Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 259: CHƯƠNG 259: GIÀ MÀ KHÔNG ĐỨNG ĐẮN (1)

“Thật không cần, cảm ơn.” Lâm Phàm đẩy cái tay lôi kéo của tú bà ra, đi tới phía trước.

Tú bà thấy Lâm Phàm rời đi, kìm nén bực bội, vung khăn lụa nói thầm.

Lúc này, Lâm Phàm muốn đi tìm lão Quách, cũng không biết bây giờ tình hình lão ta thế nào, còn to lớn giống như trước kia hay không.

Không lâu sau.

Kình Lôi minh.

Lâm Phàm đứng trước một tòa phủ đệ, cửa ra vào có hai vị bang chúng trông coi, đều là gương mặt mới, đương nhiên không quen biết Lâm Phàm, mà vào lúc Lâm Phàm đang đánh giá bọn họ thì bọn họ cũng đang đánh giá Lâm Phàm.

Tên này nhìn chằm chằm chúng ta suốt làm gì?

Phương xa.

Ngô Tuấn với một đám bang chúng đang bận rộn, hắn ta phát triển ở Kình Lôi minh, bây giờ đã có tiến triển rất lớn, trong mấy năm thời gian ngắn ngủi đã trở thành một trong những cao tầng của Kình Lôi minh.

Nhân viên phụ trách điều động và công việc lớn nhỏ ở bến tàu.

Trong đó có nỗ lực của chính hắn ta, nhưng đối với hắn ta mà nói, còn có rất nhiều là Lâm tinh anh trợ giúp hắn ta.

Ánh mắt hắn ta nhìn về phía phủ đệ Kình Lôi minh, ban đầu vốn chỉ tùy ý xem một cái mà thôi, nhưng lập tức, bước chân hắn ta dừng lại, vẻ mặt đột nhiên sinh ra biến hóa, sườn mặt kia thật sự rất quen thuộc.

Có thể quên ai đều được.

Nhưng điều duy nhất hắn ta sẽ không quên, là một người quan trọng nhất.

Các bang chúng nghi hoặc nhìn Ngô Tuấn.

Không biết Ngô đường chủ bị làm sao.

Sao lại ngây người ở chỗ đó.

“Lâm… Lâm ca.” Ngô Tuấn có chút không dám khẳng định mà la lên.

Lâm Phàm xoay người, nghi hoặc là ai kêu hắn, khi hắn nhìn thấy Ngô Tuấn thì không khỏi nở nụ cười, không ngờ vừa trở về đã gặp được người quen thứ nhất.

Ngô Tuấn thấy rõ gương mặt kia.

Hoàn toàn hưng phấn lên.

Không sai.

Đó là Lâm ca đã rời đi nhiều năm.

Một tiếng ‘Lâm ca’ này của Ngô Tuấn làm những bang chúng đó có chút sững sờ.

Bọn họ trợn tròn mắt, đều nghi hoặc nhìn Lâm Phàm.

Tên này là ai?

Thế mà để Ngô đường chủ của chúng ta xưng hắn là ca, nếu không phải đây là chính tai nghe được thì bọn họ cũng không dám tin tưởng đâu.

Ngô Tuấn đi tới bên người Lâm Phàm, ôm một cái thật mạnh, nói với vẻ hưng phấn ra mặt: “Lâm ca trở về khi nào? Vừa đi đã nhiều năm không có tin tức, chúng ta đều nhớ ngươi muốn chết.”

“Vừa trở về đã gặp được ngươi, tiểu tử ngươi mấy năm nay thế nào?” Lâm Phàm nhìn Ngô Tuấn từ trên xuống dưới, sau đó vỗ bờ vai của hắn ta nói: “Thằng nhóc này được, vạm vỡ không ít, xem ra mấy năm nay rất nỗ lực.”

Được Lâm ca khen.

Ngô Tuấn ngượng ngùng gãi gãi đầu, ở trước mặt các bang chúng khác hắn ta là Ngô đường chủ uy nghiêm, nhưng ở trước mặt Lâm Phàm thì vẫn giống như tiểu đệ khi xưa vậy, không có bất kỳ thay đổi nào.

“Lâm ca, chúng ta vào bên trong nói đi, nếu Bát tiểu thư biết ngươi trở về, nhất định sẽ rất vui vẻ.”

“Không cần, lão Quách thế nào?”

“Lão Quách rất tốt.”

“Vậy mang ta đi tìm lão Quách, ta có chuyện cần tìm lão ta, chờ giải quyết xong mọi việc lại ôn chuyện thật tốt.” Lâm Phàm không quên ý định ban đầu, muốn cho lão Quách nhìn thấy cái đầu người này trước, không có ý gì khác, chính là đầu này để lâu rồi, thật sự rất thối.

Hắn có thể cố chịu đến khi mang về.

Đều bởi vì niềm tin kiên định, đổi thành người khác đã sớm vứt bỏ cái đầu này.

“Ừ, Lâm ca, ta mang ngươi đi qua.”

Ngô Tuấn bảo các bang chúng cứ bận rộn việc của mình, kế tiếp mặc kệ phát sinh chuyện gì, đều không liên quan tới hắn ta, hắn ta chỉ nghĩ ở cạnh Lâm ca thật tốt.

Quá hoài niệm.

Thật sự rất nhiều năm không gặp.

Dưới sự dẫn dắt của Ngô Tuấn, bọn họ đi vào một tòa phủ đệ.

“Lâm ca, không lâu sau khi ngươi đi, Bát tiểu thư sắp xếp cho lão Quách một tòa phủ đệ để lão cư trú. Ngày thường lão Quách phụ trách huấn luyện các bang chúng mới vào Kình Lôi minh.”

Ngô Tuấn nói những thay đổi sau khi Lâm Phàm rời đi.

Nói thật, thay đổi thật sự rất lớn, thế lực Kình Lôi minh dưới sự trợ giúp của lão Quách đã mở rộng ra bên ngoài, đặc biệt là con đường vận tải biển đã chèn ép không ít hải tặc.

Việc này nếu đặt ở trước kia là chuyện không thể làm được.

Đồng thời cũng bởi vì Kình Lôi minh thực hiện thống nhất, không có vài loại phe phái tranh đấu giống như trước kia, cái loại giống như trước kia thật sự rất không tốt, đối với sự phát triển của Kình Lôi minh có chỗ xấu tuyệt đối.

Lúc này.

Quách Chính Đường nằm ở nơi đó, nhắm mắt lại hát một đoạn nhạc ngắn, rất thanh thản rảnh rỗi.

Ngô Tuấn muốn mở miệng lại bị Lâm Phàm ngăn lại.

Lâm Phàm cười, thấy lão Quách thảnh thơi như thế, nhéo giọng tức giận nói: “Quách Chính Đường nhận lấy cái chết…”

Một tiếng gầm lên truyền tới.

Lão Quách đang nhắm mắt thảnh thơi nhàn rỗi nghe âm thanh như thế, bị dọa đến bò mang lăn trốn ra phía xa, trong đầu chỉ có một loại ý tưởng, lại có người tới giết ta, với trạng thái bị phế bỏ như bây giờ, e là ngăn không được.

“Ha ha ha…”

Nhưng ngay sau đó, lão ta nghe được tiếng cười truyền đến.

Lão ta ngây người vừa nhìn, thấy Ngô Tuấn không ngoài ý muốn chút nào, mãi đến khi ánh mắt dừng trên người Lâm Phàm, ngây người một lát, sau đó mới phản ứng lại, la to nói: “Được đấy, tiểu tử này biến mất mấy năm không nói, vừa trở về đã làm ta sợ, cái thân xương cốt già cả này của ta suýt chút nữa bị ngươi dọa cho tan thành từng mảnh.”

“Lão Quách thật nhát gan.”

“Đánh rắm, đó là ta bị ngươi đánh bất ngờ dọa đến, có bản lĩnh thì bây giờ ngươi làm ta sợ, để xem mí mắt ta giật hay không.”

Chẳng sợ mấy năm không thấy, hai người gặp mặt vẫn giống như trước kia.

“Đây là lễ vật ta mang đến cho ông, nhìn xem có thích hay không.” Lâm Phàm đặt cái hộp lên trên bàn đá: “Ông nhất định sẽ rất thích.”

“Cái này…”

Lão Quách nhìn hộp gỗ một chút, lại nhìn Lâm Phàm một chút, phảng phất như nghĩ đến cái gì, vẻ mặt dần dần cứng lại. Lão chậm rãi đi đến trước hộp gỗ, nâng đôi tay run rẩy lên, nhẹ nhàng vuốt ve hộp gỗ, sau đó xốc lên.

Nhìn đến đồ vật trong hộp gỗ.

Đồng tử lão Quách đột nhiên co rút lại, cảm xúc dần dần kích động lên.

Chương 259 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!