Nghĩ cũng đừng hòng nghĩ đến.
Viên đan dược đó chính là bảo vật trấn sơn.
Nguyên liệu cực kỳ khó kiếm, hơn nữa cũng rất khó luyện chế, có thể luyện chế ra một viên đã là may mắn lắm rồi. Một tên sư đệ đã phản bội sơn môn hiện giờ quay về lại lên tiếng muốn viên đan được đó.
Ai mà cho.
Trừ phi đầu óc có vấn đề.
“Sư huynh, nghe ta nói xong rồi hẵng quyết định.”
“Ai là sư huynh của ngươi.”
“Được thôi, Trần Hầu, ngươi hãy nghe ta nói trước rồi mới quyết định cho hay là không cho, cho dù như thế nào đi nữa, Diệu Thiên ta đây cũng từng trải qua một khoảng thời gian rất dài với các vị sư huynh ở Thanh Nang tông.”
“Được, ngươi nói đi.”
“Nghe nói Chính Đạo tông bắt đầu luyện chế đại dược, lại xâm chiếm Địa Uyên, ta có thể làm một giao dịch với ngươi, hội Quốc Sư của chúng ta có thể phái cao thủ đến tiêu diệt Chính Đạo tông, bảo toàn Địa Uyên. Đồng thời, không bao lâu sau Đại Càn sẽ toàn quân tấn công Hạc thành, đến lúc đó, cả Giang Châu chính là của Đại Càn. Sau đó phái quân xuôi nam, đánh chiếm Hoài Châu, đến lúc đó sẽ tặng Hoài Châu và Giang Châu cho Thanh Nang tông, cả hai châu chỉ có thể có một mình Thanh Nang tông, sư huynh cảm thấy như thế nào?”
Diệu Thiên bình thản và chậm rãi nói.
Trần Hầu cau mày: “Nếu không nghe theo thì người sẽ làm gì?”
“Rất đơn giảnxuất binh san bằng Thanh Nang tông.”
“Ngươi đây là đang đe doạ ta sao?”
“Không phải đe doạ, mà là một chiến lược, sư huynh có thể suy nghĩ kỹ càng. Diệu Thiên ta đây vẫn còn có tình cảm với Thanh Nang tông, vẫn không mong sư huynh đưa ra một quyết định sai lầm.”
Diệu Thiên biết rằng Trần Hầu chắc chắn sẽ đồng ý.
Không có lý do gì khác, hắn ta biết tình cảm của Trần Hầu dành cho Thanh Nang tông, làm sao có thể nhìn Thanh Nang tông biến mất trên bản đồ cho được, hơn nữa lại có cơ hội để sơn môn phát triển lớn mạnh, đương nhiên lão ta sẽ không bỏ lỡ.
Chu Vũ đến bên cạnh sư huynh: “Sư huynh, đừng nghe lời của hắn ta, hắn ta chắc chắn không có ý định tốt.”
“Chu sư huynh, ta có thể hiểu sự tức giận của ngươi dành cho ta, suy cho cùng thì lúc đó ngươi cũng rất thích U Liên.” Diệu Thiên thở dài: “Nhưng ngươi không thể vì chuyện này mà chính tay huỷ hoại tương lai của Thanh Nang tông chứ.”
“Ngươi…” Chu Vũ tức giận.
Đây là thẳng thừng bị tạt vào mặt, giết người không thấy máu, hơn nữa nói đến lão ta nhất thời không thể phản bác được.
Trần Hầu nhìn chằm chằm Diệu Thiên, như thể đang muốn tìm ra vấn đề.
Diệu Thiên mặt mày vô cảm nhìn lấy Trần Hầu.
Một hồi lâu sau…
“Được, ta chấp nhận, nhưng ngươi lúc nào sẽ cho ta kết quả?” Trần Hầu hỏi.
“Vài tháng nữa chính là lúc nguyên liệu ở Địa Uyên đến kỳ thu hoạch, khi Chính Đạo tông hái nguyên liệu thì chúng ta sẽ ra tay.” Diệu Thiên đã đưa ra một câu trả lời chính xác.
“Sư huynh…” Chu Vũ muốn nói gì đó.
Nhưng bị Trần Hầu ngăn lại, ra hiệu cho Chu Vũ đừng nói nhiều.
Chu Vũ hung dữ nhìn lấy Diệu Thiên, tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, chỉ là lão ta phải nghe theo lời của sư huynh, chôn chặt nỗi tức giận này vào trong lòng.
…
Ở một ngọn núi nào đó ở Thanh Nang tông.
Xung quanh trăm hoa đua nở, mà ở đây lại có một bia mộ.
Diệu Thiên đứng trước bia mộ hồi lâu vẫn chưa định thần lại, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cái tên trên bia mộ, thở dài một tiếng…
“Sư muội, xin lỗi.”
Sau khi nói xong.
Hắn ta mặc áo choàng lên rồi quay người rời khỏi.
Trong sơn môn.
“Sư huynh, thực sự tin tưởng hắn ta, chúng ta thực sự thành đồng loã với hội Quốc Sư sao?” Chu Vũ cau mày nói.
Trần Hầu nói: “Theo nhu cầu của mình thôi, mục đích của ta chính là phát triển Thanh Nang tông, nếu có cơ hội, vậy tại sao không lựa chọn tin tưởng chứ.”
“Nhưng mà hắn ta…”
“Được rồi, không cần phải nói nhiều, một viên đan dược đổi được những lợi ích này, không hề thiệt thòi. Đan dược không còn thì vẫn còn tự tin luyện chế ra được, nhưng nếu vuột mất chuyện này thì thực sự sẽ bỏ lỡ nó, có lẽ Thanh Nang tông có thể phát triển mạnh mẽ trong tay thế hệ này của chúng ta.” Trần Hầu trầm giọng nói.
“Ôi…”
Chu Vũ thở dài và không nói thêm.
Chuyện đã đến nước này thì nói gì cũng vô ích.
Chính Đạo tông.
【Nhắc nhở: Phát động mười ba lần bạo kích!】
【Nhắc nhở: Độ thông thạo Đệ Tứ Cốt +13!】
Luyện Long Cốt quả là rất nhàm chán, nhưng cho dù như thế, cũng khó có thể ngăn cản sự nhiệt tình của Lâm Phàm với tu luyện. Thỉnh thoảng, hắn cũng sẽ hỏi thăm sư tỷ về tình hình của Hạc thành.
Vẫn đang thủ, thủ được, không có bất cứ vấn đề gì.
Đôi khi, Lâm Phàm cũng nghĩ Hạc thành có thể thủ bao lâu, nếu không thủ được thì Chính Đạo tông chuyển đi là lựa chọn tốt nhất.
Được rồi.
Nghĩ nhiều như vậy thì có ích gì.
Vẫn là cố gắng tu luyện tốt.
Bầu trời dần trở nên u ám, không lâu sau, những hạt mưa nhỏ rơi xuống, Lâm Phàm đang tu luyện không hề để ý tới thời tiết. Xám Xám nằm nhoài bên cạnh liếc nhìn chủ nhân, lại liếc nhìn bầu trời, ảo não chạy vào trong sơn động đụt mưa.
Tí tách! Tí tách!
Mưa rào rào, mưa như trút nước, mức độ dày đặc đã ảnh hưởng đến tầm mắt, mà ở trên vách đá, bóng dáng kia vẫn ngồi xếp bằng. Lúc nước mưa rơi xuống người hắn, thì bị một tầng màng mỏng không thấy rõ ngăn ở bên ngoài.
Đối với hắn, lãng phí thời gian là việc đáng xấu hổ.
Không thể tùy ý ngắt quãng việc tu luyện, trừ khi…
Ầm ầm!
Một tia sét từ trên trời giáng xuống, cách trước mặt Lâm Phàm không xa.
Lâm Phàm kinh hãi vội vàng đứng dậy, trở lại sơn động cùng Xám Xám, tiếp tục tu luyện.
Tia sét này thật là kỳ lạ.
Tuy hắn rất mạnh, nhưng vẫn không ngăn được tia sét này đánh lên người.
Ngày mưa đừng đi lại bên ngoài, sét đánh khắp nơi đúng là dọa người.
Đại Càn, hội Quốc Sư.
“Ân sư, đã lấy đan dược về.” Diệu Thiên cung kính dâng đan dược lên. Đối với vị ân sư đeo mặt nạ trước mặt này, hắn ta không dám có bất kỳ hành động tùy tiện nào.
Quốc sư đưa tay, bình ngọc chứa đan dược trong tay Diệu Thiên víu một tiếng, bay vào tay lão.
“Ừ.” Quốc sư đáp.
Diệu Thiên cúi đầu, "Ân sư, đệ tử lấy được viên đan dược này từ Thanh Nang tông, đồng ý cam kết của bọn họ chính là mấy tháng sau, Địa Uyên có thể hái vật liệu, quốc sư sẽ tiêu diệt Chính Đạo tông, đồng thời chờ sau khi quân đội Đại Càn chiếm lĩnh Giang Châu, Hoài Châu, để Thanh Nang tông bọn họ trở thành sơn môn duy nhất ở hai châu này.”
Chương 289 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]