“Lương Chí, ngươi đã biết tội chưa?” Người đang nói chuyện chính là Trần Quang của bộ Hộ, một vị quan đã già. Ông ta nhìn qua thì thấy tuổi đã già, nhưng tinh thần vô cùng tỉnh táo, khí thế bất phàm.
“Ngươi vừa phọt ra cái mẹ gì vậy?” Lương Chí mở miệng là nói lời thô tục. Âm Hoàng còn chưa xuất hiện, huống hồ ông ta xuất thân từ trong quân đội, leo đến vị trí này là dựa vào chính bản thân mình. Đương nhiên, chuyện cha vợ của ông ta là lão đại tiền nhiệm của quân bộ chắc chắn không cần phải nói ra.
Không cần thiết. Lỡ nói ra lại có người nói ông ta ở rể ấy chứ.
“Ngươi đường đường là quan lớn triều định vậy mà nói ra ngôn ngữ ô uế như vậy, tổn hại đến thân phận của ngươi.” Trần Quang tức giận, thổi râu bay, trừng mắt lên. Nếu không phải ông ta không đánh lại Lương Chí, ông ta nhất định sẽ đi dạy dỗ lại cái tên không biết tốt xấu này.
Lương Chí bĩu môi, lườm đối phương một cái: “Vẫn cứ là đang phọt rắm.”
“Hừ, ông đây không cãi cọ với ngươi. Thánh thượng hạ thánh chỉ đến Hạc thành, tướng quân Triệu Lãng trong tay ngươi lại vi phạm thánh chỉ. Hành động này của ngươi là muốn chết, hay là nói Lương Chí ngươi đã không còn để thánh thượng vào trong mắt nữa.” Trần Quang vừa mở miệng đã đẩy cho Lương Chí một tội lớn tày trời.
Lương Chí nói: “Vẫn cứ là đang phọt rắm?”
“Ngươi ngoại trừ lời này còn có lời nào có thể nói nữa không, hay là ngươi chột dạ rồi?”
“Vẫn cứ là đang phọt rắm”
“Ngươi…”
Ngụy Trung giữ bộ dạng phục tùng, nhẹ giọng nói: “Trần đại nhân vẫn luôn nói Lương Chí vi phạm thánh chỉ, nhưng theo ta được biết, thánh chỉ cũng không được đưa tới trong tay Triệu tướng quân. Huống hồ thánh chỉ do chính thánh thượng nghĩ ra, nhưng mà khoảng thời gian trước, thánh thượng không hề viết một cái thánh chỉ nào cả. Hay là thánh chỉ kia là do Trần đại nhân viết vậy?”
Lão vừa nói lời này ra, trong lòng Trần Quang cả kinh, đáp lại ngay sau đó: “Ngơi nói hươu nói vượn gì vậy. Thánh chỉ kia là khi ta hỏi thánh thượng, thánh thượng đã đáp lại với ta như vây.”
“Đáp lại và ai viết là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Thánh chỉ chỉ có thể do thánh thượng viết, Trần đại nhân lại tự tiện làm chuyện lớn như vậy, vô cùng đáng ngờ.” Ngụy Trung không nhanh không chậm nói.
Các đại nhân khác của bốn bộ im lặng không nói gì cả. Sau khi bọn họ nghe Ngụy Trung nói thẳng chuyện này đều nghiêng đầu làm động tác im miệng với Trần Quang. Bọn họ đương nhiên không thể không để ý, ai bảo bọn họ là một thể với nhau chứ.
“Khụ khụ!”
Ngay khi Trần Quang chuẩn bị tiếp tục nói gì đó, ông ta nghe được thanh âm của Thượng thư bộ Lễ , Nội các Đường Thế Sinh, chỉ có thể không cam lòng cúi đầu, đứng ở một chỗ không hề động dậy.
“Thánh chỉ này là do chính miệng thánh thượng nói ra, lão phu đã ghi chép lại, sau đó giao cho hắn ta viết. Nhưng cho dù như thế có vẻ cũng không phù hợp, đây là tội của lão phu rồi.” Đường Thế Sinh không hoảng nói, “Nhưng mà không biết theo Ngụy công thì thánh chỉ này có gì không ổn, không ngại thì ngài nói ra chúng ta nghe một chút.”
Ngụy Trung mặt không đổi sắc nhìn Đường Thế Sinh.
Lão rất muốn nói, thánh chỉ này chính chắc chắn muốn bán nước, kẻ nào ngu xuẩn mới có thể nghĩ đến việc hạ thánh chỉ này.
Nhưng lão biết không thể nói ra được. Một khi nói chính là trúng mưu kế của đối phương. Cuộc tranh luận ở giai đoạn đầu chỉ là một ít cãi cọ không quan trọng, giống như tiểu đánh tiểu nháo mà thôi.
Âm Hoàng xuất hiện.
Bọn họ triển khai hội nghị quay chung quanh chuyện thánh chỉ, trên cơ bản là cuộc tranh cãi của Ngụy Trung và phái Bảo Hoàng. Ai thắng ai thua đã không còn quan trọng nữa, bởi vì tình huống này duy trì thật lâu, đến cuối cùng vẫn là một cuộc tranh luận không có kết quả.
Sau một lúc, mọi người rời đi.
“Ngụy công, Hạc thành đã phòng thủ được, Phái binh có đến cũng không có vấn đề gì. Nhưng mà phương diện lương thực vẫn cần Ngụy công lại nghĩ biện pháp.” Lương Chí trầm giọng nói.
Ngụy Trung gật gật đầu: “Ừm.”
Bộ Hộ nắm trong tay tiền bạc, muốn lấy được tiền bạc từ trong tay bọn họ là chuyện vô cùng khó khăn, hơn nữa cho dù có thánh chỉ của thánh thượng cũng vô dụng. Bộ Hộ đưa tiền, lấy theo từng lần từng lần một, bóc dần bóc dần. Đi một vòng lớn, tiền quả thật đã tới tay, nhưng tiền đi tới tay có thể bằng một phần mười so với ban đầu cũng đã rất tốt rồi. Mà những phần còn lại đều quay về trong tay bộ Hộ.
Cho dù giờ bọn họ muốn điều tra cũng khó có thể điều tra rõ, đồng thời sẽ làm cho quan viên triều đình rung chuyển, dẫn tới đủ loại vấn đề khác nhau. Một khi bọn họ náo loạn lên, phái Bảo Hoàng sẽ xuống tay từ giữa, đổ hết tất cả trách nhiệm lên đầu lão.
Đây chính là một ván cờ, lấy nhỏ đánh lớn.
Bọn chúng dùng vô số quan nhỏ đấu với Ngụy Trung, một người có lẽ không được, nhưng hai người, ba người, thậm chí là vô số quan nhỏ có trong mạng lưới quan hệ đó có thể làm cho cả triều đình đi vào thế rung chuyển.
Nơi bí mật gặp gỡ của phái Bảo Hoàng.
“Lần này thánh chỉ là ai đưa đi?” Sắc mặt của Đường Thế Sinh vô cùng âm trầm.
“Là Hoàng Thành ty đưa đi.”
“Hừ, chỉnh đốn tốt Hoàng Thành ty cho ta, vậy mà xuất hiện sự cố trọng đại như thế, tư tưởng của bọn họ chắc chắn có vấn đề.”
“Vâng, nhất định sẽ chỉnh đốn thật tốt.”
Triêu Tiên Dương thuộc Hoàng Thành ty đi đưa thánh chỉ không trở về mà lại gia nhập quân doanh. Đối với Hoàng Thành ty mà nói, đây là vấn đề lớn, không ngờ người đã bị Ngụy Trung thu mua rồi.
Thông thường chuyện này cũng sẽ xảy ra, vốn là tội lớn, không chỉ có chính mình không thoát được mà cả người nhà cũng như thế. Nhưng Triêu Tiên Dương không có người nhà, vẫn chỉ lẻ loi một mình, một khi trốn ở một chỗ nào đó, chẳng ai có thể tìm được gã cả.
“Đường đại nhân, đến bây giờ vẫn chưa có tin tức gì về long mạch kia sao?” Trần Quang dò hỏi.
“Không có. Hiện giờ Lương gia Lương Chi Chí đang ở Phủ Thiên, nhưng không biết rốt cuộc gã đang ẩn mình ở chỗ nào. Chỉ cần gã tìm được Xuân Thu Lão Đạo, biết được vị trí cụ thể của long mạch, đương nhiên gã sẽ nghĩ biện pháp liên hệ chúng ta. Không cần phải vội với vấn đề này, cứ chậm rãi chờ đợi là được rồi.” Đường Thế Sinh trầm giọng nói.
Chương 278 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]