Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 297: CHƯƠNG 297: BẮT ĐẦU ĐỐI PHÓ CHÍNH ĐẠO TÔNG (4)

Nếu là lúc trước, Lâm Phàm sẽ chỉ trả lời rất tốt, nhưng trải qua sự giết chóc trong khoảng thời gian này, hắn dần cảm thấy tình trạng của mình cũng không tốt như mong muốn.

Triệu Lãng cảm thấy, tình trạng của Lâm huynh đệ không tốt như hắn nghĩ.

Loại tình huống này cũng rất bình thường.

Ngay cả một tướng quân thân kinh bách chiến như hắn ta mà còn thế, đây gọi là mệt mỏi trong tinh thần.

“Hửm! Sao hôm nay lại thế này, Đại Càn không phái binh tới nữa sao?” Lâm Phàm nghi hoặc hỏi.

Triệu Lãng đáp: “Không phái, quả thật rất kỳ lạ, dựa theo tính nết của Đại Càn, hẳn là không có khả năng đột nhiên dừng lại, không biết là chuyện gì đã xảy ra.”

Lâm Phàm nói: “Vẫn là không nên chủ quan, việc quân cơ không ngại dối trá, xuất hiện loại tình huống này, Đại Càn rất có thể là đang nghĩ đến mưu kế nào đó.”

“Ừm, Lâm huynh đệ nói có lý.”

Quân doanh Đại Càn.

Liên tục hơn mười ngày bọn chúng đều không thể đánh hạ tuyến phòng ngự này, Đại Càn chết mấy chục ngàn binh lính, bị thương cũng mấy chục nghìn quân, có thể hình dung bằng câu thảm đến mức không nỡ nhìn, thi sơn bạch cốt khiến tinh thần người người kinh sợ.

Tướng quân Đại Càn hiểu rõ tiến công thì tuyệt đối công không được, chẳng qua là hy sinh vô ích mà thôi, hơn nữa đại quân bọn họ trấn thủ ở đây trái lại cũng không lo vấn đề hậu phương tiếp viện, số thành mà bọn họ chiếm đóng cũng đủ để chèo chống cho mấy trăm ngàn đại quân tiếp viện.

Cao thủ của hội Quốc Sư cũng đã đối đầu với Yêu đường và Võ đường, nhưng lâu vậy rồi mà vẫn chưa hạ được.

Đặc biệt là sau khi cao thủ Đại Âm dùng Hóa Ma đan, đâu đâu cũng có cao thủ của hội Quốc Sư bị đả kích trầm trọng.

“Tướng quân, ngươi cho rằng việc đánh hạ cửa ải đó có bao nhiêu phần chắc chắn?” Đoàn Dịch hỏi.

“Không chắc lắm, trước kia ta cực kì chắc chắn, nhưng hiện tại, trong khoảng thời gian này ta đã quan sát kĩ, quân lính Đại Âm vẫn chưa vì triều đình ngu ngốc mà từ bỏ hy vọng với Đại Âm, ý chí phòng thủ thật sự quá kiên định, dựa theo tình hình này mà nói, rất có thể sẽ mất rất nhiều thời gian mới đánh hạ được.”

“Đại Càn không chờ lâu được đến thế.” Đoàn Dịch nói.

Đại Càn tướng quân đáp: “Bản tướng quân biết, nhưng bây giờ ta cũng không còn cách nào, nhưng nếu chúng ta có thể cướp mất lương thảo của bọn chúng, khiến chúng không có lương thực để ăn. Đến lúc đó may ra chúng còn có thể tự sụp đổ.”

Đoàn Dịch im lặng một lúc.

“Được, việc này để ta xử lý, vậy thì tạm thời đừng tấn công, chờ thời cơ đã, ta sẽ đi gặp quốc sư, để xem lão già đó có đối sách gì không.”

Đại Càn tướng quân nghe thấy danh hiệu ‘quốc sư’, trong lòng kinh ngạc, danh tiếng và địa vị của quốc sư ở Đại Càn cực cao, cho dù là hắn ta thì khi gặp quốc sư cũng phải thật cung kính.

Liên tục mấy ngày sau đó.

Quân đội Đại Càn không tiếp tục tấn công nữa.

Trên mặt toán lính dần lộ ra vẻ phấn khởi, tâm trạng lại càng thả lỏng hơn rất nhiều.

Ai cũng không muốn nhìn thấy chiến tranh xảy ra.

“Hoa Liên huynh, Triệu tướng quân, Đại Càn ngừng chiến rồi, chắc là sẽ ngưng lại khoảng một thời gian, ta cần phải về sơn môn trước.” Lâm Phàm tìm hai người, nói rõ ý muốn rời, hắn cần về sơn môn để nghỉ dưỡng cho thật tốt.

Hắn thật sự đã giết người quá nhiều người.

Loại cảm giác giết người này vây kín đầu óc hắn suốt thời gian dài, không thể xóa đi, mà hiện giờ lúc hắn thi triển Huyền Vũ Chân Công, sát ý của chiêu thức sôi trào, khủng bố như vậy.

Đều là vì được tích tụ trong thời gian này mà bùng phát.

Hoa Liên lên tiếng: “Lâm huynh, đa tạ ngươi đã tương trợ trong khoảng thời gian này, nếu không có ngươi giúp đỡ, tình hình thật không dám tưởng tượng.”

“Đâu có, dù không có ta thì những binh lính anh dũng cũng có thể đánh lui quân Đại Càn, nhưng mà trong những ngày gần đây, ta đã ngẫm nghĩ vài chuyện, cảm giác Đại Càn sẽ không dừng tay như vậy đâu, bọn chúng có lực lượng hùng mạnh đóng quân, phía sau còn có nguồn tiếp viện liên tục không ngừng, tuyệt đối không thể từ bỏ ý định công phá nơi đây được, chỉ là nơi này dễ thủ khó công, e rằng chúng sẽ nghĩ đến biện pháp khác.” Lâm Phàm phân tích.

“Lời này của Lâm huynh là có ý gì?”

“Coi chừng Thiết Kiếm tông và Hải tông ở Giang Châu, Thiết Kiếm tông từng trộm bản đồ, hiển nhiên đã bị hội Quốc Sư của Đại Càn mua chuộc, hiện giờ trận địa bên ta chỉ có mấy chục ngàn binh lính đóng quân, lương thảo là quan trọng nhất, nếu lương thảo bị cướp, hậu quả không dám tưởng tượng.” Lâm Phàm nói.

Hoa Liên trả lời: “Đa tạ Lâm huynh nhắc nhở, ta sẽ chú ý vấn đề này, về phần Thiết kiếm tông và Hải tông, ta sẽ bẩm báo lại chuyện này cho Ngụy Công, để ngài ấy định đoạt.”

Điều nên nói Lâm Phàm cũng đã nói xong, hắn lập tức ôm quyền rời đi.

Hắn không thể trì hoãn việc trở về được nữa, tâm tính đã có chút không chịu nổi.

Hắn vừa nhắm mắt là lại thấy tư thế anh dũng giết địch của mình, quá bá đạo, quá dũng mãnh.

Trên đường Lâm Phàm trở về, hắn gặp được sư tỷ, sư tỷ đang dẫn theo một nhóm sư huynh đệ tiến đến, nhìn thấy tình huống này, hắn thoáng ngây người, không biết sư tỷ muốn làm gì.

Sau khi hắn dò hỏi xong thì hắn mới vỡ lẽ.

Hóa ra là sư tỷ thấy hắn lâu quá không về, nàng nhớ đến chuyện Đại Càn tấn công Hạc thành, suy nghĩ tới lui, cảm thấy khả năng lớn nhất là sư đệ đã qua đó.

Với tình trạng chỉ có mỗi nàng, chắc chắn không giúp được sư đệ.

Cho nên nàng đã nhờ sự hỗ trợ của vài sư huynh đệ, cùng nhau lên đường, cho dù gặp phải nguy hiểm, cũng có thể có một trận chiến ra trò.

Lâm Phàm thấy sư tỷ quan tâm đến an nguy của hắn như thế, hắn rất cảm động.

Hắn cứ liên tục nói lời xin lỗi với sư tỷ, sau này hắn đi đâu nhất định cũng sẽ báo cho sư tỷ.

Mà đương nhiên là Lâm Phàm lại càng coi trọng tình cảm giữa hắn và sư tỷ nhiều hơn.

Dù sao cũng đâu có ai có thể quan tâm hắn đến như vậy.

Sau khi trở về sơn môn.

Lâm Phàm nhanh chóng tiếp tục tu luyện, trên đường trở về hắn sớm đã âu yếm với sư tỷ, đạt đến mức mở cờ trong bụng.

Hắn không nói tình hình bên kia với sư tỷ.

Quá thảm khốc.

Thảm đến mức hắn cũng không biết nên nói gì cho phải.

Chương 297 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!