Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 294: CHƯƠNG 294: BẮT ĐẦU ĐỐI PHÓ CHÍNH ĐẠO TÔNG (1)

Cũng không phải thổi phồng Đại Càn, nhưng khả năng Đại Âm có thể thủ được cực thấp.

Ánh mắt Lâm Phàm nhìn về phía xa xa, tiếng ô ô truyền đến, đó là tiếng kèn tập hợp của Đại Càn, xem từ hai phía Đại Càn và Đại Âm, thì binh sĩ Đại Âm phải chịu nhiều giày vò hơn.

Ngày đêm không thể ngủ, cho dù nghỉ ngơi, cũng sẽ bị tỉnh giấc bất cứ lúc nào, chỉ sợ Đại Càn đánh lén.

Mà binh sĩ Đại Càn thì không lo lắng điều này, chắc chắn ngủ ngon hơn binh sĩ Đại Âm.

“Hầy!”

Trong lòng Lâm Phàm thở dài, nhắm mắt lại, giải tỏa tâm trí, điều chỉnh tinh thần, chuẩn bị xông trận.

Một lát sau.

Hắn mở choàng mắt, tinh quang lập lòe, vẻ mặt trở nên vô cùng kiên định.

“Đến đi…”

Quân đội Đại Càn được chỉnh đốn xong, vận sức chờ phát động, tiếng kèn truyền đến, tiếng trống nổi lên vang dội đất trời, đám lính xếp thành hàng ngũ ngay ngắn giơ tấm chắn đánh úp về phía Đại Âm.

“Đưa cung tên cho ta.” Lâm Phàm hô.

Lập tức có một binh lính đặt cung tên vào tay Lâm Phàm.

Trong mắt bọn họ, Lâm Phàm là một vị chiến thần nơi sa trường, bách chiến bách thắng, dần dần trở thành trụ cột tinh thần của bọn họ.

Lâm Phàm kéo cung.

Vận chuyển kình đạo.

Kình đạo trong cơ thể tựa như làn sóng triều điên cuồng truyền vào mũi tên, sau khi lượng kình đạo đã đạt tới mức độ nhất định.

Vèo!

Một âm thanh cao vút phát ra.

Mũi tên hóa thành một luồng sáng bay vụt đến, cuốn theo gió lốc, gây ra tổn hại nhất định cho Đại Càn, chỉ là đối với dàn binh lính hùng hậu của Đại Càn mà nói, bấy nhiêu thiệt hại cũng chỉ như hạt cát giữa sa mạc.

Vụt!

Vụt!

Vụt!

Một mũi tên lại một mũi tên, đến tận khi bên người đã không còn mũi tên nào, quân đội Đại Càn đã tới ngay trước mặt, sau đó là Đại Càn phát động tấn công, từ trên không trung mưa tên rơi xuống đầy trời.

Đó là kế đánh trận thường dùng của Đại Càn.

Chúng dùng làn mưa tên này để giảm bớt một đợt thương tổn, chỉ là quân Đại Âm cũng đã sớm có chuẩn bị, bọn họ tìm nơi lẩn tránh rồi giơ khiên lên, thân thể được che chắn dưới tấm khiên, chống đỡ sự tấn công của mũi tên.

Lâm Phàm có kình đạo hộ thể, tùy ý để mũi tên đánh úp lại.

Leng keng leng keng.

Sắc mặt Lâm Phàm bất biến, chiến đấu còn tàn khốc hơn so với hắn tưởng tượng, trận chiến lần này tất nhiên là đánh từ hừng đông đến ban đêm, Đại Càn quyết tâm để tất cả mọi người biết, cho dù nhiều người phải chết, chúng cũng muốn phá cho bằng được tuyến phòng này.

Quân Đại Âm chiếm đóng ở gò đất cao, bắn tên, thả đá, ném gỗ, đổ dầu hỏa, bất cứ phương thức chống đỡ cũng đều nghĩ ra.

Đại Càn dám can đảm ồ át đánh chiếm, chính là dựa vào số quân nhiều gấp mấy lần Đại Âm.

Rất nhanh.

Tiếng la thảm thiết truyền đến.

Tiếng thét thảm thiết đó đều là phát ra từ toán lính tiền tuyến của quân Đại Càn, bọn chúng dùng đủ cách để bò lên đượdạ c trọng địa phòng thủ trên đây, nào là dựng khiên thành thang, còn có leo lên bằng thang mây.

Bên phía Đại Âm cũng bắt đầu có tổn thất.

Có thần xạ thủ ẩn nấp giữa đám lính Đại Càn, cứ có cơ hội là lạibắn ra một mũi tên, trực tiếp lấy mạng của một người lính, nhưng khi một người vừa ngã xuống, lập tức có một binh lính khác đứng lên thay.

“Đem vài mũi tên đến đây.”

Lâm Phàm hô.

Hắn vừa dứt lời, tức khắc có ngay một người lính ôm bao đựng tên đến, khuôn mặt non nớt, thoạt nhìn cũng chỉ khoảng mười bảy mười tám tuổi, ánh mắt hắn ta nhìn Lâm Phàm tràn ngập vẻ bái phục.

Binh lính nghe theo mệnh lệnh, nhưng phần lớn càng là do sùng bái anh hùng.

Hiện giờ trong mắt những binh lính đó, Lâm Phàm tựa như là một vị anh hùng, như sự hiện thân của chiến thần.

Lâm Phàm cài tên kéo cung, tìm kiếm tay thiện xạ ẩn nấp trong đám lính Đại Càn, ánh mắt như chim ưng, tập trung nhìn vào chiến trường.

Cùng lúc đó, vài thần xạ thủ của Đại Càn đột nhiên giật mình run lên.

Có một loại cảm giác kinh sợ hãi hùng nói không nên lời.

Rõ ràng họ đã trốn trong chỗ khuất, nhưng lại có cảm giác như sắp bại lộ tới nơi.

“Không được…”

Người có thể trở thành thần xạ thủ, tuyệt đối đều là người có thiên phú, đối với nguy cơ bọn họ cảm giác rất nhanh nhạy, ngay khi cảm nhận được có nguy hiểm, họ nhanh chóng bắt đầu tìm chỗ mới để nấp.

Thế nhưng…

Lúc bọn họ vừa hành động.

Đám thần xạ thủ lập tức cảm giác được tính mạng mình đã bị ngắm trúng.

Vụt!

Bên tai truyền đến tiếng xé gió.

Khi bọn họ phản ứng lại, mũi tên đã xuyên thủng cơ thể, luồng kình đạo bao trùm trực tiếp bùng nổ, gây ra tiếng động không nhỏ.

Lúc này.

Lâm Phàm ném cung tên sang một bên, nhìn thấy đám lính phía dưới càng ngày càng nhiều, hắn bay lên trời, vận chuyển kình đạo, thi triển Huyền Vũ Chân Công, luồng kình đạo hùng hậu bao trùm lấy toàn thân.

Đột nhiên hắn đáp xuống mặt đất, hai tay mở ra.

Đột nhiên kình đạo khuếch tán ra từ giữa thân, mặt đất bung nứt, tạo ra những mảnh đá vụn hóa thành ám khí, bay đến tấn công lên người đám binh lính.

“Đến đi…”

Hắn dựa vào thực lực của chính mình, đồng thời lấy luồng kình đạo hùng hậu làm cơ sở, gây áp lực cho đội quân Đại Càn, đồng thời cũng giúp những binh lính của Đại Âm giảm bớt gánh nặng.

Lúc này.

Thương Long và Chu Tước ẩn nấp giữa đám lính tầm thường nghe thấy giọng nói của Lâm Phàm.

“Hắn xuống rồi.”

“Ừm, cơ hội tới rồi, chúng ta lẩn vào giữa đám lính tầm thường, thừa lúc hắn chưa chuẩn bị thì đánh cho hắn một đòn chí mạng, đoạt mạng của hắn.”

“Thực lực không tồi, kình đạo vừa bùng nổ khi nãy, thế mà lại mang đến cho ta một loại cảm giác hưng phấn.”

Trên mặt Thương Long hiện lên vẻ phấn khích.

Hắn ta tìm thấy con mồi, đó lại còn là con mồi rất mạnh, lát nữa con mồi ấy sẽ chết trong tay hắn ta và Chu Tước, ngẫm lại cũng cảm thấy thật thoải mái.

Quân Đại Càn điên cuồng lao tới.

Số lượng thật sự là quá nhiều.

Một đám bị đánh tan là lại có đám khác xuất hiện.

Chiếc nhẫn đeo trên ngón tay phải của Lâm Phàm dần biến hóa, biến thành một ngọn giáo dài đen nhánh, cho đến tận bây giờ, hắn vẫn khó có thể biết được rốt cuộc là chiếc nhẫn này được làm từ thứ gì.

Quá huyền diệu.

Không giống thứ mà con người có thể làm ra.

Chương 294 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!