Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 245: CHƯƠNG 245: TA HIỂU Ý NGƯƠI

Lâm Phàm không ngờ lại gặp phải đạo phỉ, hầy, tần suất gặp đám đạo phỉ của hắn có vẻ hơi cao rồi đó.

Hay là tại nghề nghiệp này tương đối khá khẩm nên nhiều người theo?

"Ai là quản sự ở đây, đi ra nói chuyện coi." Đại hán đầu bóng lưỡng cưỡi ngựa, vai khiêng đại đao, khí thế hung ác nhìn đám dân thường kia, đối với hắn ta, đám người này không chịu nổi vài đao của hắn ta, không đáng để mắt.

"Ta đây." Lâm Phàm từ phía sau đi tới, đối mặt với đội quân đạo phỉ chừng hơn ba chục gã kia.

Đại hán đầu trọc nhìn Lâm Phàm, hỏi: "Ngươi là quản sự của đội xe này?"

"Đúng thế."

"Tốt lắm, ta là Bá Thiên Hổ, khu vực trăm dặm quanh đây đều do ta quản, bình thường các ngươi muốn đi ngang qua thì cần xem vận may thế nào, ta không ở đây, các ngươi thoải mái đi qua, nhưng nếu có mặt ta thì các ngươi không qua được, lần này coi như các ngươi xui đi, đúng lúc bị ta bắt gặp."

Bá Thiên Hổ ngạo nghễ nói, người thường thấy bộ dạng hung ác của hắn ta nhất định đã sợ đến nhũn chân.

"Sau đó thì sao?" Lâm Phàm hỏi.

Bá Thiên Hổ nói: "Hành tẩu giang hổ, thường đều là thêm bằng hữu thêm đường đi, ta cũng không muốn lấy mạng các ngươi, chỉ cần các ngươi bỏ lại toàn bộ hàng hóa, ta cho người đi qua, bảo đảm các ngươi bình an vô sự."

Đám đạo phỉ đứng quanh đó cũng gật đầu, cảm thấy đại ca nhà mình nói chí lí.

Bọn ta là đạo phỉ đàng hoàng, chỉ giựt tiền không giết người, bỏ lại hàng là được, lần sau muốn qua còn có thể cướp thêm lần nữa.

"Ừ, nói có lí, chỉ có điều hàng hóa này không thể để lại, tại hạ là đệ tử của Chính Đạo tông, mang theo người nhà của đồng môn về tông, các ngươi là đạo phỉ chặn đường cướp giật, ta có thể thông cảm, nhưng các ngươi cũng nên biết cái nào chặn được, cái nào không chặn được chứ." Lâm Phàm trầm giọng bảo.

Bá Thiên Hổ nghe Lâm Phàm báo sơn môn xong, âm thầm giật mình đánh thót.

Đệ tử sơn môn?

Nếu quả đúng như vậy thì khó chơi rồi.

Bọn họ theo nghề này, trước giờ đều không dám chọc vào người của các sơn môn, dẫu sao, đấy cũng không phải người thường mà bọn họ có thể đối phó được.

"Nếu các hạ là đệ tử sơn môn thì chúng ta xin lỗi, đã quấy rầy rồi, hi vọng có thể thông cảm giùm, rút…"

Bá Thiên Hổ phất tay, mang đám đạo phỉ rời đi.

Người của Trương gia thấy đạo phỉ đều đã đi mất, sắc mặt đều tươi tỉnh hẳn lên, ánh mắt nhìn về phía Lâm Phàm cũng tràn ngập sùng bái.

Quả là lợi hại quá đi.

Còn không cần động thủ, chỉ mới báo tên sơn môn đã khiến đám đạo phỉ sợ chạy mất, thật là quá lợi hại.

Lâm Phàm không ngờ đám đạo phỉ này tự giác đến vậy, mới nói một câu đã nhường đường ngay, nhưng thế cũng tốt, hắn bèn trở lại trong xe, bảo bọn họ tiếp tục lên đường.

"Đại ca, mình thật sự để bọn họ đi ạ?" Một tên tiểu đệ hỏi đầu lĩnh đạo phỉ.

Để miếng thịt mỡ màng như vậy đi mất, thật không cam lòng chút nào.

Bá Thiên Hổ cười lạnh một tiếng: "Sao có khả năng đó được, khó khăn lắm mới gặp miếng mồi béo bở như vậy, thả bọn họ đi là sét đánh cho đấy, Nhị Hổ, ngươi đi theo sau ta, ta sẽ ra roi thúc ngựa tới Thiết Kiếm tông, nếu hắn đã là đệ tử sơn môn thì để lão tử bảo đệ tử sơn môn khác làm thịt hắn."

Nhưng đúng vào lúc này, một giọng nói ở đâu truyền đến: "Vậy còn ta thì làm gì?"

Bá Thiên Hổ không quay đầu lại, bực bội nói: "Ngươi thì con mẹ nó đợi ở đây cho lão tử."

"Đại… Đại ca!"

"Cái gì?"

"Hắn…"

Bá Thiên Hổ phát hiện giọng điệu của tiểu đệ nghe có vẻ không ổn lắm, bèn ngoảnh đầu lại, thấy Lâm Phàm đã đứng lù lù ở đó từ bao giờ, hắn ta giật mình đánh thót, vội vàng lùi bắn lại, kéo xa khoảng cách với Lâm Phàm, sắc mặt hoảng sợ, tay chỉ vào Lâm Phàm mà run lên như cầy sấy.

"Ngươi đến từ lúc nào?"

Ví dụ tiêu biểu cho cụm từ "bị dọa sợ ngu người".

Đối phương xuất quỷ nhập thần, hệt như quỷ mị vậy.

Lâm Phàm mỉm cười, nói: "Lúc ngươi nói cái gì mà muốn đích thân tới Thiết Kiếm tông tìm người giúp một tay thì ta đã có mặt ở đây rồi."

"Ngươi muốn làm gì?"

Bá Thiên Hổ bất an hỏi, chân đã run lẩy bẩy.

"Có gì đâu, ta chỉ muốn tới xem xem các ngươi tính làm gì thôi, nếu là không định làm gì thì hai bên coi như chưa từng gặp nhau, nhưng hiện giờ, hành vi của ngươi làm ta rất lấy làm khó xử đấy."

"Ngươi chớ có làm bậy, chúng ta không có ý gì khác…"

"Ta hiểu ý ngươi, nhưng ý của ngươi lại không làm ta hài lòng cho lắm."

Lâm Phàm lắc đầu, cảm thấy hết sức tiếc nuối vì lựa chọn của hắn ta, trước kia, lúc bọn đạo phỉ này xuất hiện trước mặt đoàn người Trương gia, hắn đã muốn đánh tan bọn chúng, nhưng cảm thấy nếu ra tay liền thì tình hình có vẻ hơi đẫm máu quá, cho nên mới không ra tay ngay lúc đó.

Bá Thiên Hổ biết tình hình lúc này đã không còn dễ thoát, hắn ta bèn hung tàn quát: "Các huynh đệ, xông lên, xử tên này cho ta."

"Được đấy." Lâm Phàm bóp tay, miệng nhếch lên, nở một nụ cười.

Không bao lâu sau, Lâm Phàm trở lại xe ngựa, khi đi ngang qua xe của Trương lão phu nhân, lão phu nhân vén rèm cửa lên, hỏi han tình hình.

"Lão phu nhân cứ yên tâm, không có chuyện gì đâu." Lâm Phàm mỉm cười nói.

Ánh mắt lão phu nhân rơi xuống người Lâm Phàm, bà cũng mỉm cười gật đầu, ngay sau đó, bà phát hiện mặt đất nơi Lâm Phàm đi qua lại có vết máu, nghĩ tới tình huống vừa rồi, cộng với những vết chân dính máu kia, bà lập tức hiểu ngay ra.

"Người trong sơn môn Yên nhi đều không phải hạng đơn giản nhỉ."

Tuy không nói rõ nhưng trong lòng bà nhủ thầm như thế.

Nếu bà đoán không lầm thì đám đạo phỉ vừa rồi hẳn đã chết hết.

Đối với Lâm Phàm, đây chỉ là một chuyện nhỏ nhặt tầm thường, tu luyện mới là quan trọng nhất.

Bá Thiên Hổ là một kẻ có mạng lưới quan hệ khá rộng ở Giang Châu này, hắn ta có quan hệ mật thiết với một vị đệ tử của Thiết Kiếm tông, nhưng đối với loại khách qua đường như Lâm Phàm, thấy cần giết thì cứ giết thôi.

Chẳng lẽ đối phương còn có thể lần theo dấu vết đến tận sơn môn tính sổ chắc?

Chương 245 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!