Ai muốn vô tình gặp được Lâm Phàm cơ bản là chuyện quá khó, trừ khi là người đó chủ động đến tìm hắn.
Lâm Phàm đi vào Nhiệm Vụ đường. Hắn không phải tới đây tìm nhiệm vụ mà là tùy ý đi tham quan thôi. Hắn nhìn những tờ giấy nhiệm vụ treo ở trên bảng, giống như đang tìm kiếm cái gì đó.
Sau khi trở về từ Hạc thành Giang Châu, đôi khi, trong đầu hắn nghĩ đến những thương tổn cho chiến tranh tạo ra. Hoài Châu là vùng đất quan trọng, Đại Càn vẫn muốn Hoài Châu rối loạn, cũng không biết tình huống nơi đó như thế nào.
Đương nhiên, cho tới nay hắn vẫn luôn bế quan, rất ít quan tâm đến chuyện ở bên ngoài. Hiện giờ nếu hắn muốn biết tình huống ở Hoài Châu, Nhiệm Vụ đường chính là con đường tốt nhất cho hắn.
“Hửm?”
Lâm Phàm nhìn cẩn thận, cơ bản đều là các nhiệm vụ nhỏ lẻ, cũng có không ít nhiệm vụ là được gửi tới từ các châu ngoài.
“Sư huynh, huynh có cần hỗ trợ gì không?” Lúc này một vị đệ tử tới gần Lâm Phàm, vẻ mặt gã mang dáng vẻ muốn lấy lòng kết giao.
“Ngươi là?” Lâm Phàm mỉm cười hỏi.
Nhìn dung mạo trẻ tuổi của đối phương, hắn liền biết được vị sư đệ này có thể cũng mới gia nhập Chính đạo tông không lâu.
Từ lúc đi vào sơn môn cho đến bây giờ, hắn còn chưa bao giờ tham gia những cuộc tuyển chọn đệ tử vào sơn môn.
“Sư huynh, ta tên là Ngô Hạo, vừa mới vào sơn môn. Ngày thường ta hay lăn lộn ở trong đây, có chút quen thuộc đối với nhiệm vụ của Nhiệm Vụ đường. Sư huynh nếu có yêu cầu thì có thể nói với ta, ta cơ bản đều biết rõ.” Ngô Hạo vô cùng nhiệt tình.
Gã vào sơn môn không có bạn bè, cũng không có người quen, tu luyện tầm thường rất buồn tẻ, hơn nữa cần điểm cống hiến cho nên ngày thường gã hay lăn lộn trong Nhiệm Vụ đường, quen thuộc tất cả nhiệm vụ trong đó.
Nếu gã gặp được đồng môn cũng mới vào sơn môn hoặc là một vài sư huynh có nhiệm vụ cần hợp tác, gã sẽ chủ động xin đi giết địch, hy vọng có thể hợp tác cùng với đồng môn.
Gã nhìn thấy vị sư huynh này cưỡi một con sói lớn, khí thế phi phàm, vừa nhìn đã biết chắc chắn là một nhân vật lớn.
Vừa mới bắt đầu gã không dám tiến lên chào hỏi, nhưng mà thấy vị sư huynh này vẫn luôn nhìn chung quanh Nhiệm Vụ đường giống như đang tìm cái gì đó, cho nên gã dùng hết dũng khí tiến lên hỏi một chút.
Lâm Phàm nhìn Ngô Hạo, cảm thấy vị sư đệ này cũng thông minh ra phết đấy.
“Ta muốn hỏi một chút, ngươi có biết gần đây bên Hoài Châu có xuất hiện chuyện gì kỳ quái không?” Lâm Phàm hỏi.
“Sư huynh, ngươi vừa hỏi như vậy, ta lập tức nhớ đến một chuyện này, nhưng mà không có phải là cái sư huynh muốn hỏi hay không.” Đầu óc của Ngô Hạo vô cùng linh hoạt. Nếu gã muốn lăn lộn tốt ở trong đây, nhất định phải rất quen thuộc với từng nhiệm vụ ở đây.
“Ngươi nói xem.” Lâm Phàm nhẹ giọng dò hỏi. Thái độ của hắn đối đãi với sư đệ luôn rất hiền lành.
Ngô Hạo rất an tâm. Gã phát hiện tính tình của vị sư huynh này rất tốt, nụ cười trên mặt giống như mặt trời nhỏ vậy, sưởi ấm trái tim của gã, khiến cho gã cảm thấy rất nhẹ nhàng.
Ngô Hạo trầm tư một lát rồi nói: “Nếu nói tới chuyện kỳ quái thì gần đây quả thật có một nhiệm vụ. Trong khoảng thời gian này, Hoài Châu có không ít cao thủ trong giang hồ chết thảm. Mà Bách Cương tông, Thanh Nang tông, Chính Đạo tông đều có đệ tử bị hãm hại ở bên ngoài. Nhiệm vụ này đã được để lên hàng cao nhất, vô cùng nghiêm trọng.”
Nghe những lời nói của Ngô Hạo, Lâm Phàm nhíu mày.
Nếu như chỉ có một tông môn, ví dụ như Thanh Nang tông hoặc Bách Cương tông thì hắn có thể lý giải được, dù sao hắn cũng đã từng giết người của Bách Cương tông.
Mà hiện tại cả ba tông môn đều có người bị hãm hại, chứng tỏ chuyện này có vấn đề. Nếu không phải người chú ý đến hội Quốc Sư của Đại Càn thì quả thật rất khó nghĩ đến bọn họ, nhưng mà thời gian trước kia hắn và hội Quốc Sư cũng xung đột không ít lần rồi.
Điều duy nhất hắn nghĩ đến trong đầu chính là chuyện này có liên quan đến Quốc Sư.
“Cảm ơn sư đệ đã nói cho ta biết, về sau gặp phải vấn đề gì có thể tới tìm ta.” Lâm Phàm mỉm cười nói.
Nhận được thiện ý của sư huynh, trong lòng Ngô Hạo mừng rỡ.
“Không có việc gì, có thể giúp được sư huynh là vinh hạnh của ta.” Ngô Hạo vô cùng vui sướng.
Sau đó Lâm Phàm xem xét nhiệm vụ, phát hiện chuyện này xảy ra lần đầu tiên vào bốn tháng trước, khi đó hắn đã trở về từ Hạc thành từ lâu, vẫn luôn ở trong sơn môn tu luyện.
Căn cứ theo giới thiệu.
Vụ đầu tiên: Đệ tử ngoại môn của Thanh Nang tông chết ở trong rừng rậm cách ba mươi dặm bên ngoài Hải thành, tu vi Tẩy Tủy tầng một, dùng thủ pháp tàn nhẫn đánh chết, xương thứ nhất bị lấy ra.
Vụ thứ hai: Bang chủ Tào Hoành ở trong Thiên thành, Tẩy Tủy tầng hai, chết thảm trong nhà, kinh động bang chúng nhưng đã quá muộn, xương thứ nhất và xương thứ hai bị lấy ra.
Vụ thứ ba: …
Vụ thứ tư: …
Nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện trong khoảng thời gian ngắn ngủi này vậy mà đã xảy ra hơn mười vụ, mà thủ đoàn đều là lấy Long Cốt ra, người bị giết đều là cao thủ Tẩy Tủy.
“Nhận nhiệm vụ này.”
Lâm Phàm nhận nhiệm vụ, sau đó cưỡi Xám Xám đi tìm sư tỷ.
Xem ra hắn đã có việc làm rồi.
Từ lúc bế quan tu luyện cho đến bây giờ, đã hơn nửa năm rồi hắn chưa dẫn sư tỷ ra ngoài chơi, vừa vặn đúng lúc dẫn sư tỷ ra ngoài, thuận tiện giải quyết chuyện này.
Nếu để lại chuyện này chung quy sẽ thành tai họa. Sự an ổn của Hoài Châu đều dựa vào mọi người.
Mà Chính Đạo tông cho chuyện này vào thành nhiệm vụ không chỉ do đệ tử của sơn môn mình bị giết mà Hoài Châu còn là địa bàn của Chính Đạo tông. Nếu Hoài Châu bị rối loạn, Chính Đạo tông cũng có trách nhiệm.
Sau khi tìm được sư tỷ, hắn giải thích tình huống của mình hiện, nói về chuyện mình đã nhận nhiệm vụ với sư tỷ.
“Sư đệ, nhiệm vụ này đã có sư huynh tiếp nhận, nhưng mà vẫn không tìm được tung tích của đối phương. Ngươi muốn tìm được đối phương ở Hoài Châu tấp nập đông đúc này là một chuyện vô cùng khó khăn đó.” Ngô Thanh Thu nói.
Lâm Phàm đáp: “Sư tỷ, tìm người là một chuyện, chuyện quan trọng nhất là ta muốn dẫn sư tỷ ra ngoài đi chơi, đã lâu rồi ta chưa ở bên sư tỷ.”
Chương 280 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]