Ngay lúc Lâm Phàm cho rằng lão Quách sắp vừa vui vừa hận, lại phát hiện cảm xúc của lão ta dần dần bằng phẳng lại.
Chỉ yên tĩnh nhìn.
Sau đó lão đậy hộp gỗ lại, đi đến trước mặt Lâm Phàm, chân thành nói: “Cảm ơn.”
“Chuyện đã đồng ý với ông, ta nhất định làm được.” Lâm Phàm nói.
Nếu là trước đây tuyệt đối Quách Chính Đường sẽ khó có thể khống chế cảm xúc của mình, nhưng ba mươi năm trôi qua, trong lòng hận rất hận, mà khi thi thể kẻ thù xuất hiện ở trước mắt, lão lại cảm giác giống như không có ý nghĩa gì.
“Ngô Tuấn đào một cái hố ở chỗ này giúp lão Quách ta, bỏ hộp gỗ này vào trong, suy nghĩ nhiều năm như vậy, phải để lão già này ở cùng với ta mới được.” Lão Quách cười.
“Vâng, lão Quách.” Ngô Tuấn đáp.
Lâm Phàm và lão Quách ngồi trò chuyện ở chỗ kia.
“Ta vốn tưởng rằng thằng nhóc ngươi không nhất định có thể sống lâu ở bên ngoài, chắc chắn sẽ xám xịt cụp đuôi chạy về, không ngờ lại mang đến cho ta vui mừng lớn như vậy, quá lợi hại.” Quách Chính Đường cảm thán, quả thực như thế, lão ta biết rõ sơn môn ở bên ngoài khó sống đến cỡ nào, đó không phải là người bình thường có thể kiên trì được.
“Đương nhiên, những thứ này đều vô cùng đơn giản đối với ta, không có bất kỳ khó khăn gì.” Lâm Phàm nói.
“Khen ngươi một câu ngươi lập tức phổng mũi, nếu không phải ta không đi theo ngươi, sao ngươi có thể thong dong như vậy.”
“Lão Quách, ông muốn đi theo ta thì ta cũng không có khả năng mang ông, mang không nổi.”
Quách Chính Đường thật chẳng muốn nói chuyện với Lâm Phàm.
Quá tổn thương người khác.
“Lần này trở về chuẩn bị ở bao lâu?” Quách Chính Đường hỏi.
Lâm Phàm nói: “Xem xong các huynh đệ rồi đi, có thể ông không biết tình hình ở bên ngoài bây giờ, có chút phức tạp, hơn nữa lúc giải quyết gia hỏa này bị tông chủ Bách Cương tông đuổi giết, rất vất vả mới chạy thoát.”
“Khiến ngươi mạo hiểm vì chuyện của ta rồi.”
“Không tính là mạo hiểm, tên kia là chuyện ngoài ý muốn, ta cũng không ngờ sẽ bị lão ta gặp được.”
Quách Chính Đường nhìn Lâm Phàm.
Rất nhiều thắc mắc.
Nếu nhớ không lầm thì lúc hắn đi, cũng chỉ mới vào giai đoạn đầu của Tẩy Tủy tầng một mà thôi.
Lúc này mới thời gian mấy năm, thế mà tu luyện đến loại trình độ này, có thể chạy thoát từ trong tay tông chủ sơn môn, phần thực lực này cũng không phải nói giỡn.
Lão ta không dò hỏi.
Mỗi người đều có bí mật của mình.
Biết nhiều như vậy làm gì.
“Lão Quách, đã chôn xong.” Ngô Tuấn đi tới nói.
“Vất vả.”
Cảm xúc của Quách Chính Đường rất ổn định, nhìn mặt đất đã bằng phẳng kia, cười cười, giống như không còn gì đáng giá để tiếp tục hồi tưởng.
Lâm Phàm nói: “Ngô Tuấn, ngươi sắp xếp một chút, buổi tối gặp mặt các huynh đệ.”
“Ừ, được, cứ giao cho ta, bây giờ ta lập tức đi thông báo với bọn họ, sắp xếp địa phương.” Ngô Tuấn xoay người rời đi.
Nhìn bóng lưng rời đi của Ngô Tuấn, Lâm Phàm nói: “Lão Quách, gần đây Kình Lôi minh có chuyện gì giải quyết không được à?”
“Không có, vị trí điểm mốc của thành Thiên Cửu tương đối tốt, ngược lại những thế lực nguy hiểm đó không có tới đây, huống hồ bây giờ Kình Lôi minh cũng không tính là quả hồng mềm gì, người bình thường đúng thật không phải đối thủ của Kình Lôi minh.” Quách Chính Đường nói.
Sau đó lão nghĩ tới một việc.
“Ồ, đúng rồi, muốn đi gặp Bát tiểu thư hay không?”
Lâm Phàm nói: “Gặp nàng làm gì?”
“Mặc kệ nói thế nào thì cũng là một ngày phu thê trăm ngày ân nghĩa, sao lại tuyệt tình như vậy.” Lão Quách vui đùa nói.
Lâm Phàm nói: “Theo như nhu cầu, đều qua rồi, vẫn là không nói đến những việc này tốt hơn.”
“Thật ra ngươi đi xem cũng tốt, nói không chừng sẽ có thu hoạch khác.” Lão Quách ý tứ sâu xa, khóe miệng mang theo ý cười đáng khinh.
“Già mà không đứng đắn.” Lâm Phàm nhìn thấy tươi cười như vậy, trong đầu hiện ra một loại ý nghĩ.
Khóe miệng lão Quách run rẩy.
Ta không đứng đắn?
Còn chưa nói gì mà.
Kình Lôi minh, bến tàu.
“Nghe nói gì chưa? Hôm nay xuất hiện một người trẻ tuổi thần bí, Ngô đường chủ của chúng ta nhìn thấy đối phương lại gọi đối phương là Lâm ca, ngươi nói người này có lai lịch gì nhỉ?”
Một đám bang chúng rảnh rỗi không có việc gì nên tụ tập nói chuyện phiếm.
Những người ưa thích hóng chuyện như bọn họ rất tò mò với chuyện này.
Chẳng qua bọn họ đều là người gia nhập Kình Lôi minh vào những năm sau khi Lâm Phàm rời đi, nênkhông biết tình huống ra sao.
Phủ đệ.
Trương quản giáo vội vàng tiến vào trong phòng, thấy Bát tiểu thư đang xem xét sổ sách, bây giờ Kình Lôi minh phát triển không ngừng, các phương diện đều phát triển rất không tệ.
Đặc biệt là ở phương diện đường thủy có tiến triển nhiều nhất.
“Bát tiểu thư.”
Hắn ta vẫn gọi nàng ta là Bát tiểu thư giống như trước kia, tuy nói Bát tiểu thư đã là người quản lý của Kình Lôi minh, nhưng không dùng danh hiệu ‘bang chủ’ hoặc ‘minh chủ’.
“Ừ?” Bát tiểu thư tiếp tục lật xem sổ sách: “Trương quản giáo, có chuyện gì à?”
“Lâm Phàm đã trở lại.” Trương quản giáo nhẹ giọng nói.
Nghe tên này, Bát tiểu thư hơi tạm dừng sau đó tiếp tục lật xem sổ sách: “Trở về thì trở về, ngươi có thể tiếp đón chu đáo một phen, tuy nói hắn đã gia nhập sơn môn, nhưng cũng may đã từng là người của Kình Lôi minh.”
“Vậy có muốn…” Trương quản giáo trầm tư, mới vừa nói một nửa thì đã bị Bát tiểu thư cắt ngang.
“Không cần, lui ra đi.”
Bát tiểu thư vẫy vẫy tay, ý bảo Trương quản giáo không cần nhiều lời.
“Đúng vậy.”
Trương quản giáo không nhiều lời nữa, bất đắc dĩ thở dài một tiếng, sau đó xoay người rời đi.
Sau khi Trương quản giáo rời đi, Bát tiểu thư buông sổ sách trong tay, nhìn ra bên ngoài, vẻ mặt hơi có vẻ nặng nề, sau đó đứng dậy đi tới phía sau phủ đệ.
Ban đêm.
Quán rượu Phiêu Hương.
Đây là quán rượu mà lúc trước Lâm Phàm mở ra cho các huynh đệ đi theo hắn, cũng là cửa hàng mặt tiền rất nổi tiếng trong thành Thiên Cửu.
Đám tiểu đệ từng đi theo Lâm Phàm nhìn thấy Lâm tinh anh trở về, ai nấy đều là nước mắt lưng tròng.
Lợi ích của việc đi theo một vị đại ca tốt, chính là thời điểm đại ca rời đi đều sắp xếp rõ ràng cho bọn họ.
Đồng thời cửa hàng mặt tiền của bọn họ vẫn luôn làm ăn rất tốt.
Ngô Tuấn cũng thường xuyên mang bang chúng lại đây cổ vũ, xem như tiệm cơm thuộc về Kình Lôi minh.
Chương 260 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]