Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 261: CHƯƠNG 261: TA MUỐN UỐNG CHÉN RƯỢU CHO ĐỠ SỢ

Những bang chúng đi theo Lâm Phàm trước kia, ngoại trừ Ngô Tuấn vạm vỡ hơn, còn lại đều đã béo phì, mập ra.

“Các vị các huynh đệ, mấy năm không thấy, đều béo không ít nhỉ.” Lâm Phàm cười nhìn mọi người.

“Ha ha ha…”

“Ngại quá nhiều tiền, ăn thì tốt rồi.”

“Ta cũng vậy.”

Bọn họ nghe được lời nói của Lâm Phàm, đều bắt đầu tự tìm lý do cho mình, bọn họ thật sự rất biết ơn Lâm tinh anh, không… Hẳn gọi là Lâm ca.

Nếu không phải Lâm ca chiếu cố bọn họ.

Nơi nào có được ngày lành như vậy.

“Hử! Hoàng Chương đâu?”

Lâm Phàm nhìn một vòng, không tìm được bóng người Hoàng Chương, ngược lại rất nghi hoặc, tuy nói trước kia Hoàng Chương nổi danh hay vay tiền, nhưng nói thật, người này xem như đủ nghĩa khí đối với hắn.

Ngô Tuấn nói: “Lâm ca, ta thông báo cho hắn ta rồi, cũng không biết sao hắn ta lại không tới.”

Lâm Phàm buông chén rượu: “Ngô Tuấn, ngươi biết nhà hắn ta ở đâu chứ.”

“Biết.”

“Mang ta đi nhìn xem.”

“Ừ.”

“Các vị các huynh đệ, các ngươi ăn trước, đợi lát nữa chúng ta tới sau.”

“Lâm ca, chúng ta chờ ngươi.”

Mọi người đều buông chén rượu, tuyệt đối không động vào đồ ăn trước mặt, cứ như vậy chờ bọn họ trở về.

Trên đường.

“Lâm ca, có khả năng ngươi không biết, trước kia Hoàng Chương nhận nuôi không ít trẻ con, phải đến sau này chúng ta mới biết được.” Ngô Tuấn nói.

Lâm Phàm khiếp sợ, không ngờ Hoàng Chương lại còn có một mặt như vậy.

Nói thật, hắn thật sự không thể tin được.

Lâm Phàm cân nhắc, nghĩ đến một loại khả năng, nguyên nhân Hoàng Chương vay tiền rất có thể chính là vì những đứa trẻ đó, nếu đúng là như vậy thì thật đáng kính nể.

Chỉ là hắn tự nhận từng có quan hệ rất tốt với Hoàng Chương, mấy năm ta mới trở về một chuyến, dù thế nào cũng phải đến đến xem ta chứ.

Không lâu sau, bọn họ đã đến một gian nhà được mộc lan vây quanh.

Bọn họ đứng ở cửa, đã thấy Hoàng Chương ngồi ở trong sân, nhìn lên bầu trời đen như mực.

Hoàng Chương rất bất đắc dĩ, đương nhiên gã biết Lâm Phàm trở về, Ngô Tuấn cũng có tới thông báo cho gã, nhưng những năm gần đây làm gã có chút tiều tụy, chủ yếu là do bọn nhỏ đều trưởng thành, chỗ cần tiêu phí thật sự quá nhiều.

Với năng lực của gã mà muốn kiếm được số tiền đó thì thật sự rất khó.

Kẻ nghèo túng như gã có chút không dám đi, nghe nói Lâm Phàm đã là đệ tử sơn môn, đó là tồn tại cao quý cỡ nào, cho dù Bát tiểu thư của Kình Lôi minh đều phải khách sáo.

“Khụ khụ!”

Nhưng vào lúc này, một tiếng ho khan truyền đến, trong ban đêm yên tĩnh có vẻ đặc biệt vang dội, làm Hoàng Chương hoảng sợ đến lập tức đứng dậy, cảnh giác nói: “Ai?”

“Ta.”

“Ai?”

“Giọng của ta mà ngươi cũng nghe không ra ư?”

Hoàng Chương ngây ngẩn, sau đó thong thả tới gần, khi nhìn thấy dung mạo của Lâm Phàm thì hoàn toàn sợ ngây người, sau đó vội vàng mở cửa nói: “Lâm huynh, sao ngươi lại tới đây?”

“Sao lại hỏi ta tại sao tới, đã nói thế nào, cũng thông báo cho ngươi rồi, sao ngươi không tới liên hoan, không phải là khinh thường ta chứ?” Lâm Phàm vui đùa hỏi.

“Sao có thể.” Hoàng Chương vội la lên: “Ta đây là sắp chuẩn bị ra cửa, không ngờ các ngươi đã tới rồi.”

“Phải không?”

“Đương nhiên.”

“Vậy còn ngẩn ra đó làm gì, đi thôi.”

“Vâng thưa ngài, ta đi ngay đây.”

Hoàng Chương chưa nói chuyện khác, Lâm Phàm cũng không nói đến chuyện Hoàng Chương nhận nuôi trẻ em.

Ngươi không nói, ta không đề cập tới.

Lâm Phàm biết rõ ý tưởng của Hoàng Chương, có lẽ khi gã vay tiền người khác, luôn mặt dày chẳng để ý thể diện, có thể mượn được là bản lĩnh của ta, nhưng không muốn dùng các loại lý do như tình huống trong nhà để mượn.

Hẳn là không muốn để người khác cảm thấy gã đáng thương.

Đây là một loại ý tưởng rất kỳ lạ.

Quán rượu.

Hoàng Chương đã đến, liên hoan chính thức bắt đầu, mà Hoàng Chương vẫn là vị Hoàng Chương kia, ít nhất ở Lâm Phàm xem ra, không có thay đổi quá nhiều, như cũ là chúa vay tiền người gặp người sợ, quỷ gặp quỷ sầu.

Lão Quách vốn rất phóng khoáng, sau khi buông ra chuyện trong lòng, vậy đương nhiên càng thêm phóng khoáng, đêm nay lão ta say, nhưng cũng say rất phóng khoáng, vui vẻ.

Lúc này.

Lão Quách lôi kéo Lâm Phàm, dựa vào bên tai nói: “Tiểu tử, ngươi có biết mình đã có con traihay không?”

Vừa mới chuẩn bị uống một ngụm rượu, nghe lời mà lão Quách lặng lẽ nói với hắn, lập tức vẻ mặt sửng sốt, loảng xoảng một tiếng, chén rượu rơi xuống, vội vàng cầm lấy chén rượu.

Sau đó hắn mặt đầy khiếp sợ nhìn lão Quách.

Vẻ mặt ấy như đang nói.

Đùa ta à?

“Ngươi không tin?” Lão Quách lại mở miệng nói.

“Ừ.” Lâm Phàm gật đầu, trợn mắt há hốc mồm, trong đầu nghĩ đến loại tình huống này, không có những người khác, chỉ có nàng ta.

Lão Quách nhẹ giọng nói: “Đừng không tin, người biết tới không nhiều lắm, cũng chỉ có ta, Trương quản giáo biết, đứa bé đó đã vài tuổi, nhưng không phải cùng họ với ngươi, mà cùng họ với Bát tiểu thư, bên ngoài đồn đãi chính là con riêng lưu lạc ở ngoài của lão bang chủ.”

“Ngươi đừng làm ta sợ, ta nhát gan.” Đầu Lâm Phàm có chút trống rỗng, ta còn chưa chuẩn bị sẵn sàng, ngươi đã nói mấy thứ này với ta, khiến cho đầu óc hồ đồ.

Lão Quách cười, vỗ bả vai Lâm Phàm: “Trước không nói mấy thứ này, không có ý gì, ngươi biết là được rồi, tình hình bây giờ còn khá tốt.”

“Ừ.”

Vẻ mặt Lâm Phàm có chút dại ra, tự mình uống một chén rượu cho đỡ sợ.

“Nàng ta nói thế nào?”

Lão Quách nói: “Nhìn dáng vẻ thì không nói gì cả, hình như muốn bồi dưỡng con trai ngươi thành người nối nghiệp, tìm người dạy học, cũng tìm ta dạy hắn tu luyện, hẳn là sẽ không theo họ ngươi, đừng suy nghĩ, dù sao cũng không cần ngươi chịu trách nhiệm, chuyện thật tốt.”

Ngay lúc bọn họ đang khe khẽ nói nhỏ, Ngô Tuấn bưng chén rượu lại đây, Lâm Phàm vỗ đùi lão Quách, ý bảo đừng nói.

Coi như đây là một bí mật đi.

Hắn thật sự đã có chút khiếp sợ, búi đầu nhìn thoáng qua đũng quần.

Mạnh như vậy à?

Nhưng nghĩ đến đêm đó làm liền nhiều lần… Đều là…

Ban đêm.

Sau khi buổi liên hoan kết thúc, Lâm Phàm không đi nghỉ ngơi, mà đến phủ đệ của Bát tiểu thư, không một tiếng động, không ai nhìn thấy bóng dáng của hắn. Hắn lặng lẽ nhấc mái ngói lên, tìm kiếm đứa trẻ kia…Ừ, cũng chính là con của hắn.

Điều lão Quách nói thật dọa người, khiến hắn cảm thấy rất khiếp sợ, nội tâm cực kỳ dao động.

Chương 261 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!