Ngô Thanh Thu nhìn vẻ mặt của sư đệ, lập tức nở nụ cười.
“Được, vậy theo ý của sư đệ đi, chúng ta cùng nhau dạo chơi cảnh đẹp thiên nhiên, thuận tiện tìm người này.” Ngô Thanh Thu cảm giác khả năng có thể tìm được đối phương cực thấp. Chủ yếu do đối phương xuất quỷ nhập thần, nếu thực sự dễ tìm như vậy thì bọn họ đã sớm tìm ra đối phương rồi.
“Được.”
Lâm Phàm cười, hắn cần điều tra. Hắn bắt đầu điều tra từ lúc sự việc bắt đầu, cảm giác đầu tiên chính là đối phương tiến hành theo một hướng nhất định, nhưng hắn không đoán ra được địa phương tiếp theo đối phương muốn hành động là đâu.
Hắn còn cần nghiên cứu thật cẩn thận.
Ban đêm.
Lâm Phàm ngồi trong phòng, mở giới thiệu nhiệm vụ ra, bắt đầu nghiên cứu từ vụ thứ nhất, cẩn thận phân tích tình huống trong đó. Hắn không cần biết lấy Long Cốt làm gì, hắn cần tìm phương hướng giết người của đối phương.
Hắn đánh dấu địa điểm có người bị sát hại, nhìn qua có hơi hỗn loạn, giống như ruồi bọ không đầu, đông một cái, tây một cái. Nhưng dần dần hắn đã phát hiện ra vấn đề.
Cảng thành, Từ thành, Thiên thành… Hải thành…
Phương hướng này giống như là một vòng tròn lấy Hoài Châu làm trung tâm vậy.
Lâm Phàm nhíu mày trầm tư, cụ thể có phải như vậy hay không, sau khi đến hiện trường nhìn một cái hắn sẽ biết thôi.
Sáng sớm.
Cửa sơn môn.
Tối qua Lâm Phàm một đêm không ngủ, tập trung vào nghiên cứu, phân tích nhiệm vụ cùng đồng thời trải qua một đêm thức trắng vắt óc suy nghĩ, cuối cùng hắn cũng phát hiện ra một vài chỗ có vấn đề.
"Sư tỷ, chúng ta đi thôi, đầu tiên tới thành Quảng Lăng xem xem."
Ngô Thanh Thu hỏi: "Sư đệ, ngươi nghi ngờ tên hung thủ đó sẽ xuất hiện ở thành Quảng Lăng sao?"
"Ha ha, không phải, chỉ là nghe nói phong cảnh ở đó rất đẹp, muốn dẫn sư tỷ tới đó ngắm nhìn thôi." Lâm Phàm bật cười, đương nhiên sẽ không thừa nhận hắn nghi ngờ hung thủ ở đó, nếu không chẳng phải là muốn đi tìm hung thủ mới dẫn sư tỷ ra ngoài sao.
Nhất định phải là sư tỷ quan trọng hơn tên hung thủ mới đúng.
"Ừ, sư tỷ cũng nghe người ta nói nơi đó không tồi." Ngô Thanh Thu nói.
"Đi thôi."
Lâm Phàm đưa tay ra kéo tay sư tỷ ngồi lên lưng Xám Xám.
"Xám Xám, xuất phát."
Hắn khẽ vỗ lên đầu Xám Xám.
Nhất thời, Xám Xám hóa thành một tàn ảnh phi thẳng xuống núi, tốc độ vô cùng nhanh, không còn là tốc độ mà một con sói bình thường có thể đạt được.
Phong cảnh ven đường tuyệt đẹp, chỉ là thiếu đi một chút sức sống, chính là có ít hộ dân ở tại chỗ này, không phải là không có người mà bởi Hoài Châu nhìn có vẻ ổn định, thật ra lại có chút hỗn loạn, người bình thường sẽ không xuất hiện ở những chỗ hẻo lánh.
Vì vậy, phong cảnh tuyệt đẹp như vậy chỉ có Lâm Phàm và sư tỷ thưởng thức được.
Non xanh nước biếc, trời cao đất rộng, thật sự là một bữa yến tiệc của thị giác.
Lâm Phàm nhìn cảnh đẹp xung quanh, cảm thán trong lòng, phong cảnh đẹp như vậy không nên phá hủy, mà nên mãi mãi trường tồn.
Hắn ở trên núi bế quan khổ tu không màng thế sự, khitu luyện mệt mỏi thì ra ngoài nhìn ngắm cảnh đẹp như vậy, tâm tình cũng được thoải mái.
Thành Quảng Lăng.
Con sói lớn xuất hiện khiến cho mọi người trở nên run như cầy sấy, né tránh không dám tới gần, chỉ là họ vẫn lộ ra vẻ mặt tò mò với Lâm Phàm và Ngô Thanh Thu đang cưỡi trên lưng sói.
"Nhìn xem, có người cưỡi trên lưng con sói khổng lồ kìa."
"Con sói to quá, trước giờ chưa gặp qua trên núi bao giờ."
"Trời ơi, chắc là một ngụm nuốt chửng được cả ta luôn."
Câu nói này nhận được rất nhiều sự đồng tình.
Mọi người đều gật đầu.
Không có ai phản đối.
"Sư đệ, cưỡi Xám Xám vào thành đã gây chú ý rồi." Ngô Thanh Thu nói nhỏ.
"Hết cách, Xám Xám quá ngầu mà." Lâm Phàm cười nói.
Xám Xám hú lên một tiếng, không sai, nói đúng lắm, nghe thấy lời nói ấy Xám Xám nhe răng tỏ vẻ rất thoải mái.
Vào trong thành.
Nhìn thấy ở cổng thành dán cáo thị.
Lâm Phàm ra hiệu cho Xám Xám dừng lại, đi qua đó xem, nội dung cáo thị là gần đây ở nhiều nơi xảy ra án mạng, người không có việc gì hạn chế ra khỏi thành.
"Mọi người đều đã biết." Ngô Thanh Thu nói.
Lâm Phàm hỏi: "Sư tỷ, ngươi nói xem hắn ta có xuất hiện ở thành Quảng Lăng không?"
"Không nói trước được, sư đệ hẳn đã phân tích tình hình rồi, ngươi cho rằng hắn sẽ xuất hiện sao?" Ngô Thanh Thu ném lại vấn đề cho sư đệ, đầu tiên còn bảo là dẫn nàng tới Quảng Lăng ngắm cảnh, bây giờ còn nói không phải là tới tìm đối phương đi.
"Sư tỷ, ta nói cũng không chính xác."
Lâm Phàm lắc đầu, làm sao có thể khẳng định hung thủ sẽ xuất hiện chứ, nếu thật sự có thể nói chính xác thì hắn đã bày một cái sạp dưới chân cầu để xem bói cho người ta rồi.
Bọn họ đều biết rằng, đối phương đang trốn trong chỗ tối.
Làm sao biết được tung tích của đối phương.
"Sư tỷ, chúng ta đi thăm dò tin tức."
Lâm Phàm muốn tới chợ, biết đâu có thể nghe ngóng được một chút thông tin từ chỗ đó.
Thành Quảng Lăng vốn chỉ có một cao thủ Tẩy Tủy, đó chính là quán chủ của võ quán ở đây, mặc dù nói là võ quán nhưng thật ra thì giống với hình thức của một số bang hội, chỉ có điều thành viên bên trong võ quán đều là đồ đệ của quán chủ, quan hệ mật thiết hơn so với bang hội.
Một bang hội tách biệt tiến hành chạy theo hình thức tổ chức của sơn môn.
Về chuyện có đệ tử sơn môn nào khác đi qua thành Quảng Lăng hay không thì hắn không biết được. Vẫn là câu nói kia, cho dù hắn có phân tích thấu đáo thì cũng khó mà tìm được tung tích của hung thủ.
Quá khó tìm.
Trong quán ăn.
Lâm Phàm cùng với sư tỷ ngồi ăn cơm ở một góc, tùy tiện tán gẫu vài câu, nhưng hai người vẫn luôn dựng tai lên nghe ngóng câu chuyện của các thực khách xung quanh.
Mấy tháng gần đây, chuyện nóng nhất ở Hoài Châu chính là chuyện này.
Cao thủ thần bí cực kỳ hung ác xuất hiện, đã giết rất nhiều các cao thủ khác.
Trong đó không thể thiếu được đệ tử sơn môn.
Đối với bọn họ mà nói đây quả thật là chuyện vô cùng chấn động.
Đến cả đệ tử sơn môn mà cũng dám động vào, hoàn toàn không biết sống chết.
Chẳng nghe được bất cứ thông tin nào hữu ích, tất cả chỉ là những lời đồn đoán tầm phào.
Chương 281 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]