Một loại khí hoang liêu tràn ngập không chung. Không khí chung quanh trở nên cực kỳ ngột ngạt, tất cả mọi người đều cảm thấy một khí tức vô hình nào đó đang bao phủ bọn họ.
Sau đó.
Chỉ thấy Lâm Phàm đáp xuống. Hai ngón tay hắn khép hại. Một luồng sức mạnh chạy dọc theo hai bả vai, quấn quanh hai cánh tay. Ngón tay chỉ thẳng vào Võ Sơn Minh hét:
"Thiên Hoàng Huyền Chỉ!"
Ken két!
Chiêu của Lâm Phàm hạ xuống, liền nghe thấy tiếng kình đạo của Võ Sơn Minh bỡ tan tành trong nhát mắt. Uy thế cực lớn đè lên người hắn ta khiến sắc mặt hắn ta lộ vẻ sợ hãi.
Chỉ trong chớp mắt, thời gian dường như đình trệ.
Ánh mắt Võ Sơn Minh nhìn lên bên trên đảo đi đảo lại, nhìn đầu ngón tay điểm ở trên trán hắn ta. Hắn ta muốn nhúc nhích nhưng thân thể không thể cử động nổi.
Trong chốc lát, hắn ta nghe được giọng nói của Lâm Phàm.
"Ngươi đã chết."
Lâm Phàm chậm rãi thả ngón tay xuống.
"Ngươi…" Võ Sơn Minh nhìn người trước mắt, muốn phản bác lại lời Lâm Phàm nói. Ngươi nói đùa cái gì vậy? Chỉ dùng một ngón tay cũng muốn lấy mạng của ta hay sao? Ngươi tưởng mạng ta mỏng như giấy chỉ cần xé là đứt hay sao?
Nhưng rất nhanh.
Tiếng ầm ầm vang lên.
Một cỗ kình đạo hoành hành bá đạo hóa hình thành một cây cột kình đạo, trực tiếp xuyên thủng đầu Võ Sơn Minh, bắn thẳng xuống một đất tạo thành một hố sâu hun hút.
Một chiêu giết địch trong nháy mắt.
Tốc độ cực nhanh.
Cơ bản là không cho đối phương bất cứ cơ hội phản ứng nào.
Đám cao thủ của hội Quốc Sư còn dư lại thấy Võ Sơn Minh đã bị giết chết thì lộ vẻ hoảng sợ, lập tức rút lui. Nhưng cao thủ Đại Âm đã ở đó đợi từ lâu.
Chắn đường lui của chúng, khiến chúng không còn chỗ dung thân.
Lâm Phàm hóa thành một đạo tàn ảnh, xông vào trong đám người. Tiếng kêu la thảm thiết không ngừng truyền tới. Những cao thủ võ công cao cường của hội Quốc Sư bị giết trong chớp mắt.
"Xin hỏi tiền bối là ai?" Một người đàn ông trung niên ôm quyền, thái độ kính cẩn, không dám có bất cứ một cử động càn rỡ nào.
Hắn ta đã nhìn ra, tu vi đối phương thật sự kinh người, đã đạt đến mức bọn họ khó có thể tưởng tượng được. Nếu như Lâm Phàm bảo bọn họ tu vi của hắn mới đạt đến Tẩy Tủy tầng bốn thì bảo đảm tuyệt đối chẳng một ai trong đám cao thủ Đại Âm này sẽ tin cả.
Làm sao có thể chứ?
Tẩy Tủy tầng bốn đã có thể có thực lực kinh người như thế?
Đừng khinh bọn này chưa trải sự đời nhé. Đây chắc chắn là chuyện không thể nào xảy ra.
Chẳng qua bọn họ không ngờ tới, ba Long Cốt đầu đã được Lâm Phàm rèn luyện đến mức tận cùng, đồng thời hắn cũng tu luyện bí pháp đạt đến mức người thường khó có thể tưởng tượng được.
“Ta là ai không quan trọng, các ngươi tiếp tục đi giết địch đi.” Lâm Phàm lạnh nhạt nói.
Hắn không muốn nói cho đám người kia biết hắn là ai.
Tới nơi này, chuyện đã không còn cách nào khác, ngộ nhỡ bị truyền ra ngoài, đệ tử của Chính Đạo tông sẽ đến Hạc thành liều mạng với đám hội Quốc Sư của Đại Càn , chung quy sẽ có chút vấn đề.
Nhưng trải qua cuộc chiến đầu vừa rồi, hắn vẫn không tìm được cực hạn của bản thân rốt cuộc ở đâu.
Vẫn không thể dò xét được thực lực mạnh nhất của hắn ở mức độ nào.
Bất kể như thế nào, hắn cuối cùng cũng hiểu ra rằng với thực lực của hắn bây giờ, đại sư huynh ở sơn môn đã không còn là đối thủ của hắn nữa rồi.
Mấy năm trước, đào đâu ra cái bản lĩnh đó.
Những thứ này đều là thu hoạch do hắn liều mạng tu luyện mới có.
Tiếng nói vang lên.
Lâm Phàm biến mất ở trước mắt mọi người, tìm kiếm vị trí của Hoa Liên.
Hoa Liên chính là nhân vật chủ yếu trong cuộc chiến đấu lần này, rất có thể chính là mục tiêu mà đám người hội Quốc Sư Đại Càn muốn giết chết.
Thao Thiết – nhất thú trong tứ thú đã bắt đầu hành động.
Nhận được tin báo bên phía Đại Âm xuất hiện một vị cao thủ, sẽ tạo nên ảnh hưởng rất lớn tới hội Quốc Sư. Nếu để nguyên như thế thì có thể ảnh hưởng tới toàn bộ chiến cuộc.
Chuyện lúc này đã không thể nào bỏ qua dễ dàng như trước nữa.
Lúc này.
Hoa Liên mang theo mấy vị cao thủ tùy thân. Những cao thủ này đều là tinh anh trong tinh anh của Võ đường, tu vi không hề kém Hoa Liên, thậm chí còn maknh hơn một chút. Nhưng địa vị của Hoa Liên ở bên người Ngụy Trung không phải vị trí mà bọn họ có thể sánh được.
Đám cao thủ của hội Quốc Sư mà bọn họ gặp phải cũng rất lợi hại. Nhưng khi đối mặt với bọn họ chỉ có một kết quả duy nhất, chính là bị bọn họ chém giết. Trong cuộc chiến này, Hóa Ma Đan có tác dụng rất lớn.
Nếu như không có sự tồn tại của Hóa Ma Đan thì khi chiến đấu với Đại Càn, Đại Âm tuyệt đối sẽ gặp nhiều thua thiệt.
“Hoa đại nhân, lúc trước chúng ta dò thăm, lần này hội Quốc Sư Đại Càn cử Thao Thiết, kẻ đứng đầu tứ thú.” Người đàn ông đang nói chuyện, giọng nghiêm túc, ẩn sâu trong đó còn là vẻ lo âu.
"Thao Thiết?"
Sắc mặt Hoa Liên nghiêm túc hẳn lên.
Mặc dù hắn ta chưa từng tiếp xúc với người này lần nào, nhưng cũng đã được nghe nhiều truyền thuyết đồn thổi về đối phương.
Bốn tổ chức quan trọng nhất của hội Quốc Sư, hay có thể nói tổng cộng mười sáu vị cường giả, cao thủ võ đạo mạnh nhất đại biểu cho hội Quốc Sư ngoài quốc sư đại nhân.
Trong đó Thao Thiết kia chính là tồn tại mạnh nhất trong tứ thú.
Hôm nay nghe đến tên của lão liền cảm thấy một cỗ áp lực lớn đổ ập lên đầu.
Nhưng gặp phải loại chuyện này, dù là kinh hãi, cũng tuyệt đối không thể lúng túng.
“Không sao, bất kể là Thao Thiết hay là ai, chỉ cần kẻ đó dám can đảm bước vào đây, toàn bộ tiêu diệt." Hoa Liên trầm giọng nói.
Ngay lúc hắn ta nói xong lời này, một giọng nói hùng hậu truyền tới.
“To mồm thật đấy.”
“Ai?”
Hoa Liên kinh hãi nhìn xung quanh. Chẳng biết từ bao giờ mã đã có rất nhiều bóng người thần bí đứng ở rừng cây khô cách đó không xa. Những người này mặc trường bào của hội Quốc Sư Đại Càn, sắc mặt lạnh lùng, tản ra khí tức ác liệt.
Những người này đều là tồn tại mạnh mẽ nhất của hội Quốc Sư, đã trải qua vô số trận chiến sống chết.
Cũng giống như những cao thủ ở Yêu đường hoặc là Võ đường của Đại Âm vậy, so về mặt giết người, không ai ưu tú hơn đám người trước mặt.
Chương 270 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]