Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 277: CHƯƠNG 277: CHUYỆN PHIỀN PHỨC (1)

Khu vực quan trọng trong quân doanh.

Hai vị giáo quan lần lượt là Kinh Diệp của Yêu đường và Tần Nhạc của Võ đường. Cả hai vị đều là cao thủ hiếm có trên thế gian , thành danh đã lâu, sau đó lại bị Ngụy công thu phục, cam tâm tình nguyện trở thành giáo quan.

“Hoa huynh, Thao Thiết chính là kẻ đứng đầu tứ thú, tu vi hùng hậu, nhất là tuyệt học Thao Thiết của lão chính là tuyệt học bất truyền của hội Quốc Sư, nghe nói đã tu luyện đến cảnh giới cực cao. Thật sự không phải chúng ta nghi ngờ Hoa huynh, mà là lấy thực lực của Hoa huynh sao có thể là đối thủ của lão được.” Tần Nhạc hỏi nghi hoặc trong lòng mình.

Hoa Liên đáp: “Ta có cao thủ tương trợ. Nếu không thì đúng như lời Tần giáo quan nói, sợ là ta đã không thể đứng ở chỗ này nói chuyện với các ngươi.”

“Ồ, hóa ra ngươi có cao thủ như vậy tương trợ, không biết là ai?” Tần Nhạc vốn nghi ngờ có cao thủ tương trợ, hiện giờ nghe được Hoa Liên chính miệng thừa nhận, ông ta vô cùng tò mò.

Cao thủ trên thế gian có rất nhiều, nhưng có thể ra tay đến mức này, người đó chắc chắn có thể đi vào hàng ngũ cao thủ hàng đầu.

Hoa Liên nói một cách thần bí: “Ta đã hứa là sẽ giữ bí mật, không thể nói. Chờ về sau có cơ hội ta sẽ giới thiệu với các vị.”

Tần Nhạc cười, thật sự không nghĩ rằng Hoa Liên sẽ thần bí như thế. Nhưng mà ông ta cũng không có cách nào khác, không nói tới chuyện gặp mặt, có lẽ đây là chuyện mà bọn họ không nên biết.

“Lần này hy sinh không ít người, Yêu đường và Võ đường đều cần bổ sung thêm người mới.”

“Các ngươi cứ chọn lựa ở trong giang hồ là được.” Hoa Liên trầm giọng nói.

Cao thủ của Yêu đường và Võ đường cũng có không ít người tìm được trong giang hồ. Tốt xấu giỏi kém đều không sao cả, mấu chốt chính là những người cực mạnh, đây mới là chuyện quan trọng nhất.

Một cao thủ chết có nghĩa là thiếu đi một người.

Nếu bọn họ muốn bồi dưỡng một cao thủ từ bước đầu tiên cần phải có thời gian hơn mười năm, cho nên đại đa số mọi người đều mượn sức cao thủ trong giang hồ.

Sơn môn.

Lâm Phàm một mình cưỡi Xám Xám trở về, không đi cùng với mấy người Cố Ngạo đến Ninh thành. Dù sao đó cũng là nơi ở của bố vợ mẹ vợ người ta, hắn đi nhất định là không phù hợp. Hắn nên sớm trở về sơn môn tu luyện mới là tốt nhất.

Khi hắn trở lại sơn môn, sư tỷ biết được hắn trở về, vội vàng chạy lại đây hỏi tình huống, bộ dạng giống như người mẹ lo lắng khi thấy con đi xa nghìn dặm vậy.

“Sư tỷ, chuyện đã giải quyết xong rồi. Cố Ngạo và Trương sư muội cũng đã tới Ninh thành rồi, không qua bao lâu nữa thì có lẽ bọn họ sẽ trở lại.” Lâm Phàm nói.

Ngô Thanh Thu nói: “Sư đệ, nghe nói bên Hạc thành đã đánh thắng trận rồi.”

“Ừm, thắng trận rồi, tạm thời đánh phá được sự kiêu ngạo của Đại Càn.”

“Sư đệ, ngươi nhiều lần đi qua bên Hạc thành, thời cuộc như thế nào?” Ngô Thanh hỏi. Tuy rằng nàng là phụ nữ, nhưng có những chuyện quan trọng nàng vẫn biết được.

Đúng là triều đình nắm giữ Đại Âm trong tay, mà nơi duy nhất không bị bọn họ nắm lấy chính là sơn môn.

“Sư tỷ, nói thật, ta cũng không xem trọng tiền đồ sau này của Đại Âm. Thế cục trước mắt là cao thủ của tổ chức Ngụy Trung nghênh chiến, nhưng lương thực, bạc đều do phái Bảo Hoàng bảo quản. Hiện giờ trong quân đội được chu cấp bổ sung, ta nghĩ trong đó có không ít bạc do Ngụy Trung tham ô được bổ sung vào.”

“Những cao thủ của Đại Càn đã giao thủ cùng với ta đều rất mạnh, nhất là hội Quốc Sư kia không giống với người thường. Nếu sự việc phát triển dựa theo tình huống hiện tại, Hạc thành bị chiếm chỉ là vấn đề thời gian mà thôi, mà mấu chốt nhất chính là… Ta đã xem thánh chỉ rồi, thánh thượng Đại Âm lại hạ thánh chỉ để cho quân trông giữ rút lui, từ bỏ Hạc thành.”

“Hiện giờ chúng ta xem như hiểu được vì sao sơn môn bất động. Cứ theo tình huống trước kia sẽ biết, ai hành động trong chiến tranh sẽ phải trả một cái giá đắt. Mà cái giá đắt này sẽ do sơn môn tự mình gánh chịu hết, có lẽ sau một trận chiến, cao thủ sơn môn có thể đều chết hết.”

Lâm Phàm nói những gì hắn hiểu cho sư tỷ nghe, đồng thời nhất mạnh vào điểm mấu chốt ở trong đó.

Cân bằng.

Đây chính là sự cân bằng của sơn môn. Ngươi chết, ta chết, mọi người cùng chết, đây chính là cân bằng. Họ không thể nào để thế cục là ta chết, ngươi không chết, hơn nữa những kẻ đứng ngoài xem náo nhiệt đều sẽ nhìn thấy sơn môn nhà mình suy bại.

Mọi người đều ích kỷ như nhau thôi.

Ý tưởng ích kỷ của sơn môn chính là muốn tiếp tục truyền thừa sơn môn như trước, duy trì sự hùng mạnh hiện tại. Lấy ví dụ như Chính Đạo tông, tổng cộng có ba vị trưởng lão, nếu có một hai vị chết đi, sơn môn này cơ bản cũng sẽ lập tức xuống dốc.

Không thể nói là bọn họ sai được.

Chỉ có thể nói lòng trung thành đối với Đại Âm của bọn họ không cao, hơn nữa cũng có nguyên nhân mâu thuẫn nội bộ triều đình.

Thần sắc Ngô Thanh Thu nghiêm trọng, nói: “Sư đệ, chuyện này…”

“Chúng ta phải đi từng bước một, có những chuyện không thể giải quyết bằng sức của một cá nhân được, trừ khi…”

Lâm Phàm muốn nói trừ khi thực lực cá nhân đạt tới đỉnh cao chân chính, lấy sức của một người quét ngang hàng nghìn quân địch, sát nhập Đại Càn, chém giết hoàng đế và quốc sư, dùng thủ đoạn nhanh như chớp, mạnh như sấm chấm dứt hết thảy những chuyện này.

Nhưng những điều này cũng chỉ là suy nghĩ của hắn mà thôi.

Nếu lấy thực lực hiện tại của hắn mà lẻn vào hoàng thất Đại Càn, còn chưa làm được chuyện gì đã chết, hơn nữa còn không biết mình chết như thế nào.

Có khi thi thể cũng bị mang đi đút cho chó ăn thôi.

“Trừ khi cái gì?” Ngô Thanh Thu vô cùng quan tâm đến vấn đề này. Dù sao nàng cũng là phụ nữ, sự lo lắng này vô cùng bình thường.

Lâm Phàm cười: “Là chuyện xa xôi thôi, ta nghĩ không cần phải nói ra đâu.”

Ngô Thanh Thu thấy sư đệ không muốn nói, cũng không tính hỏi thêm cái gì nữa.

Đô thành, triều đình.

Hội nghị các đại thần của triều đình.

Thánh thượng vẫn chưa xuất hiện.

Ngụy Trung vô cùng bình tĩnh, thong dong đứng tại chỗ, hai tay đút vào trong tay áo, bộ dạng phục tùng, lão giống như đang nghỉ ngơi lấy lại sức vậy.

Chương 277 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!