Chẳng qua tạm thời vẫn chưa gặp được thôi.
Theo sự gia nhập của Lâm Phàm, chiến trường phát sinh biến hóa vi diệu.
Trận giao chiến của Đại Càn và Đại Âm.
Theo hắn đến, những cao thủ của Yêu đường và Võ đường đều cảm giác được sự xuất hiện của một vị cường giả chân chính khiến tình hình thay đổi sảng khoái biết bao.
Đột nhiên, Lâm Phàm phát hiện tình hình chiến đấu ở một nơi.
Mà ánh mắt hắn dừng trên người của một vị cao thủ Đại Càn, người này rất mạnh. Mà lúc đó người này khoanh tay đứng đó, nhìn đồng bọn giao chiến với cao thủ Đại Âm.
Hơn nữa, thi thoảng đầu ngón tay bắn ra một thứ ám khí, xuyên thủng cơ thể cao thủ Đại Âm.
Nhìn thấy tình huống này, Lâm Phàm nháy mắt nổi giận.
Đây không phải là bắt nạt Đại Âm không có ai sao?
Hoặc là nói, coi Lâm Phàm ta có thể coi như không nhìn thấy?
Vù!
Vù!
Võ Sơn Minh là cao thủ trong hội Quốc Sư, tinh thông ám khí, chỉ cần giơ tay lên ném một cái, nhất định sẽ có một cao thủ Đại Âm bị đánh trúng. Hơn nữa, vị trí bị đánh trúng đã được chọn lựa kỹ càng.
Chân.
Thắt lưng.
Cánh tay.
Cốt yếu là để cho đối phương mắc sai lầm khi đang chiến đấu. Có cao thủ Đại Âm nghe được tiếng xé gió của ám khí, vội vàng tránh ra, mà ngay lúc tránh né đó đã vô tình để lộ sơ hở.
Cứ như thế.
Nếu cứ theo tình huống này thì chắc chắn thất bại không thể nghi ngờ.
Lâm Phàm híp mắt, năm ngón cong lại thành trảo, vận chuyển kình đạo, hút mạnh một cái. Trong nháy mắt, những cục đá trên mặt đất bị hút đến vào lòng bàn tay, sau đó đầu ngón tay bắn ra. Cục đá có ẩn chứa kình đạo phá không bắn ra với tốc độ cực nhanh.
Ầm!
Ầm!
Mấy cao thủ Đại Càn của hội Quốc Sư nghe thấy tiếng xé gió gần bên tai, tưởng là ám khí của người bên mình. Nhưng trong nháy mắt, tiếng la thảm thiết vang lên.
Chỉ thấy thân thể của mấy người thuộc hội Quốc Sư bị bắn thủng.
Người thì bị đâm xuyên cổ họng.
Người thì bị đâm thủng đầu.
Từng chiêu từng chiêu đều là lấy mạng người ta.
Không phải là bắn ám khí ư, cứ làm như không ai biết vậy.Trong phút chốc.
Ánh mắt Võ Sơn Minh chạm đến người Lâm Phàm ở phương xa. Không ngờ ở đây cũng xuất hiện cao thủ, hơn nữa cũng đứng ở ngoài tung ám khí giống hắn ta.
Sau khi thấy rõ khuôn mặt của Lâm Phàm, trong lòng hắn ta cả kinh.
Rất lạ.
Rốt cuộc người này là ai.
Trải qua một màn vừa rồi, đám cao thủ của hội Quốc Sư Đại Càn đều nhận ra tình huống đã có sự thay đổi. Bên phía Đại Âm cũng đang có người đánh lén bọn họ.
Còn cao thủ Đại Âm thì không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Họ nhìn về phía Lâm Phàm, mặt lộ ra vẻ kinh ngạc. Người này rất xa lạ, họ không biết người này rốt cuộc là ai. Nhưng nếu trong lúc nước sôi lửa bỏng này người này lại ra tay cứu giúp, có quen biết hay không cũng chẳng còn quan trọng nữa, quan trọng là người này đang giúp bọn họ.
Là người phe mình.
Không cần hoảng hốt.
Võ Sơn Minh nổi giận, kình bạo bùng nổ. Rất nhiều ám khí lơ lửng trên không bị kình bạo bao trùm lấy. Sau đó hắn ta khẽ hô lên một tiếng, hai tay đẩy về phía trước, ám khí rậm rạp chằng chịt bay thẳng về phía cao thủ Đại Âm.
Cổ tay Lâm Phàm khẽ chuyển động, dưới lòng bàn tay tạo lên một long quyển kình đạo. Đất đá dưới mặt đất được kình đạo dẫn dắt, xoay vòng với tốc độ cao, sau đó hắn đẩy mạnh bàn tay về phía trước.
Đất đá bị kình đạo bao trùm ùn ùn đánh về phương xa.
Hai cỗ kình đạo va chạm vào nhau.
Ầm ầm vang dội.
Đất đá của Lâm Phàm đánh tan hoàn toàn đống ám khí của Võ Sơn Minh. Một ít còn lại còn đánh trúng vào cao thủ Đại Càn. Lần đầu giao thủ, ám khí của Lâm Phàm thắng trước một nước.
Nhất thời bốn bề im ắng.
Cường giả của hội Quốc Sư đều trợn tròn mắt.
Sao lại có cảm giác bọn họ mới là bia ngắm thực sự vậy.
Đột nhiên.
Lâm Phàm nhận thấy mình bị ánh mắt sắc bén nào đó nhìn chằm chằm. Hắn ngẩng đầu quan sát thì bắt gặp ánh mắt hừng hực lửa giận của Võ Sơn Minh, như chỉ hận không thể thiêu rụi hắn, hận ý rõ ràng.
Cổ tay Võ Sơn Minh khẽ động, ám khí ùn ùn xông đến tấn công Lâm Phàm.
Mỗi một ám khí đều ẩn chứa lực lượng kinh người.
Lâm Phàm lạnh nhạt nhìn với vẻ mặt lạnh nhạt, giơ tay, đất đá được kình đạo dẫn dắt, va chạm trực tiếp với ám khí.
Ầm!
Ầm!
Mỗi một ám khí bị va chạm đều tạo thành uy thế kinh người.
Lâm Phàm ghét nhất người nào dám sử dụng ám khí trước mặt hắn. Ngươi biết dùng ta cũng biết dùng. Ai ngờ cái tên trước mắt lại thuộc dạng không chấp nhận mình thua, đối đầu trực diện với hắn luôn.
Loại người này, nhất định phải chơi với hắn ta lâu một chút.
Bằng không hắn ta lại không biết chuyện này nghiêm trọng như thế nào.
Mặt khác, lúc hắn sử dụng ám khí "đối đáp" lại với ám khí của đối phương, thi thoảng hắn cũng tranh thủ dùng ám khí đập vài tên cao thủ hội Quốc Sư. Mấy tên cao thủ hội Quốc Sư này nếu mà né ra thì ổn rồi, nhưng nếu muốn dùng kình đạo hộ thể để ngăn chặn thì chắc chắn là nằm mơ giữa ban ngày, tự chuốc khổ vào thân.
Khi thấy càng ngày càng có nhiều cao thủ hội Quốc Sư bị giết hại, Võ Sơn Minh giận dữ gầm lớn, thi triển kình đạo hùng hậu kinh người. Cát đá xung quanh hắn ta xoay vòng, vô số ám khí bay lơ lửng bên người hắn ta, theo tiếng rống giận của hắn ta, ám khí bay lên cao, mang theo kình đạo xoay tròn đánh xuống.
Hai tay Lâm Phàm đẩy một cái, kình đạo hóa thanh bức tường vô hình càn tới. Ám khí đập vào bức tường vô hình, vang lên những tiếng đinh đinh, tất cả đều bị đánh rơi xuống đất.
Mọi người nhìn thấy kình đạo hùng hậu như vậy thì đều trợn mắt há mồm.
Trong đầu chỉ có một suy nghĩ duy nhất.
Hắn là ai?
Hắn chui từ đâu ra?
Bấy giờ Võ Sơn Minh không thể nhịn được nữa. Hai cánh tay giương ra, thế như hùng ưng giương cánh, ánh mắt ác liệt nhìn chằm chằm vào Lâm Phàm, giận dữ hét lớn: "Tên kia, xem ta hành chết ngươi thế nào đây."
Thân pháp của Vũ Sơn Minh cực mạnh, di chuyển xoay tròn, cực kỳ quỷ mị, thân pháp lúc phải lúc trái, mắt thường khó mà nắm bắt được. Đây gọi là đã tu luyện thân pháp đến trình độ cao nhất.
"Tới đây."
Lâm Phàm trầm giọng, trên người tản ra một cỗ kình đạo hùng hậu.
Chương 269 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]