“Sư huynh, không sao đâu, tình hình vẫn chưa đến lúc tệ nhất, ngộ nhỡ…quân đội Đại Âm thực sự không thể ngăn cản được, chúng ta đi cũng không muộn.” Trương Yên đáp.
Cố Ngạo chớp chớp mắt, trong lòng bất đắc dĩ.
Nếu đến lúc đó thật, không phải ngươi muốn đi là đi được.
Chính vào lúc này.
“Quân y, cứu người.” Bên ngoài truyền đến tiếng gọi.
Ở đó có không ít quân y, nghe thấy tiếng gọi, bọn họ đều vội vàng chạy đến.
Trong lòng Cố Ngạo đột nhiên kinh hãi.
Chiến tranh đã nổ ra nhanh như vậy ư?
Người được đưa đến cơ bản đều là bị trúng tên, đợt tấn công đầu tiên hai bên bắn nhau, tuy rằng bên bọn họ chiếm được ưu thế tuyệt đối, nhưng mưa tên lao đến, cuối cùng vẫn có người bị thương.
Bên Đại Càn.
Cuộc chiến giữa hai đại quân đã bắt đầu.
Nhưng cuộc chiến giữa hội Quốc Sư và cao thủ Đại Âm vẫn chưa bắt đầu.
Lần này người mà hội Quốc Sư điều động đi đều là quân tinh nhuệ.
Hội Quốc Sư ngoài việc quốc sư có quyền lợi tối cao ra, dưới trướng còn có bốn bộ phận là tứ thần, tứ thánh, tứ tượng, tứ thú, tổng cộng do mười sáu cường giả đứng đầu.
Kẻ cầm đầu cường giả hội Quốc Sư hiện tại chính là một thú Thao Thiết.
Cao thủ mạnh nhất trong tứ thú.
“Hành động thôi, chúng ta chơi đùa với cao thủ của Đại Âm một chút.” Người nói là một lão già lưng còng, có vẻ rất già yếu gầy còm, nhìn giống như có thể bị thổi bay bất cứ lúc nào vậy.
Lão ta chính là nhất thú Thao Thiết trong tứ thú.
Tên thật của lão không phải Thao Thiết, mà là một danh hiệu. Trong hội Quốc Sư, loại danh hiệu này chính là vinh dự cao quý nhất, do quốc sư cao quý nhất trong lòng bọn họ trao tặng.
Sau khi lão già Thao Thiết vừa dứt lời, các cường giả của hội Quốc Sư bắt đầu lao tới phương xa.
Vài ngày sau, Lâm Phàm cưỡi Xám Xám bước vào Hạc thành, đường phố vắng lặng, đối lập hoàn toàn so với lần trước hắn đến.
Thế này cũng quá im lặng rồi.
Thành hoang sao.
Im lặng đến mức khó có thể nghe thấy một tiếng động nào.
Xem ra chiến tranh đã bắt đầu rồi, nhưng Hạc thành vẫn chưa thất thủ, chứng tỏ vẫn đang kháng cự.
Nhưng cũng không biết tình hình như nào.
Đi mãi, đi mãi, hắn nhìn thấy một lão già thảnh thơi nằm trên chiếc ghế dài đặt trước cửa nhà.
Cảnh tượng trước mắt có vẻ không đúng với tình hình của Hạc thành lắm.
“Cụ à, cụ không đi khỏi đây sao?” Lâm Phàm hỏi.
Ông cụ đang nhắm mắt nghỉ ngơi, nghe thấy âm thanh, giọng khàn khàn đáp: “Đi đâu được?”
“Cũng đúng.”
Lâm Phàm cưỡi Xám Xám đi qua ông cụ, không nói gì thêm, ông cụ nói cũng có đạo lý, có thể đi đâu được?
Trong rừng cây ở khe núi.
Khắp nơi đều đang đánh nhau.
Trận quyết đấu giữa các cao thủ, thường rất tàn khốc.
Ngụy Trung đã nhờ Thanh Nang tông luyện chế rất nhiều đan dược, những đan dược ấy chính là để cho người của Yêu đường và Võ đường dùng.
Lúc này, một vị cao thủ Yêu đường bị một cường giả của hội Quốc Sư đè xuống đánh.
“Võ giả của Đại Âm đều xấu xí khó coi như ngươi sao?” Trần Mông cười lạnh. Hắn ta thân là cao thủ của hội Quốc Sư, đến đây để chém giết cao thủ của Đại Âm, vậy mà lại gặp phải loại người không phải người, quỷ không phải quỷ này, nhìn xấu xí đến phát cười, trong lòng khinh thường, chỉ muốn đối phương nhanh chết đi, thì sẽ chẳng cần phải nhìn nữa.
Cao thủ Yêu đường không phí lời, ánh mắt hung dữ nhìn chằm chằm đối phương không rời.
Lấy ra từ trong ngực một viên đan dược màu đỏ, nuốt xuống.
Ngay lập tức, tiếng ho vang lên, cao thủ Yêu đường phát ra âm thanh nặng nề, trong người có thứ gì đó màu xanh nổi đầy lên trên cơ thể.
Ngay sau đó, một cỗ kình đạo khủng khiếp đột nhiên bộc phát.
Uy lực kinh người, khiến người ta có cảm giác vô cùng sợ hãi.
Trần Mông lộ vẻ mặt kinh hãi, “Ngươi đã dùng thứ gì, tại sao lại trở nên xấu xí hơn hẳn vậy?”
Vừa dứt lời.
Cao thủ Yêu đường đã uống Hoá Ma đan lao tới, hai má phồng lên, phun ra một chất lỏng đen như mực, Trần Mông kháng cự, đột nhiên phát hiện kình đạo đang bị ăn mòn.
Hắn ta sợ đến biến sắc, cứ như nhìn thấy quỷ.
“Ngươi rốt cuộc là quái vật gì?”
Trần Mông phát hiện tên này đã sắp hoá thành quái vật rồi, không chỉ rất ghê tởm, mà còn mạnh hơn lúc trước, cỗ kình đạo ấy tạo cho hắn ta một áp lực vô hình.
Trong lúc lơ là, Trần Mông cúi đầu nhìn xuống ngực mình thì thấy năm ngón tay của đối phương đã đâm xuyên vào người hắn ta, trong tầm mắt của hắn ta, móc tim hắn ta ra, sau đó nuốt xuống ngay trước mặt hắn ta.
“Ngươi…” Trần Mông trợn tròn mắt, sau đó mọi thứ chỉ còn một màu đen, hắn ta ngừng thở.
Mà ngay sau khi Trần Mông bị chết, vị cao thủ Yêu đường này ngã xuống mặt đất một cách đau đớn, trong người giống như phát nổ, máu đen tanh hôi tràn ra từ trong người, dần dần cũng ngừng thở, biến thành một cái xác hôi thối.
Những chuyện tương tự xảy ra khắp nơi.
Khi người của Yêu đường và Võ đường không địch được đối phương, sẽ nuốt Hoá Ma đan, loại đan dược này được luyện chế từ những dược liệu kịch độc, có thể tăng cường kình đạo của bản thân gấp nhiều lần trong thời gian ngắn, tác dụng phụ duy nhất chính là phải chết, hơn nữa thời gian tăng cường không dài, một khi hết thời gian thì cũng chính là kết thúc tất cả.
Bình thường sẽ không có ai lại ngu ngốc đi dùng loại đan dược này.
Chỉ có những người bị Ngụy Trung tẩy não nghiêm trọng, bán mạng cho lão mới dùng
Ừm, ít nhất đây là suy nghĩ của tất cả mọi người.
Cuộc chiến giữa các binh sĩ có lẽ đã rất tàn khốc và thê thảm, nhưng cuộc chiến của cao thủ, mức độ thê thảm còn kinh người hơn nữa.
Về phương diện thực lực, cao thủ của hội Quốc Sư lợi hại hơn Yêu đường và Võ đường rất nhiều.
Ở Đại Càn, có rất nhiều sơn môn bị hội Quốc Sư khống chế, khuất phục trước uy quyền, xảy ra chuyện như vậy, rất nhiều cao thủ cũng là đệ tử sơn môn.
Mà sơn môn ở Đại Âm, đều tự mình quản lý, coi chừng lẫn nhau, không ai muốn làm người tiên phong, việc này cũng có liên quan đến tình hình nội bộ của triều đình.
Hơn nữa phái Bảo Hoàng còn phải đối phó với Ngụy Trung, đi theo Ngụy Trung chính là đối đầu với phái Bảo Hoàng.
Vì vậy, rất dễ khiến cho trong ngoài lục đục.
Các binh sĩ đã tham gia chiến tranh, đường phố có vẻ trống vắng.
Chương 265 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]