Đúng vào lúc Lâm Phàm đến, các binh sĩ chuyên chở người bị thương về, nhìn thấy một con cự lang, mặt lộ vẻ kinh hoàng.
“Các vị không cần sợ hãi, ta đến để tìm đồng môn Cố Ngạo của ta.”
Các binh sĩ nghe thấy lời của Lâm Phàm, mới thả lỏng.
Cố Ngạo ở quân doanh đã được nửa năm, các binh sĩ đều biết đến cái tên này, sau đó nhanh chóng đưa người bị thương đến quân y.
Lâm Phàm nhìn về phía xa.
Phát hiện động tĩnh rát lớn, sau đó lại nhìn về phía sơn lâm ở hai bên sườn của khe núi, có thể cảm nhận được vô số lực kình đạo đang va chạm vào nhau rồi phát nổ.
…
“Cố huynh.”
Lâm Phàm để Xám Xám đợi ở cửa, sau đó đi vào, thấy ngay Cố Ngạo đang bận bịu chữa trị vết thương cho binh sĩ, đợi hắn ta giúp nốt một người rồi mới gọi.
“Lâm huynh…” Cố Ngạo nhìn thấy Lâm Phàm, lập tức vui mừng, trong lòng cảm thấy yên tâm hơn rất nhiều.
Lâm Phàm nhìn tình hình bên trong, binh sĩ bị thương nằm dày đặc, tâm trạng trong phút chốc có chút không tốt.
“Tình hình có vẻ không tốt lắm.”
Cố Ngạo nói: “Ừ, đã liên tiếp mấy ngày rồi, vì chiếu đấu ở khe núi, dễ phòng thủ, nhưng do mưa tên nên vẫn có người bị thương, những người được đưa đến chủ yếu đều là do bị tên bắn trúng.
“Hoa Liên thì sao?”
“Đã giao tranh với người của hội Quốc Sư ở trong sơn lâm rồi, Hạc thành có thể thủ được hay không, đều dựa vào trận chiến này, nếu thực sự không thể thủ được thì xong đời rồi.”
Lâm Phàm kéo Cố Ngạo đến một bên, “Rốt cuộc bây giờ ngươi muốn thế nào?”
Cố Ngạo liếc nhìn Trương Yên đang bận bịu một bên, “Lâm huynh, ta muốn đưa sư muội về trước, ở đây giao cho ta là được, ta cảm thấy trận này chưa chắc đã thủ được, quân ta chỉ có bốn vạn quân, mà Đại Càn lại có đến hai mươi vạn quân.”
Ngữ khí tuy nhẹ, nhưng nét mặt lại rất nghiêm túc.
“Ít vậy sao?” Lâm Phàm rất ngạc nhiên, không dám tin, tuy rằng nội bộ Đại Âm có hơi loạn, nhưng không đến mức chỉ có từng ấy người chứ.
“Ừ, chủ yếu là do thiếu tiền cho quân, lương thảo cũng không đủ, cái gì cũng không đủ, căn bản không có cách nào chống lại được từng ấy binh sĩ.” Lúc trước Cố Ngạo không biết, nhưng sau nhiều tháng ở trong quân doanh, hắn ta đã tìm hiểu mọi chuyện rất kỹ càng.
Bộ Hộ không đưa đủ lương thực, không đưa đủ ngân lượng, vậy thì đánh thế nào.
Có thể tập hợp được đủ bốn nghìn tinh anh đã là việc không hề dễ dàng rồi.
“Không nói đến việc này nữa, ngươi quyết định muốn ta đưa sư muội đi trước chứ?” Lâm Phàm hỏi.
“Ừ, đây là ý muốn của ta, ngươi biết mà, muội ấy không nghe lời ta.”
Cố Ngạo rất bất đắc dĩ.
Lâm Phàm vỗ vào vai của Cố Ngạo, hiểu rõ ý của hắn ta, không phải chính là sợ vợ sao, không có gì đáng xấu hổ.
Đi vào bên trong.
Rất nhiều tiếng kêu thảm thiết vang lên.
Những người bị thương đều là những người bình thường, tuy rằng có rèn luyện thân thể, nhưng so với võ giả, vẫn có cách biệt to bằng trời.
Trương sư muội đang băng bó cho binh sĩ.
Ngay cả khi Lâm Phàm bước đến trước mặt nàng ta, nàng ta cũng không hề để ý. Trương Yên cẩn thận xử lý vết thương của binh sĩ, sau khi chắc chắn không còn vấn đề gì, đứng dậy chuẩn bị đổi sang binh sĩ khác, lại nhìn thấy Lâm sư huynh đứng cạnh nàng ta.
“Lâm huynh.”
“Sao rồi, tất cả đều thuận lợi chứ?”
“Vẫn tốt, cũng chỉ là vài vết tên bắn, dùng kình đạo cầm máu rất có hiệu quả, tạm thời vẫn chưa có binh sĩ nào chết trong tay ta.” Trên mặt Trương Yên nở một nụ cười, đây là việc mà nàng ta tự hào nhất.
Lúc này, một số binh sĩ đã được điều dưỡng vài hôm bước đến.
“Các ngươi muốn đi đâu?” Trương Yên hỏi
Một vị binh sĩ dáng vẻ trung niên trả lời: “Trương cô nương, thương thế của chúng ta đã khỏi rồi, sau vài ngày dưỡng bệnh, đã gần hồi phục hoàn toàn, hiện tại quân đội Đại Càn đang áp chế đường đi ở khe núi, chúng ta nhất định phải đến phòng thủ.”
“Nhưng vết thương của các ngươi…”
“Không việc gì, chỉ là vài vết thương nhỏ mà thôi, đúng lúc phải nhường chỗ cho các vị huynh đệ đến sau.”
“Việc này…” Trương Yên muốn khuyên bọn họ tốt nhất nên nghỉ một chút, tuy rằng bị trúng tên cũng không phải thương quá lớn, đối với võ giả có kình đạo hộ thể thì có thể qua loa, nhưng đối với những binh sĩ này, bọn họ không có kình đạo, nếu bị thương thì sẽ rất nghiêm trọng.
“Trương cô nương, chúng ta đi đến đó trước đây, nếu như ngộ nhỡ không chống đỡ được, các ngươi hãy đi trước đi, các ngươi đều là đệ tử sơn môn, người mang tuyệt học, chắc là sẽ không gặp vấn đề gì đâu.”
Nói xong câu này, nhóm binh sĩ ấy lập tức rời đi.
Lâm Phàm nghe lời mà đối phương nói, cứ cảm giác có gì đó không đúng lắm, kiểu… Kẻ yếu thì xông lên mà kẻ mạnh thì lại rút lui.
Không hiểu tại sao, hắn bị tinh thần này làm cho cảm động.
“Lâm huynh, sao ngươi lại đến đây?” Trương Yên hỏi.
Lâm Phàm nhìn sư muội, lý do mà hắn chuẩn bị từ trước đột nhiên biến mất hoàn toàn khỏi đầu hắn, thản nhiên đáp: “Biết tin Đại Càn tiến quân, ta lo lắng cho các ngươi nên đến xem tình hình.”
“Đa tạ sư huynh quan tâm.”
Nhưng vào lúc bọn họ đang nói chuyện., lại có thêm binh sĩ bị thương được đưa vào.
“Sư huynh, ta có việc rồi, đợi chút nữa rồi nói chuyện vậy.” Trương Yên khẩn trương đến xem tình hình của thương binh.
Lâm Phàm lại kéo Cố Ngạo đến một góc.
“Cố huynh, việc này đừng nhờ ta nữa, ta không nói ra được.”
“Hả…”
“Đừng hả nữa, dính phải chuyện thế này không dễ rút ra đâu. Nếu như ta nói ra, sư muội sẽ coi ta là người như nào, hơn nữa còn coi ngươi ra sao nữa. Ngươi đã nghe lời mà lão binh kia nói chưa, bọn họ tuy không có thực lực, lại vẫn quyết chiến xông lên, gặp nguy hiểm thì nhường chúng ta bỏ trốn trước, nghe thì giống như một câu quan tâm lo lắng, nhưng đối với chúng ta mà nói, chính là một sự sỉ nhục, ngươi nghĩ sao?”
Cố Ngạo cúi đầu trầm tư, cảm thấy hắn nói rất có lý, nhưng hắn ta…
Lâm Phàm vỗ vai hắn ta nói: “Ngươi và sư muội tiếp tục ở đây chữa trị cho thương binh, ta đến bên đó xem.”
“Lâm huynh, ta đi cùng ngươi.” Cố Ngạo nói.
Lâm Phàm lắc đầu, không nói nhiều, hắn sợ lời nói ra sẽ khiến Cố Ngạo bị tổn thương, dù sao Cố Ngạo hiện tại vẫn chưa biết hắn mạnh đến mức nào.
Ta đi giết kẻ địch, nếu ngươi đi cùng, có thể sẽ bị đánh nổ đầu, đây hai chuyện khác nhau.
Chương 266 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]