ai ngờ Hoa Liên lại bảo mình xin tha cho hắn ta.
Làm gì có chuyện đấy?
Hiểu lầm rồi.
Ngươi tiếp tục vả mặt đi, ta mà nói thêm một câu thì ta là thằng tâm thần.
"Cút!" Hoa Liên phẫn nộ quát lớn.
Vị cao thủ thấp bé kia lập tức rụt đầu chạy mất.
"Lâm huynh đệ, xin đừng quá để tâm, đám người này thật sự không được thông minh cho lắm." Hoa Liên chắp tay nói.
Lâm Phàm cười bảo: "Không sao, ta có thể hiểu được."
"Lần này xin cảm tạ Lâm huynh đệ đã ra tay giúp đỡ, Đoàn Vũ Minh có địa vị không tầm thường trong hội Quốc Sư, không ngờ lần đầu giao đấu đã có thể giết chết hắn ta, nếu treo thi thể hắn ta lên, nhất định sẽ làm giảm mạnh khí thế của đám võ giả Đại Càn."
Hoa Liên có vẻ hào hứng, hắn ta cảm thấy hôm nay vận khí của mình không tệ.
"Những cao thủ kia đều do hội Quốc Sư phái tới sao?" Lâm Phàm hỏi.
Hoa Liên trầm giọng đáp: "Đúng thế, đều do hội Quốc Sư phái tới, hội Quốc Sư ở Đại Càn chính là một giáo phái tín ngưỡng, người sáng lập chính là quốc sư đương thời của Đại Càn, Đại Càn phát động chiến tranh với Đại Âm ta, hội Quốc Sư còn trợ giúp sau lưng."
"Thì ra là thế."
Lâm Phàm nghĩ tới từng gặp những căn miếu hoang phế đổ nát ở Đại Âm này, lúc đó hắn cũng cảm thấy tượng thần bên trong miếu hoang kia trông thật dữ dằn, giờ nghĩ lại trông đúng là hao hao giống ảo ảnh mà Đoàn Vũ Minh tạo ra khi sử dụng chiêu thức lạ.
Chẳng lẽ, trước đây hội Quốc Sư cũng từng xuất hiện ở Đại Âm, sau đó lại bị gạt khỏi nơi này?
Ừm, rất có khả năng đấy.
"Lâm huynh, sao ngươi lại đi ngang qua nơi này?" Hoa Liên nghi hoặc hỏi, ra khỏi Hạc thành đã rất nguy hiểm, càng không cần nói tới nơi này, xui xẻo chút là có thể va phải cao thủ Đại Càn rồi.
Lần này coi như bọn họ đã vượt mặt hội Quốc Sư, mà kết quả trên chiến trường quyết đấu của các cao thủ võ thuật thường sẽ đại biểu cho kết quả của chiến tranh.
Nếu lần này Đại Âm thua trận, cao thủ của hội Quốc Sư sẽ tiến lên ám sát tướng quân của quân đội, dẫn đến tình trạng quân lính như rắn mất đầu, binh bại nhanh như núi đổ.
Trong những năm qua, Yêu đường đã phái ra vô số cao thủ, tử thương cực nhiều, mỗi lần thất bại là Đại Âm lại mất một thành.
Lâm Phàm nói: "Nghe nói Đại Càn đã chiếm được vài thành, ta muốn xem xem bách tính trong những thành trì đó sống ra sao."
"Đã thấy được chưa?"
"Thấy rồi."
"Thấy thế nào?"
"Vô cùng thê thảm."
"Haiz."
"Haiz."
Lâm Phàm và Hoa Liên nhìn nhau, hai bên cùng thở dài, hai người bọn họ, một đang hi vọng có thể đẩy lùi Đại Càn, một lại hi vọng có thể yên lặng tu hành, đừng có dính vào mấy việc phiền toái nữa.
"Hoa Liên huynh, ta còn có việc riêng, cáo từ trước." Lâm Phàm chắp tay, bước thẳng đi không dừng lại, hắn nghĩ tới Hoàng Thành ty cùng Cổ Đại Toàn, người nọ cũng muốn lôi kéo hắn gia nhập Hoàng Thành ty, còn từng lấy quan to lộc hậu mời chào hắn.
Chỉ có điều, hắn tự biết thực lực của bản thân còn chưa tới cấp bậc vô địch, không muốn liều mạng.
Hiện tại hắn mới chỉ có tu vi Tẩy Tủy tầng ba, thực sự rất yếu, chớ nhìn tu vi của hắn nhìn như đã ngang ngửa cao thủ tầng bốn, tầng năm, nhưng phải nói thật là, chút thực lực ấy mà dám liều mình nhơn nhơn ra ngoài tung hoành thì quả thật không khác gì một loại hành vi chán sống.
"Lâm huynh…" Hoa Liên gọi, hắn ta đúng là đang có tâm tư muốn lôi kéo Lâm Phàm vào phe mình, hiện giờ nhân tài là thứ khan hiếm nhất, kéo được thêm một nhân tài gia nhập coi như lời to.
"Hoa huynh, ta biết ngươi muốn nói gì, nhưng hiện ta chưa có ý tưởng đó, xin cáo từ trước, có cơ hội sẽ gặp lại." Lâm Phàm nhanh nhẹn ngắt lời, sau đó tung người bay lên như chim én, lao nhanh về phương xa.
"Hầy, thật đáng tiếc."
Hoa Liên nhìn theo bóng Lâm Phàm đi xa, hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn, có điều nghĩ tới Chính Đạo tông, chuyện này cần nói với Ngụy công một câu, trận lần này hắn ta không dám chiếm hết công lao, nếu không nhờ Lâm Phàm ra tay giúp, kết quả thế nào còn chưa nói chắc được.
Hoa Liên đi tới trước thi thể Đoàn Vũ Minh.
"Chết thảm ghê, thi thể của ngươi cho ta mượn dùng chút nhé." Hoa Liên nhấc thi thể Đoàn Vũ Minh lên, hắn ta đang định treo thi thể Đoàn Vũ Minh lên thành, để cho đám người Đại Càn biết được, cao thủ của các ngươi đã bị giết thế nào.
Trong quân doanh.
"Cố huynh, sư muội, các ngươi đã quyết định rồi?" Lâm Phàm hỏi, hắn thuật lại tình thế nguy hiểm vừa rồi cho hai người bọn họ, ở lại trong quân doanh, chưa biết chừng sẽ phải đối mặt với nguy hiểm, thậm chí là loại nguy hiểm không tầm thường.
Hai quân giao chiến, đao kiếm không có mắt, chưa biết chừng còn mất mạng ở chốn này.
Chương 243 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]