Trong lòng Sở Thừa chỉ có một loại ý tưởng, đánh chết đối phương thì sẽ không còn loại vấn đề này nữa, lúc này, hai chân hắn ta chậm rãi dùng sức, mặt đất không chịu nổi loại lực lượng này, hai chân lõm xuống mặt đất.
Cơ thể giấu dưới quần áo nổi lên gân xanh, rất nhanh trong cơ thể có một luồng kình đạo bắt đầu vận chuyển.
Im hơi lặng tiếng, ai cũng không chú ý tới.
Ngay lúc hắn ta chuẩn bị di chuyển.
Lâm Phàm còn nhanh hơn hắn ta một bước, kình đạo bùng nổ, trực tiếp vọt tới chỗ Sở Thừa với tốc độ rất nhanh, không có bất kỳ chiêu thức nào, gần như muốn dùng kình đạo mạnh mẽ đánh bừa với đối phương.
“Tìm chết.” Sở Thừa thấy Lâm Phàm đánh tới, trong lòng mừng rỡ, đây đã sớm là hình ảnh mà hắn ta muốn nhìn thấy, ngươi dám động tay thì ta sẽ đánh chết ngươi, cho dù ngươi là đệ tử Chính Đạo tông thì có thể làm gì chứ.
Thuộc hạ đều đã chết.
Cũng nên thay đổi địa điểm rồi.
Ngay lúc vọt tới trước mặt Sở Thừa, Lâm Phàm đột nhiên dừng lại, bước chân mở ra, thân chính khuỷu tay một kích bùng nổ.
Sở Thừa ra quyền ngăn cản.
Ầm.
Một âm thanh kinh người bộc phát ra ngoài.
Sau đó chỉ thấy Sở Thừa bay ngược ra ngoài tựa như đạn pháo, đụng gãy cột gỗ bên ngoài đại sảnh, kình đạo chưa tiêu nện vào trong sảnh, ngay sau đó, chính là âm thanh ầm ầm không ngừng.
Lâm Phàm nhẹ nhàng nhảy lên, nhanh chóng phóng vào trong sảnh.
Chỉ thấy Sở Thừa ngã trên mặt đất, một tay chống mặt đất, hộc ra từng ngụm từng ngụm máu, đầy mặt không dám tin tưởng.
Trong đầu hiện lên một loại ảo giác.
Rốt cuộc lúc nãy đã xảy ra chuyện gì?
“Tu vi của ngươi cũng tạm được, nhưng không thể không nói, tố chất thân thể đủ mạnh, với cao thủ Tẩy Tủy tầng ba bốn tầm thường thì một kích này đã có thể đưa hắn ta lên đường, mà ngươi vẫn còn tồn tại, quả thật không tệ, tu vi Tẩy Tủy tầng bốn à, trình độ rèn luyện Long Cốt có cao không?”
Lời này của Lâm Phàm làm Sở Thừa ngậm miệng không trả lời được, lại không biết nên trả lời thế nào.
Lúc này trong thân thể hắn ta đã sông cuộn biển gầm, mạch máu đều tan vỡ.
Nếu lại chống đỡ kình đạo kia thêm một lần nữa, tuyệt đối sẽ chết.
Rốt cuộc hắn là ai?
Sao có thể khủng bố như thế.
Từ nhỏ dáng người hắn ta đã vạm vỡ, lại thêm khổ tu khổ luyện công phu, sớm đã có một phen thành tựu, cao thủ tầm thường cùng cấp căn bản không phải đối thủ của hắn ta, đừng nhìn bây giờ hắn ta chỉ có tu vi Tẩy Tủy tầng ba.
Nhưng cho dù đối mặt với Tẩy Tủy tầng bốn, hắn ta cũng không bị thua thiệt.
Hiện giờ khổ tu mấy chục năm.
Lại không chịu nổi một kích như vậy sao?
Ngay lúc Lâm Phàm tới gần, Sở Thừa nổi giận đứng lên, hung hăng vọt đến chỗ Lâm Phàm.
Mà khi vừa vọt tới trước mặt Lâm Phàm, chỉ thấy Lâm Phàm gần sát lồng ngực Sở Thừa, nâng lên bàn tay, nhanh như tia chớp đánh trúng cằm hắn ta.
Tùy bóng mà động.
Xuất hiện ở phía sau Sở Thừa, năm ngón tay thành trảo, hung hăng chụp vào xương cổ Long Cốt hắn ta.
“Không được…”
Sở Thừa hoảng sợ kêu to, giọng điệu thấp thỏm lo âu.
Lúc này.
Hắn ta đã cảm giác được đoạn Long Cốt thứ nhất bị đối phương chộp trong tay.
Nếu đối phương bóp nát Long Cốt hắn ta.
Vậy thật sự xong đời.
“Ta hỏi ngươi, ngươi trả lời, biết không?” Lâm Phàm nói.
“Biết.”
“Ta lợi hại không?”
“Lợi hại.”
“Đại Càn phái ngươi tới quấy rối Hoài Châu à?”
“Đúng vậy.”
“Hội Quốc sư?”
“Đúng vậy.”
“Còn có người khác sao?”
“Ta không biết.”
Vừa dứt lời.
Tiếng kêu thảm thiết vang lên.
Lâm Phàm đột nhiên dùng sức, năm ngón tay nhanh như tia chớp bóp nát Long Cốt mà hắn mở ra, đồng thời chộp về phía sau cổ, dùng sức rất nhỏ, nhấc hắn ta lên.
Chỉ thấy Sở Thừa bay lên trời, Lâm Phàm nâng đầu gối lên, hung hăng thúc vào eo lưng.
Rắc!
Một tiếng răng rắc vang lên.
Loại âm thanh này làm Lâm Phàm kinh hãi, khóe mắt nhíu lại, rốt cuộc loại âm thanh này vẫn luôn làm người khác cảm thấy cả người tê dại.
Dần dần.
Phần bụng Sở Thừa có máu tươi tràn ra nhuộm đỏ cả quần áo.
Đây là xương sườn nứt toạc, đâm xuyên qua thân thể, cơ quan trong cơ thể đều bị nghiền nát bởi lực lớn lúc nãy.
Lâm Phàm chậm rãi lui ra phía sau một bước, cúi đầu nhìn thoáng qua Sở Thừa, híp mắt, lại nhìn ra bên ngoài, thấy sư tỷ không có tiến vào, cũng không có nhìn thấy tình cảnh nơi này.
Hắn nhấc chân, một cước rơi vào chỗ yết hầu của Sở Thừa.
Thu chân.
Chỗ yết hầu của Sở Thừa đã bẹp vào trong.
Chết đến không thể chết lại.
Lâm Phàm kiểm tra vết máu trên người, chỉnh thể còn ổn, ngoài mặt giày bị lây dính máu tươi ra, thấy bảo tọa của thủ lĩnh được bao bọc bởi da hổ, trực tiếp đi qua kéo da hổ xuống, cẩn thận chà lau vết máu trên giày.
Sửa sang lại sạch sẽ, xoay người đi ra bên ngoài.
“Sư tỷ, làm xong, giống như ngươi nghĩ vậy, hắn ta đúng thật là người Đại Càn phái tới.” Lâm Phàm đầy mặt mỉm cười nói.
Ngô Thanh Thu thấy sư đệ không sao, cũng nhẹ nhàng thở ra: “Sư đệ, vậy chúng ta đi thôi.”
“Không đâu, hẳn là bọn họ cướp không ít hàng buôn, tích lũy không ít tài phú, chúng ta tầm bảo cùng nhau đi, nhìn xem đều giấu ở nơi nào được không.”
“Được, nghe ngươi.”
Sau đó lại thấy sư tỷ móc khăn tay ra, duỗi về phía mặt hắn, nhẹ nhàng chà lau.
“Sư đệ, đừng nhúc nhích, trên mặt có một giọt máu, ngươi cũng chưa chú ý tới.”
Nghe được lời sư tỷ nói.
Lâm Phàm nở nụ cười.
“Cảm ơn sư tỷ.”
“Sư đệ, về sau phải cẩn thận một chút, kình đạo hộ thể không thể tiêu tán, có người chuyên nghiên cứu độc công, máu cũng có kịch độc, sau này không thể chủ quan như thế.”
“Ừ, ta biết, đã nhớ rõ.”
Lâm Phàm gật gật đầu, biết sư tỷ là quan tâm hắn, hơn nữa cũng biết sư tỷ có kinh nghiệm phong phú, nhất định từng gặp qua người như vậy.
Mà Sở Thừa lúc nãy, tu vi thật sự không yếu, chẳng qua ở phương diện kình đạo căn bản không sánh bằng hắn, va chạm kình đạo thì thật đúng là hắn không sợ ai.
“Sư tỷ, ta mới dò hỏi hắn ta, hắn ta nói còn có cao thủ Đại Càn giấu ở Hoài châu, ta nghĩ cần phải nói chuyện này với tông môn một tiếng, rốt cuộc Hoài châu có thể ổn định như vậy cũng không dễ dàng, nếu bị phá hư, cũng không phải chuyện gì tốt đối với Chính Đạo tông chúng ta.” Lâm Phàm nói.
Chương 253 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]