Mạng người ở đó không đáng tiền, thậm chí mạng người như kiến, bất cứ lúc nào cũng đều có thể bị dẫm đạp.
【 Nhắc nhở: Độ thông thạo Đệ Tứ Cốt +36! 】
Tu luyện chính là như thế.
Tuy rằng hắn vẫn luôn nỗ lực tu luyện, nhưng trong lòng hắn cũng luôn nghĩ kế sách ngừng chiến.
Hắn cảm thấy chỉ có một cách duy nhất.
Đó là có một người nào đó tựa thiên thần hạ phàm, từ trên trời giáng xuống, kiên quyết dùng sức mạnh vô cực càn quét, dùng sức mạnh vô cực giết chết nội bộ hoàng triều, ép quốc vương Đại Càn cúi đầu nhận thua.
Như vậy chiến tranh mới có thể kết thúc mà không gây ra nhiều thương vong.
Thế nhưng với thực lực hiện tại của hắn thì còn lâu mới đủ.
Hắn phải tiếp tục nỗ lực.
Đô thành.
Ngụy công nhìn lá thư, đột nhiên thở phào nhẹ nhõm, Đại Càn đã bị ngăn cản lần nữa, mà trong thư Hoa Liên cứ nhiều lần nhắc tới Lâm Phàm ở Chính Đạo tông, điều này khiến Ngụy Trung thấy rất tò mò.
Rốt cuộc người này là người như thế nào?
Chỉ là hiện giờ lão đang gánh vác trọng trách trên vai, không thể rời khỏi Đô thành, bằng không lão đã đi nhìn chân tướng của vị Lâm Phàm ở Chính Đạo tông này, xem rốt cuộc tướng mạo của hắn thế nào.
Nhưng vào lúc này.
Một bóng đen xuất hiện.
“Ngụy công, người của phái Bảo Hoàng lại bí mật âm mưa, muốn đề nghị cầu hòa lần nữa, đồng thời cũng đã chuẩn bị đủ bè phái quan lại để buộc tội Ngụy công là người chủ trương gây chiến tranh, khiến dân chúng lầm than, xin thánh thượng định tội.”
Bóng đen là thuộc hạ thân tín của Ngụy Trung.
Cho tới nay hắn ta đều là người đã âm thầm thu thập tư liệu cho lão.
“Ám sát vài tên, giết gà dọa khỉ.” Ngụy Trung không thể động vào những người của phái Bảo Hoàng kia, nhưng mấy quan viên tầm thường thì lại không thành vấn đề.
“Tuân lệnh.”
Chờ sau khi người đó rời đi, Ngụy Trung lại tiếp tục đọc bức thư trong tay.
Hoa Liên nhắc tới vài chuyện.
Có khả năng Thiết Kiếm tông và Hải tông đã cấu kết với Đại Càn, trong thời khắc quan trọng này, Ngụy Trung chỉ có duy nhất một ý nghĩ, đó là tiêu diệt hai sơn môn ấy, nhưng lão không thể dùng danh nghĩa của triều đình hoặc của bản thân được.
Mà lão phải để thần không biết quỷ không hay, dùng lôi đình thủ đoạn để tiêu diệt cao tầng của hai tông.
Trận chiến này yêu cầu lão phải tự mình ra tay.
Tiếp theo là vấn đề về lương thảo.
Bộ Hộ không cho, lão chỉ có thể dựa vào chính mình.
Lão đã nghĩ ra cách, dứt khoát thu mua lương thảo từ các nơi buôn bán lương thực, đồng thời phái cao thủ hộ tống, phòng ngừa Đại Càn hủy mất lương thảo.
Đồng thời.
Lão biết quốc sư tuyệt đối sẽ không ngừng phái cao thủ tới chiến trường.
Trận chiến này, chính là dùng mọi giá để chiến đấu.
Phái Bảo Hoàng.
“Rất tốt, tuy tạm thời tiền tuyến phải đình chỉ chiến tranh, nhưng căn cứ theo tin tức đã truyền lại, Yêu đường và Võ đường trong tay Ngụy Trung tổn thất trầm trọng, đây quả thật chính là tin vô cùng.” Trần Quang vuốt chòm râu, cười lớn, đối với bọn họ, đây chính là tin tốt trời ban.
Đường Thế Sinh lên tiếng: “Đừng vui mừng quá sớm, năm trăm ngàn đại quân Đại Càn mà còn không thể đánh hạ, đủ thấy thế lực của lão tặc Ngụy Trung không thể coi thường, theo lão phu thấy, tiếp theo đấy sẽ là một trận chiến kéo dài, chắc chắn lão Ngụy Trung muốn chúng ta trả lại lương thực.”
“Các lão, tiền này, lương thực này đều ở trong tay chúng ta, dù lão ta hét khản cổ, cũng sẽ không có bất cứ tác dụng gì, khoan hãy nói đến chuyện khác, riêng chi phí sinh hoạt của mấy chục ngàn đại quân thôi cũng đủ để lão ta lao đao, không có lương thực chống đỡ, lão ta có thể kiên trì được bao lâu?”
“Không, không thể chủ quan, thủ đoạn của Ngụy Trung các ngươi cũng không phải không biết, nhất định lão ta sẽ phái người dứt khoát thu mua lương thực từ các nhà buôn, đến lúc đó Hộ Bộ cần phải nghĩ cách, trước khi Ngụy Trung động thủ, thu lại hết lương thực cho chúng ta.”
Trần Quang đáp: “Đường các lão yên tâm, việc này ta sẽ lập tức cho người đi làm, trên khắp thiên hạ có đủ loại quan lại dưới trướng của chúng ta, chỉ cần ta kêu một tiếng, ai dám phản đối, mối phiền duy nhất là mấy gia tộc thế gia, bọn họ ở rất gần Ngụy Trung, có thể sẽ hỗ trợ cho lão.”
“Chuyện này ngươi không cần lo, ta tự có cách.”
…
Lâm Phàm nào thèm để ý tình hình hiện tại.
Lúc này toàn thân hắn đều chú tâm vào việc tu luyện.
【 Nhắc nhở: Độ thông thạo Đệ Tứ Cốt +66! 】
Cứ duy trì như vậy, thỉnh thoảng bội số phát động bạo kích sẽ tăng cao.
Lúc này, Đệ Tứ Cốt của hắn đã đạt tới màu đen, đang tiến gần hơn đến màu vàng, dựa theo tình hình hiện tại, khoảng chừng hai tháng nữa là có thể đạt tới màu vàng, dưới tình hình này thì bội số tăng bạo kích khá khả quan.
không hiểu vì sao mà hắn càng ngày càng có cảm giác, theo sự tăng lên của cảnh giới, tình trạng tăng vọt của bội số bạo kích cũng phát sinh rõ rệt.
Có lẽ là hắn đã nghĩ nhiều.
Nhưng theo thường lệ, hẳn là hắn không nghĩ sai.
Một tháng sau.
Việc tu luyện vẫn như xưa.
Tình trạng tinh thần cực kì tốt.
Hắn bắt đầu tu luyện thâu đêm không ngừng nghỉ, vài ba tiếng nói ít không ít, nhưng nói nhiều cũng không nhiều, có thể không lãng phí thì đừng lãng phí.
Nếu tính sơ thì một tháng có thể tiết kiệm được chính mươi tiếng đồng hồ, tính ra tương đương, có thể tiết kiệm được hơn bốn ngày tu luyện.
Đến đúng giờ sư tỷ lại đưa cơm tới.
“Sư đệ, khoảng thời gian trước Thiết Kiếm tông và Hải tông ở Giang Châu bị diệt, cao tầng hai tông đều bị đánh chết.” Ngô Thanh Thu nói bâng quơ vài chuyện ở bên ngoài.
“Thiết Kiếm tông cấu kết với hội Quốc Sư là thật, xem ra Ngụy Trung ra tay rồi.”
“Ngụy Trung?”
“Ừm, lúc ta rời khỏi Hạc thành, ta đã cố ý nói chuyện này với Hoa Liên, hiện giờ lại là giai đoạn đặc biệt, dù là ai đi nữa, chỉ cần có khả năng, tuyệt đối sẽ tìm cách tiêu diệt cao tầng của hai tông, những kẻ còn lại không đáng lo, nhưng mà sư tỷ, đừng nói chuyện này với người khác nhé.”
“Yên tâm đi, ta sẽ không nói với người khác đâu.” Ngô Thanh Thu đáp.
“Tình hình sơn môn sao rồi?”
“Không biết, nhưng việc Thiết Kiếm tông và Hải tông xảy ra chuyện, nhất định sẽ khiến tất cả sơn môn đều lo sợ, dù sao giữa bọn họ cũng có đầu dây mối nhợ với nhau mà.” Ngô Thanh Thu trầm giọng nói.
Chương 298 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]