“Được.”
“Đa tạ ân sư, vậy đồ nhi xin cáo từ trước.”
“Ừ.”
Diệu Thiên cúi đầu rời đi. Tuy thời gian ở chung với ân sư không ngắn, nhưng hắn ta vẫn có thể cảm thấy được uy thế tỏa ra từ ân sư, giống như đang ở trong bầu không khí khủng bố nào đó, khiến lồng ngực hắn ta bị ép đến không thở nổi.
Hai tháng sau.
【Nhắc nhở: Thăng cấp Đệ Tứ Long Cốt!】
【Nhắc nhở: Phát động hai trăm năm mươi lần bạo kích!】
【Đạt được: Điểm vạn năng +250!】
Thăng cấp Long Cốt thứ tư, trong lòng Lâm Phàm từ từ thở phào nhẹ nhõm, có thể cảm nhận được rõ ràng thực lực của bản thân đã có sự thay đổi, đương nhiên, đến giờ cũng mới luyện Đệ Tứ Cốt đến màu đen, con đường cần đi còn rất dài.
Tốc độ tu luyện nơi này cũng đủ nhanh.
Số lần bạo kích rất bá đạo.
Làm cho hắn có thể thăng cấp Đệ Tứ Cốt tới màu đen chỉ trong hai tháng.
Nếu kế tiếp còn có thể thuận lợi như thế, vậy thì chắc không bao lâu nữa là có thể luyện Đệ Tứ Cốt đến viên mãn.
Cuộc sống tiếp đó vẫn rất yên ả.
Không hề thay đổi chút nào.
Mỗi ngày đều tu luyện, ngoài tu luyện vẫn là tu luyện, không hề thay đổi. Dù với ai thì loại kiên trì này cũng là một kiểu giày vò, không phải tinh thần thì là thể xác.
Lúc này, sư tỷ vội vã đi đến.
“Sư đệ, tình huống mới nhất đã xuất hiện.”
Lâm Phàm cau mày nói: “Có ý gì?”
“Đại Càn bắt đầu tập hợp binh lực, e là muốn hoàn toàn chiếm lấy Hạc thành.” Ngô Thanh Thu nói.
“Sư tỷ, Hạc thành có địa thế đặc thù, dễ thủ khó công, chắc không dễ thế đâu.” Lâm Phàm từng xem địa thế của Hạc thành, đúng là được trời ưu ái. Chỉ cần bên Triệu Lãng có thể giữ vững được, thì rất khó bị công phá.
“Không, ta cảm thấy việc này rất khó nói. Nếu dùng mạng người đắp đường, chưa chắc có thể thủ được. Ta cũng đã từng nói, chuyện Hạc thành bị công phá chỉ là vấn đề thời gian.” Ngô Thanh Thu nghiêm túc nói.
Thấy sư tỷ nói nghiêm túc thế, trong lòng Lâm Phàm cảm thán, có những chuyện, một mình hắn không thể chi phối, huống chi là một trận chiến.
Mọi người đều giống như lục bình, phiêu bạt bất định, xảy ra chuyện gì cũng chỉ có thể tiếp nhận.
“Sư tỷ, nếu Giang Châu bị Đại Càn chiếm lĩnh, ngươi nói sơn môn sẽ thế nào?” Lâm Phàm hỏi.
Ngô Thanh Thu nói: “Chắc là sẽ phải rời khỏi nơi này.”
“Không nghĩ đến chuyện kết hợp các đại sơn môn lại cùng chống Đại Càn?”
“Cảm thấy rất khó, không phải muốn là có thể làm được.”
“Cũng đúng.”
Lâm Phàm lắc đầu, có lúc nghĩ chuyện quá tốt đẹp, nếu sơn môn Đại Âm thật sự có thể đoàn kết lại, cũng không phải không có sức liều mạng, hơn nữa cũng không thể nào bị Đại Càn chiếm liền mấy thành đơn giản như vậy.
Đô Thành.
Phủ Ngụy công.
Từng con bồ câu đưa thư từ xa bay đến, lập tức có người mang các bức thư mật này tới tay Ngụy Trung.
Ngụy Trung xem nội dung thư thì cau mày, mãi không thể giãn ra.
Tình hình không ổn.
Đều là tin tức từ Hạc thành truyền đến, Đại Càn rõ ràng đã bị Hạc thành cản bước, đã sớm thẹn quá hóa giận, chuẩn bị ra một cái giá thật lớn để công phá Hạc thành.
Tình huống hiện giờ cũng bất lợi với lão.
Phái Bảo Hoàng căn bản sẽ không chi bạc cho lão, nhưng lại luôn muốn đàm phán hòa bình với Đại Càn, cái giá phải trả của đàm phán hòa bình chính là giao ra Hạc thành, cơ bản cũng là chắp tay giao Giang Châu cho Đại Càn.
“Chuẩn bị kiệu.”
Lương phủ.
“Ngụy công, lúc này Đại Càn đã tập hợp được năm mươi vạn binh lực, sợ là Hạc thành không thủ được nữa.” Vẻ mặt Lương Chí rất nghiêm túc. Đối với chuyện xảy ra ngày nay, hiện giờ hắn ta cũng vô cùng sốt ruột, nhưng mà sốt ruột có ích gì.
Không hề có ích.
Năm mươi vạn đấy.
Đó là số lượng khủng bố biết bao, nếu Đại Âm điều động năm mươi vạn đại quân, các loại lương thảo, cũng không biết cần bao nhiêu quân ngân, đó chính là con số khổng lồ.
Tuy về sau phái binh đến Hạc thành, nhưng tính đi tính lại, số lượng quân đội tăng thêm vốn cũng chỉ tám vạn thôi.
Năm mươi vạn với tám vạn?
Trận này còn đánh thế nào? Đại Càn có thể dùng thi thể chất đống toàn bộ đường ở Hạc thành.
“Không được, Hạc thành nhất định phải giữ vững, dù thế nào cũng phải giữ vững. Ta đi diện kiến thánh thượng ngay bây giờ.” Ngụy Trung nhất định phải khiến thánh thượng đồng ý xuất binh chi viện, mở lương thảo ra.
Thứ quan trọng nhất không phải tiền bạc, mà là cần lấp đầy cái bụng của các tướng sĩ.
“Ngụy công, ta đi cùng ngài.”
“Không cần, bây giờ ngươi nhanh chóng đem binh có thể điều động đi đến Hạc thành, nhất định không được để Đại Càn công phá Hạc thành.”
“Rõ.”
Lương Chí biết đây là nhiệm vụ rất khó khăn, nhưng mặc kệ có bao nhiêu khó khăn, dù là lên trời, cũng phải làm được.
Trong hoàng thành.
Ngụy Trung đi đường thuận lợi, không ai ngăn cản, mãi cho đến trước cung điện mà thánh thượng nghỉ ngơi.
“Ngụy công, thánh thượng không có ở đây.” Một thị vệ cung kính nói.
Ở Đại Âm, vị trước mắt này dưới một người, trên cả vạn người, sao một thị vệ như hắn ta có thể so với.
“Không có ở đây? Thánh thượng ở đâu?”
“Đoạn thời gian trước, thánh thượng bế quan luyện đan, dặn dò lại là, có chuyện gì, Ngụy công có thể thương lượng với các vị đại nhân khác là được."
Nghe được lời này của thị vệ, sắc mặt Ngụy Trung thay đổi liên tục, rõ ràng không ngờ sẽ biến thành như vậy.
Lão biết chỗ thánh thượng bế quan luyện đan, nơi đó là do thánh thượng tạo ra, cửa được làm từ vạn tấn đá lớn, nếu không mở ra từ bên trong thì ngoại lực hoàn toàn không thể phá vỡ.
Còn việc thương lượng với người của phái Bảo Hoàng, có sống cũng bị tức chết.
Một tháng sau.
Sơn môn.
Lâm Phàm tu luyện xong, đứng bên vách núi ngắm nhìn quanh cảnh xa xa, trời đất được hoàng hôn bao phủ có vẻ đẹp mờ ảo.
Quá trình luyện Long Cốt phát triển ổn định.
Dựa theo tốc độ này, nhiều nhất hai tháng nữa là có thể luyện Long Cốt đến màu vàng.
Đang đi dạo trong sơn môn thì nghe được cuộc nói chuyện của hai vị sư đệ đi ngang qua, Lâm Phàm dừng bước.
“Xin hai vị sư đệ chờ một chút, các ngươi vừa nói gì?”
Hai vị sư đệ nhìn thấy Lâm Phàm đều rất cung kính.
“Bẩm sư huynh, dạo này có rất nhiều người từ Giang Châu chạy nạn tới đây, nghe nói Đại Càn đã bố trí năm mươi vạn đại quân, dự định đánh một lần là chiếm được Hạc thành.”
Chương 290 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]