Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 282: CHƯƠNG 282: NGƯƠI KHIẾN TA RẤT MẤT MẶT (2)

"Sư đệ, xem ra là không tìm được tin tức mà ngươi muốn biết rồi." Ngô Thanh Thu nói.

Lâm Phàm đáp: "Sư tỷ, ta là đi chơi cùng với sư tỷ, có thể tìm được thì tốt, không tìm được cũng chẳng sao, có thể ở bên cạnh sư tỷ đã tốt lắm rồi."

"Dẻo mỏ ghê."

"Đây không phải là dẻo mỏ, mà là thật lòng thật dạ."

Đêm khuya.

Lâm Phàm ở trong quán trọ, bày thông tin nhiệm vụ lên bàn, cẩn thận xem xét, bộ dạng nghiêm túc khác hẳn so với ban ngày, lời nói của đàn ông đều không thể tin.

"Nếu ta suy đoán không nhầm thì mục tiêu tiếp theo hẳn là sẽ xuất hiện ở Quảng Lăng."

Những căn cứ này của hắn đều được suy đoán ra dựa vào những thông tin hiện có.

Dựa theo sự phát triển phương hướng của đường đi thì hẳn sẽ không sai.

"Nhất định là vẫn chưa xuất hiện, tiếp tục chờ đợi, chắc chắn có thể túm được hắn."

Lâm Phàm tự tin nói.

Hắn không nghi ngờ suy nghĩ của bản thân có bất kỳ vấn đề gì.

Mấy ngày sau.

Lâm Phàm cùng với sư tỷ đã đi chơi quanh Quảng Lăng một vòng, mặc dù chơi rất vui vẻ nhưng vấn đề mấu chốt là đến bây giờ ngay cả một cái bóng cũng không xuất hiện, việc này khiến cho Lâm Phàm vô cùng nghi ngờ về phỏng đoán của bản thân.

Chẳng lẽ tên kia xảy ra chuyện gì?

Hay là biết Quảng Lăng đã có người chờ bắt nên hắn ta đã trốn đi rồi.

Lúc này, hắn đang ngồi trong quán ăn dùng bữa với sư tỷ.

Mấy người đàn ông có vẻ phong trần mệt mỏi đang ngồi nói chuyện phiếm, nhìn bề ngoài cũng có thể thấy được họ là người trong giang hồ, bên cạnh còn có đao kiếm.

"Hôm qua tên hung thủ thần bí đó xuất hiện ở Hợp thành, giết chết Đồ bang chủ của Tứ Phương hội rồi, thủ đoạn vô cùng ngang ngược, những người chứng kiến đều vô cùng run sợ."

"Hầy, Đồ bang chủ cũng là nhân vật có tiếng, thế mà lại gặp phải kết cục bi thảm này."

"Ai nói không phải chứ."

"Cái tên sát thủ thần bí kia rốt cuộc có lai lịch như thế nào, quá thần bí, theo những gì ta biết, có rất nhiều cao thủ đạt cảnh giới Tẩy Tủy đều đã trốn đi, sợ đụng phải người này."

Lâm Phàm chăm chú nghe.

Đồ bang chủ của Tứ Phương hội?

Nghe rất quen tai.

Sau đó nhớ ra, người này không phải chính là người quen của đại sư huynh sao, đã từng có duyên gặp mặt một lần, không ngờ đã bị sát hại rồi.

Xem ra tu vi của tên sát thủ thần bí này không kém.

Chỉ có điều không đúng lắm.

Tên này sao lại xuất hiện ở Hợp thành.

Việc này không giống với những gì hắn nghĩ.

Hắn vô cùng tin tưởng đối phương nhất định sẽ xuất hiện ở Quảng Lăng, bây giờ xem ra là bản thân nghĩ sai rồi, là hắn quá tự tin, đối phương không tiến hành theo cách suy nghĩ của hắn.

Thật là đau đầu.

"Sư đệ, có đổi địa điểm không?" Ngô Thanh Thu hỏi.

Nếu tên sát thủ xuất hiện ở Hợp thành thì lộ trình của hắn nhất định đã thay đổi, nàng cùng với sư đệ ở lại đây cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Lâm Phàm cầm đũa, gắp một miếng thịt, trầm tư suy nghĩ sau đó lắc đầu.

"Không đổi, cứ ở lại đây."

"Hả?"

Ngô Thanh Thu lộ ra vẻ mặt nghi ngờ.

Không biết sư đệ nghĩ gì.

Lâm Phàm nói: "Tên đó chạy tới chạy lui, chẳng ai biết hắn sẽ chạy đi đâu, ta thấy Quảng Lăng không tồi, ôm cây đợi thỏ thì chắc chắn hơn, với lại nơi này còn có vài nơi phong cảnh đẹp, sư tỷ chưa tới đó ngắm cảnh, vừa hay ở lại chơi thêm vài ngày nữa."

Ngô Thanh Thu nghĩ ngợi một lúc, cảm thấy sư đệ nói cũng có chút hợp lý.

"Vậy thì nghe theo sư đệ." Ngô Thanh Thu cảm thấy sư đệ có vẻ nghĩ hơi nhiều, lộ trình của đối phương không rõ ràng, rất khó nói chắc chắn sẽ xuất hiện ở đây nhưng mà nàng có để ý đến tên sát thủ thần bí ấy không?

Rõ ràng là chẳng quan tâm.

Nàng chỉ muốn ở cùng với sư đệ thôi.

Ngoài chuyện này ra, những chuyện khác đối với nàng mà nói đều không quan trọng.

Lúc này.

Vẻ mặt Lâm Phàm thản nhiên, miệng cười mỉm cùng tùy ý nói chuyện cùng với sư tỷ, thế nhưng Ngô Thanh Thu lại phát hiện nét mặt của sư đệ có gì đó không đúng lắm, có chút thất vọng.

Là bởi vì mọi chuyện diễn ra không như những gì hắn nghĩ sao?

Dường như có khả năng này.

Ngô Thanh Thu thầm ghi nhớ trong lòng, quyết định không nói chuyện tên sát thủ thần bí đó với sư đệ nữa, coi như chuyện này chưa từng xảy ra.

Mấy ngày sau.

Vẫn giống như mọi khi, bọn họ đã ở lại đây được một khoảng thời gian rồi, lúc ăn cơm thường nghe thấy các cao thủ giang hồ ở khắp nơi bàn luận về chuyện của tên sát thủ ấy đã giết những người nào ở đâu.

Mà tên sát thủ thần bí ấy cũng đã có một biệt danh mới.

Quỷ Ảnh.

Cũng chẳng biết là ai đặt cho hắn ta.

Dù sao với Lâm Phàm mà nói, cái tên này chẳng có gì đặc sắc, không có chút phong cách nào, ngược lại vô cùng tầm thường.

Sau đó đối phương cũng giết tiếp vài cao thủ ở những nơi khác nhau, khó mà tìm được, thậm chí còn chẳng có chút quy luật.

Đêm khuya.

Võ quán Tường Lâm, thành Quảng Lăng.

Lưu Tường Lâm bưng ấm trà, chầm chậm tới thư phòng đọc sách. Ông ta đã tám mươi tuổi nhưng vẫn vô cùng khỏe mạnh, tu hành đến bây giờ, đạt được Tẩy Tủy tầng ba, không chỉ có thực lực tuyệt đối ở thành Quảng Lăng, cho dù ngay cả Hoài Châu, ngoại trừ mấy tên đệ tử sơn môn thì ông ta cũng được coi là nhân vật có tiếng.

Chỉ là ông ta đã bước đến cuối đường.

Khi còn ở Tẩy Tủy tầng một, ông ta đã luyện Long Cốt đến màu đỏ, việc này đã tốn của ông ta mất hai mươi năm, hơn nữa còn hao phí vô cùng nhiều tiền của.

Còn Đệ Nhị Cốt được luyện ở trình độ rất thấp, chỉ là đạt tới màu đen mà thôi.

Đệ Tam Cốt, đương nhiên không cần nói nhiều, đến bây giờ vẫn là màu trắng.

Ông ta đã từ bỏ, chuyển sang mở võ quán thu nhận không ít đồ đệ.

Là người có tiếng tăm lừng lẫy ở địa phương, rất nhiều người đều ngưỡng mộ danh tiếng mà gia nhập, vì vậy ông ta cũng có địa vị nhất định ở thành Quảng Lăng này.

Mấy tháng gần đây có rất nhiều tin đồn.

Sự xuất hiện của Quỷ Ảnh khiến cho rất nhiều người vô cùng lo sợ, đối phương chuyên đi giết những cao thủ Tẩy Tủy, thu thập Long Cốt, mặc dù nói Quỷ Ảnh không xuất hiện trước mặt ông ta nhưng trong võ quán có không ít đồ đệ hoảng loạn.

Sợ bị Quỷ Ảnh nhìn trúng.

Chương 282 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!