Cố Ngạo nói: "Lâm huynh, ta đã quyết định, ở lại đây với sư muội."
"Ta không thể để cha ta ở lại đây mà không lo lắng, nếu quả thật sẽ gặp nguy hiểm, chúng ta sẽ nhanh chóng rời đi trước." Trương Yên trầm giọng nói, dĩ nhiên nàng biết nơi này rất nguy hiểm, nhưng đâu còn cách nào khác.
Phụ thân nàng muốn ở lại đây, thân là con gái, nàng còn biết làm sao bây giờ.
"Cũng được, vậy hai ngươi chú ý an toàn, vị Hoa Liên huynh lần trước chúng ta gặp cũng đang ở đây, còn có địa vị cực cao, nếu gặp phải chuyện gì không giải quyết được thì có thể tìm hắn ta." Lâm Phàm dặn.
"Vậy hắn có phải người của Ngụy Trung không?" Cố Ngạo kinh ngạc hỏi.
"Đúng là người của Ngụy Trung."
"Vậy hắn ta…"
"Con người hắn ta cũng không tệ, không cần lo lắng."
Tuy mới quen biết Hoa Liên chưa được bao lâu, nhưng chỉ trong thời gian ngắn ngủi ấy, Lâm Phàm cũng nhận ra được, người này khá tốt, dù hắn ta là người của Ngụy Trung nhưng cũng không phải hạng ngang ngược vô lí.
Tuy thủ đoạn có hơi độc ác một chút nhưng chỉ cần có thể nói lí với nhau thì đều có thể giải quyết được.
Hôm sau.
Lâm Phàm rời khỏi quân doanh rất sớm, đi tới Đài thành, dẫn người nhà Trương Yên rời đi. Có thư tay của Trương Yên gửi kèm, chuyện này giải quyết rất nhanh chóng, không có nảy sinh bất cứ chuyện ngoài ý muốn nào.
Chỉ có điều, quản gia nhà sư muội cần phải ở lại đây, phụ trách việc kinh doanh của nhà họ Trương, đồng thời còn vận chuyển vật tư cho quân đội, những vật tư này có lẽ chỉ như muối bỏ biển với quân đội nhưng vẫn là chuyện Trương gia muốn cống hiến cho quốc gia.
Những chiếc xe ngựa chạy nhanh trên quan đạo.
Xe ngựa là do người hầu của Trương gia điều khiển, Lâm Phàm thì ngồi trong xe tu luyện, hắn đã luyện Huyền Vũ bí pháp tới nhập kình, giai đoạn tiếp theo là thông thấu, cuối cùng là viên mãn.
Đợi khi tu luyện tới thời khắc viên mãn, thực lực của hắn sẽ có thay đổi cực lớn.
Bất kể là võ kỹ hay bí pháp mà hắn lựa chọn tu luyện đều cần đi từng bước, có trật tự nhất định, mở từng cánh cửa một, không tu luyện từng cửa tới viên mãn, hắn sẽ không dừng lại.
Người của Trương gia di chuyển từ Đài thành tới Ninh thành cần khá nhiều xe lớn xe nhỏ, nếu là trước đây, bọn họ sẽ rất lo sợ, vì hiện giờ Giang Châu rất hỗn loạn, khắp nơi đều có đạo phỉ.
Bọn họ là một mục tiêu quá lớn, rất dễ khiến người khác chú ý tới.
Nhưng lần này, người hộ tống họ chính là sư huynh của tiểu thư nhà mình, là cao thủ của sơn môn, có người này còn yên tâm hơn có vô số hộ vệ đi theo, bởi vậy bọn họ không quá lo lắng, cảm thấy đoạn đường này hẳn rất an toàn.
Trên một cánh đồng hoang vu, một đám đạo phỉ đang ngồi quây quần trước một hố đất, bên trong hố có chất củi đang phừng phừng cháy, một gã đạo phỉ gạt than, đào ra một cục đất hình quả trứng.
Hắn ta lấy gậy gỗ gõ mạnh, một mùi hương xộc vào mũi những người ngồi quanh đó, trong bọc bùn này là một con gà đã nướng chín.
Đám đạo phỉ chia nhau con gà nướng, bỗng từ xa có một bóng người chạy tới.
"Có việc tới, có việc tới."
Một tên đạo phỉ mặt đen thui, ngũ quan xấu xí hưng phấn chạy tới, nói.
Đám đạo phỉ đang ăn thịt nghi hoặc nhìn lên.
Tên đạo phỉ đen thui kia tới trước mặt một đại hán đầu bóng lưỡng, khom người nói: "Đại ca, ta thấy có một đoàn xe từ xa đi tới, số lượng khá nhiều, đều chất hàng hóa, hơn nữa còn không có hộ vệ, nhìn như là một phú thương đang chạy khỏi thành, lần này khéo là một bữa cơm béo bở mỡ màng thật đấy đại ca."
"Có bao nhiêu người?" Mặt mũi đại hán kia trông rất dữ dằn, hung ác vô cùng, bên cạnh còn đặt một thanh đao lớn.
"Nhìn sơ thì khoảng hai, ba chục người."
"Có bao nhiều ngươi mang binh khí?"
"Không có mấy đâu, hơi nhiều người già."
"Tốt lắm." Đại hán nghe nói thế, lập tức vui vẻ, xách đao lên, nuốt nốt miếng thịt gà trong tay rồi cao giọng nói: "Các huynh đệ, có việc tới rồi, chuẩn bị tốt cho ta, đi cướp sạch."
Hắn ta vừa dứt lời, đám đạo phỉ lập tức hoan hô.
Bọn họ thích nghe nhất là "có việc tới".
Đoàn xe đang trên đường đi về Ninh thành.
Trong xe, Lâm Phàm kết thúc tu luyện, xốc một góc mành lên, nhìn phong cảnh bên ngoài. Bọn họ đã rời Đài thành được một chặng, theo tốc độ này thì không bao lâu nữa là có thể ra khỏi Giang Châu, tiến vào địa phận Hoài Châu.
Đột nhiên, Lâm Phàm cảm thấy có gì đó không ổn, xung quanh đây có vấn đề.
"Dừng xe."
Hắn giương giọng ra lệnh dừng xe, giọng nói truyền ra xa, người hầu của Trương gia đều ngoan ngoãn dừng lại, trong lòng họ, Lâm Phàm giống như vị thủ lĩnh đoàn hộ vệ, thực lực cao cường, có thể nhanh chóng cảm nhận được nguy hiểm.
Lâm Phàm ra khỏi xe, đứng trên xe ngựa nhìn quanh bốn phía, xung quanh vắng lặng không người, nhưng hắn biết nơi đó có khá nhiều người đang núp. Hắn hít sâu một hơi, chậm rãi vận kình lực nói lớn:
"Các vị có chuẩn bị mà tới, tất phải có mưu đồ, nếu không ngại thì đi ra nói chuyện một chút đi."
Sắc mặt hắn bình thản như đang trò chuyện với người quen, gặp phải sự cố lại hoàn toàn không hoảng hốt, nhưng đám người của Trương gia lại không được trấn tĩnh như hắn.
Bọn họ lập tức nghĩ tới một chuyện, gặp đạo phỉ rồi.
Ngày trước, bọn đạo phỉ chính là kẻ địch số một của các thương đội, nếu chẳng may gặp phải đám đạo phỉ này, coi như người và tiền đều một đi không trở lại.
Ở một nơi cách đó khá xa, một tên đạo phỉ nói: "Đại ca, hắn đã biết chúng ta đang ở đây, bảo chúng ta ra ngoài kìa."
Tên đạo phỉ đầu bóng lưỡng trầm tư một lát, nói: "Mẹ kiếp, đứa nào làm bại lộ vị trí của chúng ta? Thôi, cứ đi ra xem tình hình thế nào, đám hàng hóa kia ta thấy hẳn là rất giá trị, nếu để nó chạy khỏi tay ta, khéo ta hối hận chết mất."
Những tên đạo phỉ khác cũng lộ vẻ tham lam, đại ca nói đúng lắm, nếu quả thật để vuột mất số hàng hóa này, khéo bọn chúng đau lòng chết mất chứ hối hận đã là gì.
Thế là, đám đạo phỉ lập tức từ triền núi vọt xuống, khí thế hùng hổ, tay vung đao kiếm, nhìn mà khiếp hãi.
Đoàn xe Trương gia đều căng thẳng cực kì, đứng đó bối rối sợ hãi không biết làm sao, có người lấy dao kéo ra phòng thân, như thể đang chuẩn bị liều mạng với đối phương vậy.
Chương 244 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]