Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 296: CHƯƠNG 296: BẮT ĐẦU ĐỐI PHÓ CHÍNH ĐẠO TÔNG (3)

Lâm Phàm hít sâu một hơi, hiểu rõ tình hình nghiêm trọng.

Kình đạo cứ tiếp tục bị tiêu hao theo bọn họ thế này, đối với hắn quả thật gây ra ảnh hưởng không nhỏ.

Thương Long và Chu Tước liếc nhìn nhau, đã nhìn ra được tình trạng của Lâm Phàm.

Khóe miệng cười nhếch lên.

Xem ra hiệu quả thật không tồi.

“Giết…”

Hai người nhanh chóng lao về phía Lâm Phàm, đã biết Lâm Phàm lợi hại, bọn họ không chọn cách liều mạng với Lâm Phàm, mà là thi triển hợp kích chi thuật, làm hao hụt kình đạo trên người hắn.

“Các ngươi muốn làm tiêu hao kình đạo của ta, để xem các ngươi có bản lĩnh đấy không đã.”

Ngọn giáo biến mất, biến lại thành nhẫn, hắn nâng hai tay lên, thi triển Huyền Vũ Chân Công, vô số ảo ảnh tu luyện phóng ra từ trong cơ thể, các loại kình đạo đan xen, ngưng tụ thành luồng kình đạo dài, mười loại chân ý bùng nổ.

Đột nhiên Thương Long và Chu Tước phát hiện khí thế bóng người đang đứng ở nơi đó phát sinh biến hóa long trời lở đất.

Tại sao lại thế này?

Chỉ là đây đã không còn là chuyện bọn họ có thể nghĩ đến.

“Thập cường chân ý!”

Kình đạo điên cuồng phóng ra.

“Không ổn…”

“Mau chạy thôi!”

Sắc mặt Thương Long và Chu Tước kinh biến, một luồng sức mạnh kinh khủng đến mức tận cùng tấn công về phía bọn họ, hai người cảm nhận được một uy thế thật to lớn.

Ầm!

Kinh thiên động địa.

Kinh đạo phóng tới bao trùm khắp xung quanh.

Vô số binh lính Đại Càn bị liên lụy, cả người đều bị hất văng, đối quân Đại Càn mà nói, dù sao tên khốn này cũng quá khủng khiếp, hắn tham dự vào trận chiến này, còn công bằng được tí không vậy?

Mà trong mắt của quân Đại Âm thì lại bừng sáng.

Sĩ khí của bọn họ hoàn toàn tăng vọt lên.

Trong mắt họ, Lâm Phàm chính là anh hùng, là chiến thần, hiện giờ có thể cùng chiến thần kề vai chiến đấu, chuyện này vinh quang biết nhường nào.

Dần dần.

Động tĩnh tiêu tán.

Lâm Phàm đứng trên đống xác, nhìn về phía trước từ trên cao.

Thương Long và Chu Tước che ngực lại, mặt lộ vẻ kinh sợ.

Bọn họ đã bị thương.

Phịch một tiếng.

Bọn họ phát hiện Lâm Phàm đang đánh về phía bên này.

Đôi tay Lâm Phàm thành trảo, kình đạo sắc bén quấn quanh đầu ngón tay, kình đạo ngưng tụ thành con ưng khổng lồ, muốn hung hăng xé nát Chu Tước.

Chu Tước vận chuyển kình đạo chống lại.

Một tiếng kêu thảm thiết vang lên.

Hai vai Chu Tước bị Lâm Phàm bắt lấy, mười ngón tay xuyên thủng máu thịt, nắm lấy xương cốt của ả ta, cơ đau dữ dội khiến da đầu ả ta tê rần.

“Thương Long, cứu ta.” Chu Tước hô lên.

“Buông nàng ra.” Thương Long lao đến tấn công, sao có thể để Lâm Phàm tùy tiện làm hại Chu Tước ngay trước mặt mình, hắn ta trực tiếp dùng chiêu thức hung hãn đánh úp lại.

Bịch!

Bịch!

Cả hai cơ thể đều đều bị hất bay ngược ra ngoài.

Thương Long đỡ lấy Chu Tước, chịu đựng cơn đau, nhanh chóng thoát khỏi chiến trường. Nếu cứ tiếp tục dây dưa, bọn họ sẽ chết.

Lâm Phàm cũng không đuổi theo.

Dưới tình huống như vậy hắn mà đuổi theo thì thật không sáng suốt.

So với vô số binh lính Đại Càn cùng lao lên, tính nguy hiểm của hai vị cao thủ này cũng không phải là cao nhất.

Sau một hồi.

“Đường hầm, Đại Càn đào đường hầm đến đây.”

Đột nhiên.

Có binh lính kinh hoảng kêu lên.

Ai mà ngờ Đại Càn thế nhưng lại đào đường hầm đến đây.

Tức khắc, tình hình hơi hỗn loạn.

Triệu Lãng biết được chuyện này, vững vàng bình tĩnh chỉ huy binh lính, vây kín đường hầm đến đây của quân Đại Càn.

Quân lính có thể loạn.

Nhưng hắn ta thân là tướng quân tuyệt đối không thể hoảng.

Lâm Phàm nghe được phía sau truyền đến động tĩnh, thấy quân lính Đại Âm còn phòng thủ được, hắn bay lên trời, lên đường tới chỗ đường hầm bên kia.

Phương xa.

Tướng quân Đại Càn khiếp sợ nhìn hai vị cao thủ của hội Quốc Sư.

Hắn ta thoáng trợn tròn mắt.

“Hai vị…”

Thương Long và Chu Tước không thèm để ý tới đối phương, mà trực tiếp bắt đầu dưỡng thương, trải qua trận chiến lần này, bọn họ cảm giác ít nhất phải tĩnh dưỡng một khoảng thời gian rất dài mới có thể khôi phục lại.

Lúc này.

Đoàn Dịch không biết xuất hiện từ đâu ra.

“Ngay cả các ngươi cũng không phải là đối thủ?”

Hắn ta vô cùng khiếp sợ, cảm giác hơi không dám tin.

Thương Long chậm rãi mở mắt ra nói: “Thực lực của người này rất đáng sợ, đã đạt đến mức kinh người, với hai người bọn ta căn bản là ngăn không được.”

Đoàn Dịch trầm tư.

Nếu đến cả Thương Long và Chu Tước mà còn không phải đối thủ, vậy thì với tình hình trước mắt, quả thật đã không còn biện pháp để xử lý đối phương, nếu điều động càng nhiều cao thủ tới, vậy thì tuyến phân cách của chiến trường sẽ phải bị thay đổi.

Bên phía Đại Âm tất nhiên Yêu đường và Võ đường cũng sẽ tham dự vào trong đó.

Nguy hiểm phía bên đường hầm đã được giải quyết.

May là có binh lính kịp thời phát hiện, sau khi một vài xung đột nảy sinh, không ít người thiệt mạng, mà Lâm Phàm đã kịp thời tới, thành công giải quyết mối nguy hiểm vừa nảy ra này.

Có vài cao thủ Đại Càn từ đường hầm đến đây, đều bị Lâm Phàm giải quyết.

Triệu Lãng thật sợ hãi, vô cùng cảm kích Lâm Phàm, thậm chí nghĩ lại mà còn sợ.

Nếu Lâm Phàm không xuất hiện ở đây, vấn đề đường hầm vừa rồi, rất có thể sẽ mang đến phiền toái rất lớn.

Mười ngày sau.

Cuộc chiến giữa hai nước kéo dài đến tận hiện tại.

Bên phía quân Đại Âm, sĩ khí tăng lên lúc trước, đến bây giờ đều đã chết lặng, mà tình hình của Lâm Phàm cũng không tốt là bao.

Hắn cảm giác thật mệt mỏi.

Hắn không còn nhớ mình đã giết bao nhiêu người, mỗi ngày sau khi khôi phục lại thì lập tức bắt đầu giết người, hiện giờ mặt đất trên con đường giữa hẻm núi đã nhuốm thành màu đỏ đen, từ xa đã có thể ngửi thấy mùi máu tươi nồng nặc.

Cho dù là Đại Càn.

Hay là Đại Âm.

Hai bên tử thương đều rất nghiêm trọng, thi thể chất chồng như núi đến mức khó có thể hình dung được tình hình hiện giờ.

Mấy ngày trước viện binh bên phía Đại Âm cũng đã tới.

Số lượng không nhiều lắm.

Cũng chỉ có mấy chục ngàn mà thôi.

Nhờ có số quân viện quân này gia nhập, bọn họ mới có thể trấn thủ đến bây giờ.

“Lâm huynh đệ, ngươi sao rồi?” Tinh thần Triệu Lãng cũng rất mệt mỏi, thân là thủ tướng hắn ta cần phải quan tâm tình trạng hiện trường trong suốt hành trình.

“Vẫn ổn.”

Chương 296 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!