Sách bản đẹp được thực hiện bởi Nhân Ebook
Zalo: 0945 787 018, bán sách truyện giá rẻ
--------------------------
“A, chúng ta giết đệ tử bình thường, vậy không khỏi cũng quá dùng dao mổ trâu giết gà.” A La Thánh rất không phục, cũng muốn ra tay với cao thủ đứng đầu Chính Đạo tông.
“Lần này Chính Đạo tông có hai vị trưởng lão đi hái nguyên liệu đại dược, mà trong môn còn có vị đệ tử tên Lý Đạo Đoan, tu luyện chính là một môn tuyệt học Huyền Vũ Chân Công, thực lực cũng lợi hại khác thường, không thua các trưởng lão sơn môn khác, nhất định không thể xem thường.”
Diệu Thiên đã hỏi thăm rõ ràng tình hình.
Nhắc tới ‘Huyền Vũ Chân Công’ ngược lại khơi dậy lòng tò mò của Huyền Vũ trong tứ tượng.
“Vậy Huyền Vũ Chân Công so sánh với Huyền Vũ Ngạo Thế Quyết của ta, ai mạnh ai yếu?”
Diệu Thiên nói: “Không biết.”
Huyền Vũ lạnh lùng nói: “Vậy được, giao Lý Đạo Đoan này ta, ta muốn nhìn xem là Huyền Vũ Chân Công của hắn ta lợi hại, hay là Huyền Vũ Ngạo Thế Quyết của ta lợi hại.”
“Tùy ngươi.” Diệu Thiên lạnh nhạt nói.
Mấy ngày sau.
Chính Đạo tông.
Các đệ tử đều giống như thường ngày, tùy ý giao lưu, có người thì đến Nhiệm Vụ đường và Công Pháp đường tìm kiếm đồ vật mình muốn.
Nếu như không có gì ngoài ý muốn, loại tình huống này sẽ luôn liên tục tiếp diễn.
Đột nhiên một tiếng nổ vang truyền đến.
“Người Chính Đạo tông ra đây nhận lấy cái chết.” A La Thánh tràn đầy khí thế, trực tiếp ném cửa của sơn môn vào bên trong Chính Đạo tông. Các đệ tử nhìn thấy loại tình huống này, trong lòng ngoài kinh hoảng ra chính là phẫn nộ.
“Địch tập, địch tập, có người tấn công sơn môn.”
Có đệ tử chạy vào trong sơn môn.
A La Thánh khinh thường mọi người chung quanh, đối với mấy đệ tử bình thường này, hắn ta không có một chút hứng thú nào, ở trong mắt hắn ta bọn họ đều quá yếu ớt, một cái tát có thể đánh chết một đám.
Diệu Thiên đi ở chính giữa, nhìn tình hình Chính Đạo tông, trong đầu nhớ lại mấy chục năm trước đã từng tới nơi này cùng với người của sơn môn.
Bây giờ xem ra, ngược lại không có gì thay đổi.
Vẫn giống trước kia như đúc.
“Kẻ nào đến Chính Đạo tông xằng bậy?” Một giọng nói truyền đến, sau đó lập tức thấy Bách Hạo xuất hiện từ phương xa, trong chớp mắt đã tới trước mặt mọi người.
Bách Hạo nhìn mọi người trước mắt, trong lòng vừa ngạc nhiên vừa nghi ngờ.
Sau đó sắc mặt lão khẽ đổi, ngược lại nhận ra Diệu Thiên, dù sao thì vẫn biết đến chuyện Diệu Thiên của Thanh Nang tông phản bội sư môn, ăn trộm tuyệt học cấm kỵ, ai có thể ngờ hắn ta lại là hoàng tử của hoàng triều Đại Càn chứ.
“Diệu Thiên…”
“Không ngờ Bách huynh còn nhớ rõ ta, không sai, chính là ta, mấy chục năm không thấy tu vi Bách huynh càng thêm thâm sâu nhỉ.” Diệu Thiên cười nói, bộ dáng giống như lâu ngày chưa gặp bạn tốt.
Sao có thể nhìn ra được là muốn tới để diệt tông.
“Ngươi tới Chính Đạo tông làm gì?” Vẻ mặt Bách Hạo nghiêm túc, nhận ra ý đồ người đến không tốt.
Diệu Thiên nói: “Diệt tông.”
Lập tức.
Vẻ mặt Bách Hạo hoảng sợ, lão nghĩ đến các loại khả năng, nhưng cuối cùng ý nghĩ tệ nhất đã xảy ra, nếu là trước kia thì lão không sợ chút nào, nhưng bây giờ sư muội và sư đệ dẫn dắt đệ tử đi hái nguyên liệu đại dược.
Lý Đạo Đoan và mấy vị đồng môn xuất hiện.
“Bách trưởng lão.”
Bọn họ nghe được động tĩnh nên kịp thời xuất hiện.
Nhìn thấy một đám người xa lạ rất không thân thiện xuất hiện ở Chính Đạo tông, trong lòng Lý Đạo Đoan cũng khiếp sợ, sau đó chau mày, người tới không có ý tốt, hơn nữa có chuẩn bị mà đến.
Phần lớn đệ tử sơn môn đi theo hai vị trưởng lão đi hái ở Địa Uyên, trong Chính Đạo tông đã không còn bao nhiêu đệ tử có tu vi rất cao.
Bách Hạo trầm giọng nói: “Diệu Thiên, các ngươi biết rõ hai vị trưởng lão của Chính Đạo tông ta đi Địa Uyên, cho nên mới cố ý lại đây ư, xem ra là Thanh Nang tông muốn ra tay với Chính Đạo tông chúng ta.”
“Bách huynh, đừng có nghĩ ngợi lung tung, Giang Châu sắp trở thành vật của Đại Càn, mà kế tiếp chính là Hoài Châu, trước diệt Chính Đạo tông các ngươi, lại diệt Thanh Nang tông và Chính Đạo tông, ai cũng chạy không được, mà các ngươi chỉ là bị chọn đầu tiên mà thôi.” Diệu Thiên nói.
Bách Hạo híp mắt, ánh mắt dừng trên bốn người xa lạ đi theo Diệu Thiên tới đây, tuy rằng chưa từng thấy, nhưng vài vị kia không che giấu khí tức chút nào, đủ để cho lão nhìn ra thực lực của những người này không giống người thường.
Huyền Vũ ngạo nghễ nói: “Ai là Lý Đạo Đoan?”
“Là ta.” Lý Đạo Đoan nói.
“Được, đợi lát nữa đối thủ của ngươi chính là ta. Nghe nói ngươi tu hành Huyền Vũ Chân Công, ta là tứ tượng Huyền Vũ của hội Quốc Sư, ngược lại muốn luận bàn một phen với ngươi, nhìn xem Huyền Vũ Chân Công của ngươi lợi hại hay là Huyền Vũ Ngạo Thế Quyết của ta lợi hại.” Huyền Vũ cẩn thận nhìn Lý Đạo Đoan, thật sự rất không phục, dám can đảm dùng tuyệt học ‘Huyền Vũ’ giống gã.
Không đánh bại hắn ta thì trong lòng rất không thoải mái.
Bách Hạo nghe đối phương tự báo tên tuổi, lập tức khiếp sợ.
Tứ tượng Huyền Vũ?
Lão ta biết hệ thống phân bố của hội Quốc Sư, chính là tứ thần, tứ thánh, tứ tượng, tứ thú.
Vậy ba vị còn lại rõ ràng cũng là nhân vật trong đó.
“Đạo Đoan, ngươi phải cẩn thận, Huyền Vũ này có tu vi cao hơn ngươi, nhưng Long Cốt của ngươi được rèn luyện khá tốt, huống hồ môn tuyệt học Huyền Vũ Chân Công này cũng không phải tuyệt học bình thường, với năng lực của ngươi chưa chắc không thể ganh đua cao thấp với gã.” Bách Hạo thấp giọng nói.
“Vâng, trưởng lão.” Vẻ mặt Lý Đạo Đoan nghiêm túc nói.
Hắn ta đã cảm nhận được một luồng uy thế kinh người từ trên người ‘Huyền Vũ’.
“Diệu Thiên, khi nào động thủ, ta đã gấp không chờ nổi.” Huyền Vũ chờ đến có chút không kiên nhẫn, dong dài lải nhải đến bây giờ, đều muốn động thủ.
Diệu Thiên và Bồ Đề Thánh liếc nhau, ăn ý gật đầu.
“Giết!”
Chỉ thấy Diệu Thiên vung tay lên, sau đó nhảy dựng lên với Bồ Đề Thánh, đánh về hướng Bách Hạo, hai người bọn họ liên thủ, cũng không phải là chiến đấu không có gì đặc biệt.
“Ha ha…” Ánh mắt Huyền Vũ khóa chặt Lý Đạo Đoan, lộ ra vẻ hung ác: “Ta tới chơi với ngươi.”
A La Thánh và Chu Tước chỉ cảm giác rất bất đắc dĩ.
Cao thủ đều bị các ngươi chọn mất, những người dư lại chỉ có thể để bọn họ đối phó, luôn cảm thấy đây là bị người khác xem thường.
Chương 300 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]