Sắc mặt Hoa Liên dần bình tĩnh lại, vì hắn ta thấy một bóng người từ từ đi ra khỏi bóng tối.
Bóng người còng lưng, mặt mũi già nua, là một lão già bình thường không có gì khác lạ.
“Đại Càn chiếm Hạc thành chính là ý trời, các ngươi dám ngáng đường đi chính là nghịch thiên. Võ đường cũng được, Yêu đường cũng thế, đều không biết tự lượng sức mình. Nụy Trung muốn dùng sức một người mà đòi ngăn nhịp bước chân của Đại Càn, chính là nằm mơ.”
Giọng lão già khàn khàn, nhưng lại hàm chứa một loại uy thế, khiến cho người khác không dám coi thường.
“Ngươi chính là Thao Thiết trong tứ thú sao?” Hoa Liên lạnh giọng hỏi.
“Chính là lão phu. Chắc hẳn các ngươi đã điều tra qua tình trạng của hội Quốc Sư rồi. Ngươi phải biết, bằng một mình ngươi thì không thể nào cản trở được nhịp bước của chúng ta.” Lão già nói chậm rãi, có lòng tin tuyệt đối vào hội Quốc Sư. Nếu Đại Âm có thể tập hợp được lực lượng của sơn môn, thì dù là hội Quốc Sư cũng sẽ có vài phần kiêng dè không dám hành động.
Nhưng thật đáng tiếc.
Đại Âm rách rưới đến tận cùng, người trong sơn môn chỉ biết tự vệ cho bản thân, xem tình hình thế cuộc. Mà hai môn phái lớn của Giang Châu là Thiết Kiếm tông và Hải tông đã hợp tác với hội Quốc Sư rồi.
Sơn môn đã như vậy, chỉ cần đánh tan đám cao thủ cản đường trước mắt thì chắc chắn sẽ chiếm được Hạc thành, Giang Châu sẽ thành vật trong túi.
Điều duy nhất mà hội Quốc Sư không nghĩ tới chính là, đại tướng thủ thành hiện tại là Triệu Lãng không giống với những đại tướng lúc trước, mưu trí thấp, dễ phạm sai lầm, cơ bản chính là kiểu đánh một trận là không thể nào phòng thủ nổi. Nhưng Triệu Lãng kia đã trấn thủ Hạc thành này được hẳn một năm. Bản lĩnh này thực sự phi phàm.
Hoa Liên nói: “Cản được hay không không phải ngươi nói là được, phải nhìn xem các ngươi có bản lĩnh đó hay không. Hội Quốc Sư các ngươi đã từng muốn trở thành quốc giáo của Đại Âm, nhưng bị Ngụy công đuổi đi, muốn dùng giáo lý nô hóa Đại Âm, nhất định chính là nằm mơ."
“Ha ha…” Lão già cười lớn, không nhanh không chậm, ánh mắt đục ngầu như thể đã nhìn thấu hết thảy. Cho dù điều Hoa Liên nói là sự thật, cũng không kiến lão tức giận: “Cho nên Đại Âm các ngươi đã sa đọa đến mức độ này.”
“Nói nhảm thì không cần nói nhiều, muốn tới thì tới đi.” Hoa Liên trầm giọng nói.
Hắn ta đã chuẩn bị sẵn sàng. Trận lần này khó phân thắng bại, bhưng Thao Thiết gây cho hắn ta áp lực rất lớn. Một khi giao thủ, hắn ta sẽ không phải chủ lực, mà sẽ trợ giúp cho các cao thủ Võ đường.
Ánh mắt lão già quét nhìn đám người, hình như đang tìm kiếm một cái gì đó, nhưng tìm kiếm một lúc cũng không tìm được cao thủ mà lão ta muốn tìm, bèn hỏi đầy nghi ngờ:
“Vị cao thủ kia đâu, kêu hắn ra đây đi, không cần phải ẩn núp làm gì.”
“Người nói tới ai cơ?” Hoa Liên nói.
Lão già nói: “Xem ra là định trốn tới thời khắc mấu chốt thì nhảy ra đánh lão phu đây.”
Hoa Liên nhíu chặt chân mày, không biết lão có ý gì.
Cao thủ?
Trong lần ứng chiến này, số lượng cao thủ tham gia là rất nhiều, tuyệt đối không phải một hay hai người mà là xấp xỉ hàng trăm cao thủ. Những cao thủ này đều tới từ Yêu đường và Võ đường.
Bất kể là tu vi hay kinh nghiệm tác chiến, họ đều là cao thủ.
“Vậy lão phu chơi đùa với các ngươi một lúc vậy.”
Tay Thao Thiết chắp sau lưng, khom lưng chậm rãi đi ra. Nếu chỉ nhìn từ vẻ mặt mũi bình thường của lão thì không có gì khác lạ, không nhìn ra có bất cứ chỗ nào khác thường.
“Nghe nói Yêu đường với Võ đường xuất hiện tầng tầng lớp lớp cao thủ. Ai dám bước ra so chiêu với lão phu đây?” Lão già nhẹ giọng dò hỏi.
Lão đứng ở chính giữa, anh mắt quét qua quét lại nhìn tất cả mọi người, một áp lực to lớn bao phủ lên nội tâm của tất cả mọi người.
Hoa Liên sắc mặt kinh biến.
Tu vi của đối phương hùng hậu, khiến cho bọn họ không dám ăn gan hùng mật gấu.
“Hoa đại nhân, để ta.”
Người ra mặt là một vị cao thủ Võ đường, Tẩy Tủy tầng bốn, tu luyện gần sáu mươi năm. Trong tất cả mọi người, tu vi của ông ta đã thuộc loại nổi trội rồi.
"Cẩn thận." Hoa Liên nhẹ giọng nói.
" Ừ."
Trần Huyên chậm rãi đi ra. Khí tức nội liễm làm ông ta nhìn giống như một hán tử bình thường, nhưng giữa hai lông mày lại có ác ý.
“Tại hạ Trần Huyên thuộc Võ đường, xin thử thực lực của Thao Thiết trong tứ thú thuộc hội Quốc Sư.”
Sắc mặt Trần Huyên nghiêm túc, vận chuyển kình khí, áo khoác chấn động bay lên. Ông ta biết thực lực bản thân chưa chắc đã là đối thủ của đối phương, nhưng không còn cách nào khác. Trong số mọi người ở đây, ông ta với Hoa Liên là mạnh nhất.
Hoa Liên không thể chết được, bởi hắn ta chính là tâm phúc của Ngụy công, có rất nhiều chuyện cần Hoa Liên làm.
Mà ông ta chẳng qua chỉ là một vị cao thủ của Võ đường, trừ chiến đấu ra thì không có bản lĩnh nào khác.
“Được, kình đạo cũng không tệ.” Lão già vẫn duy trì thái độ như cũ, nhẹ giọng phê bình.
Lúc này Trần Huyên đã ngưng tụ kình đạo đến mức mạnh nhất.
Bàn chân đạp đất, kình đạo hùng hậu bùng nổ, trực tiếp phóng tới lão già.
“Bát Phong Chưởng.”
Trần Huyên bay lên trời, bóng dáng biến ảo, không ngừng đánh xuống lão già kia. Mà trên người lão già hiện lên kình đạo cương khí hình tròn, mặc cho bàn tay của Trần Huyên vỗ bên trên.
Chỉ trong nháy mắt.
Trần Huyền rơi xuống đất, nổi giận gầm lên một tiếng, song chưởng hợp lại, chưởng kình bao trùm trên người lão già nổ tung trong nháy mắt.
Đây cũng là uy thế của Bát Phong Chưởng.
Có thể khiến kình đạo nổ tung hoàn toàn, tạo nên sát thương khủng khiếp.
Tiếng nổ kịch liệt vang dội, khói bụi bay mù mịt.
Bầu không khí hiện trường đột nhiên trở nên tĩnh lặng.
Ánh mắt Trần Huyền nhìn chằm chằm vào đó. Không lâu sau ông ta nghe thấy động tĩnh trong đống bụi bặm kia, biết được đối phương vẫn chưa bị làm sao liền trực tiếp xông vào tung chiêu.
“Tam Dương Phá Thiên Chỉ!”
Trần Huyên thi triển tuyệt chiêu, kình khí xoay tròn trên đầu ngón tay tạo thành kình đạo cực mạnh có tính xuyên thấu.
Rắc.
Ông ta cảm thấy hai ngón tay mình bị vật gì đó bóp chặt, không thể nhúc nhích, mặc cho ông ta dùng sức lớn thế nào để lôi kéo cũng thế.
Chương 271 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]