Một chưởng, hai quyền đập vào lồng ngực Lâm Phàm, ba vị cao thủ hội Quốc Sư lập tức mừng rỡ, vận chuyển kình đạo, muốn đánh chết Lâm Phàm.
Chỉ là rất nhanh, bọn họ liền phát hiện tình huống có chút không đúng.
Với kình đạo của bọn họ mà không thể nổ xuyên kình đạo hộ thể của đối phương.
Sắc mặt ba người tái mét, biết là gặp phải cao thủ.
“Đoạn Thiên Chỉ!”
Lâm Phàm giơ tay, khép hai ngón lại, dùng tốc độ cực nhanh điểm về phía ba người, vù một tiếng, toàn thân ba người run lên, trên trán xuất hiện lỗ máu, kình đạo hộ thể của bọn họ ở trước mặt Lâm Phàm hoàn toàn không đáng nhắc đến.
“Đánh lén thì phải trả một cái giá lớn.” Lâm Phàm tức giận, không hề nghĩ ngợi, đánh ra một chưởng, trực tiếp nổ bay ba người vào trong đám binh sĩ Đại Càn.
Thời gian trôi vô cùng chậm.
Lúc tu luyện, hắn từng cảm thấy thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt là hết một ngày.
Nhưng bây giờ… hắn cảm thấy thời gian trôi vô cùng chậm, đôi tay của hắn dính máu tươi, giết không biết bao nhiêu người, tầm nhìn trước mắt cũng có phần đo đỏ, dường như cả người sư tỷ cũng biến thành màu đỏ.
Một luồng sát ý dày đặc xông lên đầu.
Thi triển Huyền Vũ võ kỹ giết địch, chiêu thức càng ác liệt.
Hắn đột nhiên nhớ tới.
Sư huynh Lý Đạo Đoan từ ghi lại một điều, Huyền Vũ Chân Công là tuyệt học sát phạt, hai tay dính càng nhiều tính mạng, sát ý càng thêm hùng hậu, sát khí cũng càng nặng.
Bây giờ, hắn thi triển Huyền Vũ Chân Công cũng không biết đã giết bao nhiêu người.
Loại sát khí này đáng sợ đến mức binh sĩ Đại Càn đều không dám đến gần.
Chỉ là Lâm Phàm không bị sát khí này ảnh hưởng đến tâm tính, mà là đối với việc lĩnh ngộ Huyền Vũ Chân Công đạt tới một cảnh giới mới.
Trời dần dần tối đi.
Xác chết ở khắp nơi, tình cảnh hết sức bi thảm, trong không khí nồng nặc mùi máu tươi.
Lúc này, tiếng kèn từ xa truyền đến.
Quân đội Đại Càn rút lui.
Lâm Phàm không đuổi theo, mà chỉ đứng giữa đống thi thể nhìn nắng chiều hoàng hôn ở nơi xa, một góc trời vàng xám chiếu rọi cả đất trời, trận chiến ngày hôm nay cũng khiến hắn có chút mệt mỏi.
Hắn cũng không biết bản thân đã chém giết bao nhiêu người.
Phải đến hàng nghìn người.
Lâm Phàm đã trở về, trên người nhuốm đầy máu, nhìn Lâm Phàm, các binh sĩ xung quanh đều cảm thấy kính nể. Với họ mà nói, hôm nay họ đã thật sự được thấy chiến thần.
Từ đầu đến cuối đều chưa từng ngừng nghỉ, giống như chiến thần giết chóc của chiến trường.
“Lâm huynh đệ, ngươi không sao chứ?” Triệu Lãng rất cảm kích Lâm Phàm. Nếu không có hắn cùng xông lên, gánh vác một phần áp lực phòng thủ, thì bọn họ tuyệt không thể phòng thủ tốt như vậy, thậm chí rất có thể cần phải trải qua một trận đánh giáp lá cà thật sự.
Lâm Phàm nói: “Không sao, bọn họ thế nào?”
“Hầy!”
Triệu Lãng nhìn từng, thi thể được khiêng xuống dưới, tâm trạng rất nặng nề, nhưng đây chính là chiến tranh, sao có thể không có người chết.
Lâm Phàm nhìn theo ánh mắt của Triệu Lãng.
Thấy các binh sĩ khiêng người chết trận xuống, trong lòng hắn cũng có chút xao động.
“Khi nào Đại Càn sẽ tấn công?” Lâm Phàm hỏi.
Triệu Lãng nói: “Thật khó nói, có thể sẽ đánh lén vào ban đêm, cũng có thể sẽ tập kích bất ngờ lúc rạng sáng, bây giờ, điều duy nhất chúng ta có thể làm là phòng thủ, có thể thủ bao lâu thì là bấy lâu.”
Thủ…
Lâm Phàm cảm thấy độ khó có hơi cao.
Không dễ dàng như vậy.
Trong lúc hắn và Triệu Lãng đang nói chuyện, nhóm người Hoa Liên đi đến từ phía xa.
“Lâm huynh…” Hoa Liên thấy Lâm Phàm xuất hiện, vẻ mặt vui mừng, giống y như biểu cảm của Triệu Lãng khi thấy Lâm Phàm.
Có thêm một vị cao thủ nữa ở đây, thì phần thắng của họ sẽ càng nhiều hơn một chút.
“Hoa Liên huynh.”
“Sao ngươi lại đến đây?” Hoa Liên ngờ vực.
Triệu Lãng nói: “Hoa huynh, may mà trận chiến lần này có Lâm huynh đệ hỗ trợ, nếu không ta e nơi đây phải có nhiều hy sinh hơn rồi. Lâm huynh đệ một đánh nghìn quân, quả thật khiến kẻ địch khó có thể tấn công lên.”
“A…” Hoa Liên kinh sợ, thấy cả người Lâm Phàm toàn máu, trong đầu hắn ta có thể lập tức nghĩ đến hình ảnh ban ngày, sau đó vẻ mặt nghiêm nghị, ôm quyền nói: “Lâm huynh đệ, đa tạ.”
“Không cần cảm ơn ta, đều có người bảo hộ, ta cũng không mong muốn thấy Đại Càn chiếm lĩnh Hạc Thành.” Lâm Phàm nói.
Hoa Liên đồng ý với lời này của Lâm Phàm.
Rất có đạo lí.
“Trận chiến giữa các ngươi và hội Quốc Sư thế nào?”
“Đều có thương tổn, nhưng may đã chặn lại được, hội Quốc Sư cũng đã phái ba tên còn lại trong tứ thú và cao thủ tứ tượng đến.”
Ý muốn nói.
Đây đã là trận chiến giữa các đỉnh cao, không phải ai cũng có thể tham gia được.
Mặc dù Hoa Liên nói rất thoải mái, nhưng nhìn vẻ mặt hắn ta thì biết, việc này sợ có chút khó khăn.
Doanh trại Đại Càn.
Sắc mặt Đoàn Dịch vô cùng u ám: “Rốt cuộc tên kia là ai, thực lực đã đạt đến tới đỉnh phong, cao thủ bình thường hoàn toàn không phải đối thủ của hắn.”
Người được nói đến chính là Lâm Phàm.
Hắn ta đã thấy chiến tích của Lâm Phàm, thật sự kinh khủng, kình đạo đã hùng mạnh đến mức khiến người ta khó có thể tưởng tượng nổi.
“Thương Long, Chu Tước, ngày mai giao cho các ngươi đối phó với hắn, ẩn giữa binh lính, nhất định phải dùng thủ đoạn lôi đình đánh chết hắn.” Đoàn Dịch trầm giọng nói.
Một nam một nữ sắc mặt lạnh lùng gật đầu.
“Hôm nay giao thủ với cường giả của Đại Âm, nhưng ta phát hiện hắn cũng không mạnh như ta tưởng, hy vọng tên kia có thể tốt hơn.” Thương Long lạnh lùng nói.
Chu Tước nói: “Đại khái là phải trả giá, tên kia có thể tự nhiên đi lại giữa vạn quân, tuyệt không phải cao thủ bình thường.”
“Hai người chúng ta liên thủ, âm mưu tập kích hắn, hắn làm sao có cơ hội sống sót.” Thương Long trầm giọng nói.
Đoàn Dịch nói: “Đừng sơ suất, ta muốn kết quả chứ không phải quá trình, mặc kệ các ngươi làm thế nào, thứ ta muốn thấy là thi thể của hắn.”
“Vâng.”
“Vâng.”
Ngày tiếp theo.
Lâm Phàm vẫn ngồi khoanh chân, phục hồi kình đạo.
Đến cũng đã đến, chắc chắn không chỉ ở lại một ngày rồi rời khỏi.
Tất nhiên là chiến đấu đến cùng với Đại Càn, đến lúc Đại Càn rút quân thì mới tính là kết thúc.
Nhưng nói thật, hắn cũng không biết Đại Âm có thể chịu được không, cảm giác rất nguy hiểm, dù sao thì quân số Đại Càn đặt ở đó, khả năng bị công phá là quá lớn.
Chương 293 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]