Lâm Phàm nghĩ ngợi, quả thật là thế, song với tình hình hiện tại, ngoại trừ hắn và sư tỷ ra thì những người khác hẳn là cũng không biết chuyện này.
Đoán chừng chuyện của bọn họ.
Chỉ cần hắn và sư tỷ không nói ra, cứ để người ta tùy ý suy đoán.
Tạm thời hắn không muốn quản những việc này, tu luyện mới là quan trọng nhất, sức mạnh tăng lên mới là chân lý, sau trận đấu với hai cao thủ hội Quốc Sư.
Hắn càng hiểu rõ hơn về thực lực của chính mình.
Thương Long và Chu Tước không phải đối thủ của hắn, nhưng để giết được họ, hắn phải tiêu hao chút công phu.
Hội Quốc Sư ngọa hổ tàng long.
Hắn cũng không biết, so với hai kẻ lần trước, thực lực của cao thủ mạnh nhất sẽ còn đến cỡ nào.
Nếu hắn ta quá mạnh.
Lâm Phàm nghĩ rất đơn giản, đó là hắn cứ kiên nhẫn đợi, không thể ỷ vào việc hiện tại bản thân có chút thực lực mà coi trời bằng vung, phòng khi thật sự gặp được cao thủ, đến cơ hội chạy trốn cũng không có.
Hiện giờ, Đại Càn đã đình chiến được một tháng.
Xem ra hắn đã đoán không sai.
Tuyệt đối là bọn chúng lại làm chuyện xấu.
Việc có thể làm hắn cũng đã làm được, chuyện còn lại chỉ có thể là coi chừng bọn chúng.
Lâm Phàm thầm hứa trong lòng.
Chống đỡ.
Kiên định.
Chờ đến khi tu vi của ta đạt tới đỉnh, một mình ta có thể giải quyết được rất nhiều chuyện.
Ba tháng sau.
Chỉ trong vài tháng ngắn ngủi.
Lâm Phàm đã tu luyện Đệ Tứ Cốt đến màu vàng, đồng thời cũng đang phát triển tới màu đỏ, tiến triển thần tốc.
Nhưng phía sau sự tiến triển thần tốc đó.
Là hắn đã tu luyện liên tục, tăng tốc, lại tăng tốc, không ngủ không nghỉ để đổi được.
Hắn dám khẳng định, trong cả Chính Đạo tông, không ai cố chấp với việc tu luyện hơn ta.
Hắn đã tiến vào trạng thái điên cuồng.
Lâm Phàm nhìn độ thông thạo của Đệ Tứ Cốt tiến sát đến màu đỏ, gần như chỉ còn hai tháng nữa là có thể đạt tới, chờ đến lúc đó hắn sẽ đạt được cảnh giới Tẩy Tủy tầng năm.
Nhưng hắn vẫn cần phải tu luyện một môn bí pháp.
Lâm Phàm tu luyện bí pháp đến trạng thái viên mãn, cất vào Đệ Tứ Cốt.
Thanh Nang tông.
“Mấy ngày sau Địa Uyên sẽ phải mở ra, chuyện chúng ta mong đợi cũng đã đến, sư huynh, tên cẩu tặc Diệu Thiên đó, có khi nào hắn lật lọng không” Chu Vũ dò hỏi.
Trần Hầu đáp: “Không đâu, chút uy tín này hắn vẫn phải có chứ.”
“Sư huynh, lần này hãy để ta và sư đệ qua đó, cản trở Chính Đạo tông hái nguyên liệu đại dược.”
“Ừm, lúc hái nguyên liệu đại dược là lúc nội bộ Chính Đạo tông yếu ớt nhất, hy vọng sẽ có tin tốt được truyền đến.”
Kế hoạch nhằm vào Chính Đạo Tông đã bắt đầu đã diễn ra.
Chuyện duy nhất cần để ý, đó là sau khi bọn họ trở về Chính Đạo tông, nhìn thấy sơn môn bị diệt, sẽ có phản ứng thế nào?
Vách núi.
“Sư đệ, tới thời điểm hái nguyên liệu cho đại dược rồi, muốn đi không?” Ngô Thanh Thu dò hỏi.
Nàng đã quen với việc sư đệ yêu thích tu luyện.
Thật sự rất điên cuồng.
Mỗi ngày đều tu luyện, nàng thật sự sợ hãi sư đệ tu luyện đến mức ra vấn đề, nóng vội thì sẽ không thành công, cần phải từ từ tới, chỉ là nói rất nhiều lần cũng không có tác dụng gì.
Dần dần.
Nàng phát hiện sư đệ không bị gì cả, cho nên không nói nữa, để sư đệ tự mình nỗ lực.
“Sư tỷ định đi?” Lâm Phàm hỏi.
“Ừ, ta chuẩn bị đi ngắt hái nguyên liệu, góp chút sức cho sơn môn.” Ngô Thanh Thu nói.
Lâm Phàm trầm tư, sau đó chậm rãi nói: “Sư tỷ đừng đi, ở lại với ta, bây giờ ta đã tu luyện đến thời khắc mấu chốt.”
Khi đã coi người nào đó như người quan trọng, thì khi nàngđi xa nhà, hắn sẽ lo lắng cho sự an toàn của nàng.
Huống hồ ngắt đại dược vốn đã nguy hiểm, cần đối mặt với cao thủ Thanh Nang tông, còn có rất nhiều dị thú nguy hiểm, nếu sư tỷ gặp việc gì ngoài ý muốn thì ta biết làm sao.
“Được, nghe ngươi.”
Lâm Phàm cười, ánh mắt dịu dàng nói: “Sư tỷ, ta quan tâm nhất là sự an toàn của ngươi, ở lại bên cạnh ta thì ta có thể chăm sóc được, chứ đi đến nơi Địa Uyên đó nguy cơ chồng chất, chờ sang năm ta nhất định sẽ đi cùng với sư tỷ.”
“Được.”
Ngô Thanh Thu bị lời này của sư đệ làm cảm động, cảm giác được người quan tâm thật sự rất thoải mái.
Sau một đoạn thời gian nói chuyện phiếm, Ngô Thanh Thu ngoan ngoãn rời đi, để thời gian lại cho sư đệ tu luyện.
Thật ra nàng rất mong chờ sư đệ có thể thẳng thắn tiếng lòng với nàng, nhưng nàng vẫn chưa chủ động truy hỏi, bây giờ cảm giác bọn họ ở chung đã khá tốt.
Trong địa giới Hoài Châu.
Một đám người thần bí xuất hiện, dẫn đầu rõ ràng là Diệu Thiên, hắn ta có vẻ ngoài trẻ tuổi, lại sở hữu ánh mắt thâm trầm không giống như vậy, mà bên người hắn ta có bốn vị cao thủ đi theo.
Bốn vị cao thủ này đều là cường giả đỉnh cấp của hội Quốc Sư.
Trong đó có hai vị trong tứ tượng là Chu Tước, Huyền Vũ.
Mà hai vị còn lại là hai cao thủ trong tứ thánh: A La Thánh, Bồ Đề Thánh.
Diệu Thiên dẫn dắt bốn vị cao thủ chân chính của hội Quốc Sư, đã đủ để huỷ diệt phần lớn sơn môn.
Chính Đạo tông đi Địa Uyên tìm kiếm nguyên liệu, nhưng tuyệt đối sẽ có tông chủ canh giữ sơn môn, Bách Hạo có tu vi hùng hậu và lợi hại đến trình độ kinh người, Diệu Thiên vì bảo đảm thành công nên mang theo nhiều cao thủ như vậy.
“Diệu Thiên, đối phó một cái Chính Đạo tông, có cần chúng ta phải hành động cùng nhau sao?” A La Thánh có vẻ ngoài hung ác, toàn thân đen kịt, đối với việc xuất động năm vị cao thủ để diệt sát Chính Đạo tông, trước sau cho rằng chuyện bé xé ra to.
Hắn ta nói chuyện rất có khí phách, nhưng lại là kẻ có tu vi yếu nhất bên trong tứ thánh, nhưng yếu ở đây cũng không phải là cái loại khác nhau như trời với đất, mà là người này tu hành A La Thánh Vương Công mà hội Quốc Sư phân phối không được cần mẫn cho lắm, tổng cộng chín tầng tuyệt học, thế mà chỉ tu luyện đến tầng thứ sáu.
Diệu Thiên trầm giọng nói: “Bách Hạo của Chính Đạo tông là cao thủ trăm năm, tu vi sâu không lường được, với sức lực của một mình ta chưa chắc có thể bắt được lão, ta liên thủ với Bồ Đề Thánh, ngược lại có cơ hội chém giết lão, mà các ngươi chỉ cần giết chết các đệ tử khác của Chính Đạo tông là được.”
Chương 299 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]