"Sư tỷ, ngươi xem." Lâm Phàm chỉ về phía trước.
Ngô Thanh Thu lập tức nhìn thấy hai tên thổ phỉ.
"Sư tỷ, để ta bắt bọn chúng lại, hỏi cho rõ."
"Sư đệ, ngươi phải cẩn thận."
Lâm Phàm rất bất đắc dĩ, chỉ là hai tên thổ phỉ nhỏ bé thôi, sao mà phải lo lắng như vậy, nhưng sư tỷ đã nhắc nhở thì nhất định phải nghe lời, giống như hắn từng nói, cho dù đối diện với ai, cũng phải toàn lực ứng phó.
Cách đó không xa, hai tên thổ phỉ uống rượu, trò chuyện.
"Chúng ta bây giờ sống thật sung sướng, sung sướng hơn trước kia nhiều."
"Đó là chuyện đương nhiên, không thấy ai đang là thủ lĩnh của chúng ta sao, là cao thủ đó, không ai có thể làm đối thủ của chúng ta."
Bọn chúng nói chuyện với nhau.
Đối với chúng, thủ lĩnh trước tuy rằng cũng có dẫn bọn chúng đi cướp bóc trấn lột, chặn đường đội buôn, nhưng không phải lúc nào cũng cướp thuận lợi, có nhiều lần bị hộ vệ của đội buôn đánh lui.
Đôi khi ngẫm lại vẫn cảm thấy rất ấm ức.
Nhưng hiện tại đã khác rồi, bọn chúng đã được hoành hành ngang ngược, thực lực của thủ lĩnh thâm hậu, cho dù những đội buôn đó có hộ vệ cũng bị cướp sạch, hơn nữa không chỉ có cướp hàng hóa, còn diệt khẩu, nói thật cảm giác đó, thật sự rất thích.
Rất nhiều thổ phỉ khác nghe về hành động ác độc của bọn chúng, chủ động đến gia nhập, từ một đội ngũ mấy chục người lớn mạnh đến trăm người, nghiễm nhiên trở thành thế lực một phương.
Đột nhiên, một bóng người xuất hiện trước mặt bọn chúng.
Ngay lúc bọn chúng muốn phản kháng thì lại bị đối phương trực tiếp cầm lên như bắt gà, thậm chí bọn chúng còn chẳng thể phản kháng nổi.
Lâm Phàm ném bọn chúng đến trước mặt Xám Xám. Xám Xám lộ ra bộ dạng hung dữ, khí tức đáng sợ của dã thú dọa bọn chúng sợ đến sắc mặt trắng nhợt, đái cả ra quần, không ngờ lại sợ đến mức này.
"Thành thật trả lời câu hỏi của ta, nếu không bụng nó về sau chính là nhà của các ngươi."
Hắn dùng giọng điệu hòa nhã nhất, để nói ra câu nói tàn nhẫn nhất.
Xám Xám lại lộ ra bộ dạng hung dữ hướng về phía bọn chúng, nước miếng dính trên cái răng nhọn, rơi xuống từng giọt, dọa hai tên thổ phỉ sợ đến mức ôm lấy nhau, người run lẩy bẩy.
"Đừng ăn chúng ta, chúng ta sẽ nói hết."
"Tha mạng, tha mạng mà."
Trước kia đều là bọn chúng ỷ người đông thế mạnh đi ức hiếp kẻ khác, chưa từng gặp phải loại tình huống này, bây giờ bị dọa đến ngu người luôn rồi.
"Bang thổ phỉ của các ngươi đổi thủ lĩnh từ bao giờ?" Lâm Phàm hỏi.
"Mới đổi một tháng trước, thủ lĩnh hiện tại của chúng ta đến từ bên ngoài, đánh chết thủ lĩnh trước kia, sau đó thu nạp chúng ta."
"Hắn tên là gì?"
"Chúng ta không biết tên, vẫn luôn xưng hô là thủ lĩnh."
"Không biết lai lịch?"
"Không biết."
…
Lâm Phàm hỏi rất nhiều, nhưng không biết được tin tức gì về tên thủ lĩnh này, bèn dùng chưởng đánh chết hai tên thổ phỉ.
"Sư tỷ, ta nghĩ thật sự có vấn đề."
Thân phận thần bí, tên không rõ, chỉ biết rất lợi hại.
Thổ phỉ nào đến cũng thu nhận, rõ ràng là muốn trở nên lớn mạnh, hơn nữa căn cứ vào những thứ hai tên thổ phỉ kia kể lại, chúng đã từng gặp phải đệ tử của Chính Đạo tông.
Nhưng thủ lĩnh của bọn chúng lại có thể đánh lui đệ tử của Chính Đạo tông, thậm chí theo như Lâm Phàm nghĩ, có thể giết chết bọn họ, chỉ là không làm mà thôi, e rằng là do lo lắng đánh chết đệ tử Chính Đạo tông sẽ kéo đến sự trả thù của cả sơn môn.
"Sư đệ, ngươi nói xem đây có phải là người mà Đại Càn phái đến không?"
"Vì sao lại nói như vậy?"
"Hoài Châu là nơi giàu có, buôn bán đường biển phồn hoa, có thể xem là một trong số những trung tâm kinh tế ít ỏi của cả Đại Âm, nếu Hoài Châu nội loạn, thì không phải chuyện gì tốt đẹp cho Đại Âm, một khi bắt đầu loạn, sẽ rất phiền phức cho Đại Âm."
Lâm Phàm gật đầu, cảm giác sư tỷ nói rất đúng.
Nhưng rốt cuộc có phải hay không còn cần phải xem.
"Sư tỷ, không ngờ chúng ta ra ngoài diệt thổ phỉ giải trí, lại còn cần phải là loại thổ phỉ này, xem ra đây là ông trời muốn chúng ta đến giải quyết chuyện này."
Lâm Phàm cười.
Ngô Thanh Thu biết sư đệ rất mong chờ những chuyện như thế.
Thổ phỉ bình thường chẳng có gì lợi hại.
Nhưng loại thổ phỉ này lại làm cho người ta tràn ngập lòng hiếu kỳ.
Không lâu sau, bọn họ nhìn thấy đại bản doanh của thổ phỉ, nhìn có vẻ đơn sơ, nhưng xung quanh đều dùng những thanh gỗ chắc chắn xếp thành những hàng rào để phong tỏa, lưng dựa vào vách núi, chỉ có một đường vào duy nhất.
"Người nào?"
Ngay lúc Lâm Phàm tới gần, đã bị thổ phỉ phát hiện, ở cửa có một tòa tháp cao bằng gỗ, có thổ phỉ tay cầm cung canh trừng.
Đứng ở trên cao, tầm nhìn rộng rãi.
Huống hồ, Lâm Phàm cùng Ngô Thanh Thu đang cưỡi Xám Xám đi lại nghênh ngang, không hề ẩn thân. Nếu hai người bọn họ có ẩn thân, chỉ với năng lực của bọn chúng tuyệt đối không có khả năng phát hiện bóng dáng của Lâm Phàm.
"Đứng lại, báo tên họ đi." Hai tên đạo phỉ tức giận hô.
Nhưng thấy Lâm Phàm không trả lời.
Hai tên đạo phỉ nhìn nhau.
“Bắn tên, báo cho thủ lĩnh, có địch tập kích."
Xoẹt!
Xoẹt!
Âm thanh như xé gió vang lên.
Lâm Phàm nhìn thấy mũi tên lao đến, khi mũi tên tới trước mặt, hắn vung tay lên, trong nháy mắt mũi tên chuyển hướng, lao đi với tốc độ còn nhanh hơn, bắn trúng hai tên thổ phỉ.
Phụp!
Phụp!
Hai tên thổ phỉ không ngờ được việc này, ôm lấy ngực, từ trên tháp cao rơi xuống.
"Sư tỷ, ngươi xem, đám thổ phỉ này thật không thân thiện, mới hỏi một câu đã bắn tên rồi, thật không biết nên nói thế nào cho phải."
Lâm Phàm rất bất đắc dĩ, còn có thể nói gì nữa, đối với loại chuyện như này, hắn chắc chắn chỉ có thể dùng thủ đoạn mạnh mẽ nhất để phản kích.
Tùng!
Tùng!
Tiếng gõ trống vang lên.
Sau đó thì nghe được có âm thanh vang lên từ trong doanh trại của thổ phỉ.
"Có địch! Có địch!"
…
Trong doanh trại, đám thổ phỉ đang nghỉ ngơi, có đám thì tụ lại một chỗ đánh bạc, nghe được động tĩnh bên ngoài, lộ vẻ mặt kinh ngạc, có tên thổ phỉ ném tập bài lên bàn.
"Mẹ kiếp, tên mù nào cả gan đến nộp mạng."
Nói xong đứng dậy, lấy vũ khí chuẩn bị chém đứt đầu tên nào dám đến quấy rầy.
Một đám thổ phỉ vô cùng hung dữ cùng đi đến cửa trại.
Chương 251 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]