Nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng này, ai nấy đều sợ run như cầy sấy, thậm chí có thể dọa đến chết người.
Đột nhiên.
Ầm một tiếng, cửa trại nặng nề đổ rầm, đập mạnh xuống mặt đất, khói bụi mù mịt bốc lên.
Lâm Phàm nhấc chân, chậm rãi hạ xuống.
Cái cửa trại này quả thật rất nặng, nhưng chỉ một cước có thể đá văng, không có gì khó khăn.
"Ồ, sư tỷ, nhân số của đám thổ phỉ này quả thực không ít." Lâm Phàm cười nói.
Ngô Thanh Thu nhẹ giọng nói: "Sư đệ, đừng có bất cẩn."
"Ta biết rồi." Lâm Phàm tùy tiện nói chuyện cùng sư tỷ, quả thực không hề bất cẩn, nhưng nói thật, đối phó với đám thổ phỉ tu vi như này, hắn cũng không cần dùng sức.
Đơn giản vài động tác là có thể đánh chết.
Phải nói những người có tu vi giống hắn, thực sự không rảnh, đại đa số đều suy nghĩ cách tìm đại dược, nghĩ cách rèn luyện Long Cốt, làm gì có thời gian đi tìm những tên thổ phỉ phiền toái này.
“Các ngươi là ai?”
Nếu chỉ hai người bọn họ xuất hiện mà nói, bọn thổ phỉ này ngược lại không có cảm giác gì, nhưng bọn họ nhìn thấy con sói lớn đi theo ở sau người, hình thể con sói lớn này có chút không đúng.
Không phải có chút, mà đây thật sự là hình thể sói có thể sở hữu sao?
Không khỏi cũng quá khoa trương.
“Tìm thủ lĩnh các ngươi, bảo hắn ra đây, muốn gặp rốt cuộc là dạng người gì mà dám can đảm kéo bè kéo cánh ở Hoài châu.”
Lời này của Lâm Phàm lập tức làm bọn cướp giận tím mặt.
“Ngươi là ai, thủ lĩnh chúng ta là người muốn gặp là có thể gặp sao?” Bọn thổ phỉ giận dữ, thường thường chỉ có bọn chúng càn rỡ kiêu ngạo, chưa bao giờ gặp qua có người dám can đảm kiêu ngạo ở trước mặt bọn chúng.
Trước kia bắt cóc đội buôn, có tên thương nhân nào nhìn thấy bọn chúng mà không run bần bật như thể nhìn thấy Diêm Vương sống chứ.
“Thôi.”
Lâm Phàm ngẫm nghĩ, tiếp tục nhiều lời vô nghĩa với bọn chúng rất có khả năng là đang lãng phí thời gian, không có bất kỳ ý nghĩa nào, sau đó nhẹ giọng nói với sư tỷ: “Sư tỷ, ngươi chờ ta một lát, sẽ xong nhanh thôi.”
“Sư đệ, nhớ cẩn thận.” Ngô Thanh Thu dặn dò.
“Ừ.”
Vừa dứt lời.
Lâm Phàm mỉm cười nhìn bọn cướp này, sau đó tiến lên một bước, hóa thành từng đạo tàn ảnh xuyên qua giữa bọn thổ phỉ, không lâu sau lập tức thấy bọn cướp mới lúc nãy còn hung hãn độc ác giờ đã ngã xuống đất kêu thảm.
“Đau quá, đau quá.”
“Trong cơ thể có cái gì đó đang gọt giũa ta, rốt cuộc ngươi đã làm gì với chúng ta.”
Bọn thổ phỉ chỉ cảm thấy cả người vô cùng nóng, trong gân mạch giống như có cái gì đang cắn xé bọn chúng, có vài tên cướp có tu vi trong người, muốn dùng kình đạo để ngăn cản.
Chính là kình đạo của bọn chúng thật sự quá yếu.
Sao có thể chống đỡ được kình đạo của Lâm Phàm.
Nếu cứ phải so sánh mà nói, đó là một giọt nước so sánh với dòng sông.
Lâm Phàm vỗ vỗ tay, đơn giản nhẹ nhàng không có bất kỳ khó khăn nào, đối phó bọn thổ phỉ này căn bản không phải việc gì khó.
Nhưng vào lúc này.
Có tiếng vỗ tay truyền đến.
“Các hạ thật có bản lĩnh, một lời không hợp lập tức tiêu diệt thuộc hạ của ta, không biết các hạ đến từ nơi nào, tới nơi này của ta có mục đích gì?”
Một người đàn ông cao lớn chậm rãi đi ra từ trong đại sảnh của trại.
Bước chân nặng nề, mỗi một bước hệt như người khổng lồ đạp xuống.
Lâm Phàm nhìn về phía đối phương, hơi có vẻ kinh ngạc, hình thể thật cường tráng, đây là người cường tráng nhất mà hắn từng gặp, không chỉ to con mà còn rất cao lớn, tính sơ qua ít nhất cũng phải trên dưới hai mét ba.
“Ngươi chính là thủ lĩnh của bọn họ?” Lâm Phàm tò mò hỏi.
Hình thể đối phương như thế mang lại cảm giác áp bách rất mạnh cho người ta, khó trách làm bọn cướp phục tùng dễ dàng như vậy, nhìn từ hình thể đã có cảm giác áp bách tuyệt đối.
Bất kể ai nhìn thấy chỉ sợ đều kêu lên một tiếng.
Thật vạm vỡ.
Sở Thừa nhìn Lâm Phàm trước mắt.
Trong lòng rất nghi hoặc.
Rốt cuộc hắn là ai?
Đánh tan trăm tên thuộc hạ của hắn ta dễ như trở bàn tay, phần thực lực này rất không tệ.
Nhưng còn không đến mức làm hắn ta cảm thấy khiếp sợ.
Chỉ là không tệ mà thôi.
“Không sai, ta chính là thủ lĩnh của bọn họ, ngươi vô duyên vô cớ đả thương nhiều thuộc hạ của ta như thế, không cho một công đạo sao?”
“Từ từ.”
“Ừ?”
“Ngươi lầm, không phải ta đả thương bọn họ, mà là đánh chết bọn họ, ta không muốn giữ lại tính mạng của những tên đó.”
Sở Thừa nghe được lời này thì sắc mặt khẽ biến, sau đó ngưng thần nhìn về phía đám thuộc hạ, đột nhiên hắn ta phát hiện tình hình mấy tên thuộc hạ quả thật rất không đúng.
Ngoài mặt hấp thụ từng vệt hoa văn màu đỏ, dường như từng bị thiêu đốt vậy.
Có tên đã chết.
Sở Thừa hít một hơi thật sâu, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm Lâm Phàm: “Rốt cuộc ngươi là người nào?”
Lâm Phàm cho rằng đối phương thấy nhiều đàn em đã chết như vậy, tuyệt đối sẽ nổi giận, lại không ngờ rằng hắn ta có thể bình tĩnh như thế, xem ra đủ để chứng minh, bọn cướp này chỉ tồn tại để hắn ta lợi dụng, sống hay chết cũng không phải chuyện gì lớn đối với hắn ta.
“Ngươi hỏi ta là người nào, ta còn muốn biết ngươi là ai, bỗng nhiên xuất hiện ở chỗ này, đánh chết thủ lĩnh tiền nhiệm rồi chiếm lĩnh nơi đây, còn hợp nhất với bọn cướp khác vào nhà cướp của, bắt cóc hàng buôn đều không để lại người sống, ngươi đây là muốn hoàn toàn đảo lộn Hoài Châu sao, ta rất hoài nghi lai lịch của ngươi.”
Lâm Phàm nói thẳng không cố kỵ, không che giấu chút nào.
Ánh mắt đầu tiên nhìn thấy đối phương, hắn lập tức biết tình huống đối phương có gì đó là lạ.
“Ngươi là người của Chính Đạo tông?” Sở Thừa hoài nghi dò hỏi, hắn ta còn chưa xác định được đối phương là ai, nhưng xem đối phương nói những lời này, không giống như người xen vào việc của người khác sẽ nói.
Nếu không phải như thế, vậy tình huống chỉ có một loại.
Chính là cố ý tới tìm hắn ta.
Ngoài giải thích này ra hắn ta không biết nên nghĩ như thế nào nữa.
“Ngươi là người của Đại Càn sao?” Lâm Phàm hỏi.
“Ta hỏi lại ngươi.”
“Ta cũng hỏi ngươi.”
Lập tức.
Bầu không khí ở hiện trường có chút quái dị.
Hai bên đối diện với nhau.
Ai cũng không nói năng gì.
Chương 252 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]